BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35544)
(Xem: 33230)
(Xem: 32241)
(Xem: 24647)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Xin đừng bắn các chiến sĩ công an và binh lính!

11 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 471)
Xin đừng bắn các chiến sĩ công an và binh lính!
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Nghề cảnh sát mà Việt Nam gọi là công an là một nghề vừa nhàn nhã, dễ kiếm tiền, nhưng lại là một nghề nguy hiểm. Nó nhàn nhã và dễ kiếm tiền với các nhóm đơn vị: Hành chính, an ninh, hậu cần, quản giáo, điều tra kinh tế, nhất là cảnh sát giao thông. Ngược lại nó lại rất nguy hiểm đối với các nhóm điều tra hình sự, chống ma túy, và cảnh sát cơ động. Binh sĩ quân đội thì khỏi phải nói: Ở đâu có chiến tranh thì ở đó có họ.



Liên tiếp trong những ngày qua, hàng loạt vụ tấn công bằng vũ khí nóng đã xảy ra, nhằm vào lực lượng vũ trang tại Hải Phòng và Thái Nguyên. Điển hình là vụ gia đình người nông dân trí thức Đoàn Văn Vươn đã buộc phải dùng mìn và súng tự chế để chống lại công an, quân đội, trong cuộc giải tỏa mảnh đất và ngôi nhà thấm đượm mồ hôi, máu và nước mắt của gia đình họ.

Trong vụ chống lại cuộc giải tỏa nhà đất nói trên, dư luận đều cảm thông và đánh giá đó là con đường cùng quẫn của gia đình anh Vươn. Bản thân anh là một trí thức, một nông dân hiền lành dễ mến và có nghị lực “dời non lấp biển” theo đúng nghĩa đen của cụm từ này. Anh không phải là kẻ khát máu, cũng chẳng phải là một kẻ giang hồ.

Sau khi vụ việc đau lòng xảy ra, có nhiều người vốn ghét công an, cho rằng việc bắn công an là đúng. Nhưng cũng có người nói là anh Vươn ngu (không phải chữ ngu trong ngoặc kép). Có lẽ ta nên chấp nhận nhận xét “anh Vươn ngu” là hợp lý, vì anh Vươn là một trí thức hẳn hoi, chứ không phải là một anh nông dân không được học hành.

Là một người có học và ít nhiều hiểu biết pháp luật, anh Vươn thừa biết rằng việc dùng vũ khí nóng chống lại công an, quân đội, là phạm vào tội giết người hoặc ngược lại là sẽ bị người giết. Cả hai tình huống xảy ra, anh Vươn đều đối diện với cái chết ngay lập tức hoặc sẽ nhận bản án tử hình vì tội giết người.

Anh Vươn là một người dũng cảm, nhưng sự phẫn uất đã khiến anh mất đi sự khôn ngoan. Là một người từng “ôm” đơn đi kiện chính quyền, anh ắt phải biết rất rõ rằng: Kẻ chủ mưu cướp đất, cướp mồ hôi công sức và cả máu xương của gia đình anh, chính là tên chủ tịch huyện Tiên Lãng – Hải Phòng và bộ sậu của hắn. Cao hơn nữa, anh phải hiểu rằng: Cái chế độ chính trị lạc hậu thối nát do Đảng Cộng Sản Việt Nam lãnh đạo mới chính là nguyên nhân căn bản dẫn đến bất công mà gia đình anh là một trong hàng triệu nạn nhân.

Nếu chịu khó suy nghĩ một chút thì anh Vươn sẽ thấy: Các chiến sĩ công an chỉ là công cụ trực tiếp của chính quyền huyện Tiên Lãng. Anh bắn vào các chiến sĩ công an và binh sĩ chính là anh bắn vào những con người vô tội. Họ cũng chỉ làm việc để kiếm miếng cơm manh áo, và vì nhiệm vụ, không khác gì anh Vươn là bao. Mảnh đất hàng chục héc ta của anh được thu hồi có thể sẽ mang lại hàng triệu Dollar vào túi những kẻ có chức quyền. Nhưng các chiến sĩ công an và bộ đội, nhiều lắm cũng chỉ được một bữa cơm liên hoan mà thôi…

Vậy hành động dũng cảm của anh Vươn đã trở nên vô nghĩa. Thậm chí người ta có quyền lên án anh, vì rõ ràng lúc này anh đang là một tên tội phạm hình sự. Đây là hậu quả của một việc làm thiếu bình tĩnh, thiếu tính toán. Mặc dù nguyên nhân dẫn đến hành vi phạm tội của anh là điều mọi người có thể thông cảm được.

Chúng ta không ủng hộ bạo lực. Nhưng nếu đem vụ việc của anh Vươn ở Hải Phòng với vụ gây nổ tại nhà của viên giám đốc công an tỉnh Thái Nguyên thì đều là hành vi tấn công bằng bạo lực, mặc dù may mắn là không có ai tử vong. Nhưng kẻ đặt bom nhà viên giám đốc công an Thái Nguyên đã khôn ngoan hơn hẳn anh Vươn. Người đó đã chọn cách an toàn hơn cho bản thân, đó là đánh lén (còn gọi là chiến tranh Du Kích). Đặc biệt là nhằm vào một cán bộ công an cao cấp, có chức quyền, nhiều bổng lộc, giàu có, chứ không phải là nhắm vào các chiến sĩ công an hay binh sĩ bình thường, vô tội.

Giờ đây chắc chắn anh Vươn sẽ phải lãnh án chung thân hoặc ít nhất cũng phải là một bản án 20 năm tù. Đó là nhờ may mắn không có chiến sĩ công an hay quân đội nào bị chết. Chỉ cần anh Vươn bắn chết 1 người thôi, thì mức án tử hình là khó tránh khỏi đối với anh.

Đã biết trước kết cục đằng nào cũng chết (bị giết hoặc lãnh án tử hình), vậy tại sao anh Vươn không nhằm vào lũ quan chức mà đổi mạng? Chính bè lũ cán bộ công quyền như tên chủ tịch huyện Tiên Lãng mới là kẻ gây nên tai họa cho gia đình anh. Vậy mà anh lại cầm súng, đặt mìn nhằm giết các chiến sĩ công an và quân đội - những người chỉ biết làm theo lệnh trên - mà không mảy may có điều chi hưởng lợi. Thậm chí nhiều khả nămg họ không hề nắm được nguyên nhân và những ẩn khuất đằng sau vụ việc.

Nếu anh Vươn có điều kiện vào thăm các trường đào tạo công an thì sẽ rõ. Hầu hết học viên tại các trường công an (sơ cấp, trung cấp, và đại học) đều là những sinh viên trong sáng, dễ mến. Họ chính là những em học sinh vừa bước ra từ mái trường trung học phổ thông. Họ thi vào ngành công an vì muốn làm điều tốt, đó là giữ gìn bình yên cho cuộc sống người dân, trong đó có gia đình họ. Bộ đội thì phần lớn là lính nghĩa vụ, khoác áo lính 18 tháng (hoặc 2 năm) xong, lại về làm thường dân. Nếu trong tình huống nào đó mà họ buộc phải đàn áp người dân theo lệnh trên (như đối với vụ cưỡng chế nhà anh Vươn), thì đó là điều bắt buộc. Ta bắn vào họ chẳng khác nào ta tự bắn vào chính bản thân mình vậy.

Rất tiếc, anh Vươn năm nay đã gần 50 tuổi. Sau này nếu còn sống đến ngày ra tù, anh sẽ không còn cơ hội sửa chữa sai lầm. Và những tên cán bộ ăn trên ngồi chốc trên cao kia vẫn sống nhởn nhơ, vẫn tiếp tục đẩy các chiến sĩ công an và binh sĩ ra làm lá chắn cho các cuộc đàn áp dân chúng. Nếu ai cũng suy nghĩ và hành động như anh Vươn thì chỉ có dân lành (người vô tội), các chiến sĩ công an và binh sĩ quân đội (cũng là người vô tội) là lãnh trọn tai ương mà thôi.

Rồi sẽ đến một ngày nào đó, một lúc nào đó, các chiến sĩ trong lực lượng vũ trang sẽ nhận ra: Họ chỉ là công cụ trong tay của kẻ cầm quyền. Thay vì họ phải bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, thì họ lại ra tay đàn áp đồng bào mình, họ chấp hành mệnh lệnh vô nhân đạo của cấp trên chỉ vì mấy đồng lương còm cõi. Thực tế từng xảy ra ở Đông Âu và nhiều nước Độc tài khác trên thế giới, người dân giành lại được chính quyền về tay họ, chính là nhờ các lực lượng vũ trang đã đứng về phía nhân dân. Đặc biệt là cảnh sát và binh lính tại các nước đó đã từ chối đàn áp dân lành...

Lê Nguyên Hồng 

10-01-2012

Theo Blog Lê Nguyên Hồng
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn