BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35542)
(Xem: 33229)
(Xem: 32239)
(Xem: 24647)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Những đứa trẻ Thái Bình – Vừa Biết Chớm Buồn (23 – 26)

09 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 598)
Những đứa trẻ Thái Bình – Vừa Biết Chớm Buồn (23 – 26)
53Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
53
23

Bốn thằng bạn trẻ kéo nhau tới nhà thằng Vọng. Nhà nó ở tận lối vào cống Kỳ Bá, không điện, cũng chẳng có nước máy. Lúc ấy, con nhà Vọng đang nằm ngửa trên chiếc chõng tre, đọc cuốn Tấm lòng vàng, của Nguyễn Công Hoan. Nó mặc trần xì cái quần đùi đen, mình để trần. Vừa say mê coi truyện, thằng Vọng vừa mê mẩn gãi ghẻ. Đến đoạn anh chàng học trò nghèo kiết xác đỗ làm quan, về thăm thầy cũ, trường xưa, con nhà Vọng rơm rớm nước mắt. Thầy giáo Hoan viết hay quá. Năm nay, Vọng học thầy Hoan đây. Ước gì thầy Hoan giúp đỡ nó ăn học nên người, như thầy giáo trong cuốn Tấm lòng vàng đã giúp đỡ thằng cu Đức thì tuyệt cú mèo.

Vọng gấp sách lại. Ước mơ. Có tiếng réo ngoài ngõ:

- Vọng ơi!

Thằng Vọng ngồi nhổm dậy, quên luôn cả giấc mơ tiểu thuyết. Nó chạy ra đón khách. Thằng Côn trách liền:

- Nhà mày tìm khó bỏ mẹ đi ấy.

Vọng mỉm cười. Con nhà Luyến hỏi:

- Chim gáy có hay về đây không hở, Vọng?

Thằng Vọng nhìn cái súng cao su đeo lủng lẳng ở cổ thằng Luyến, nói đùa:

- Nó sợ mày, bay đi hết rồi.

Bọn trẻ cười thích thú. Luyến tiếc rẻ:

- Giá nó không sợ, tao hạ vài chú, tụi mình rán chén, ngon biết bao!

Lộc nuốt nước bọt:

- Mày tả chim rán, làm ông thèm nhỏ rãi.

Long xỏ Luyến:

- Mày kiếm chào mào hạ đi, Luyến ạ!

Rồi, nó vỗ vai Vọng:

- Mẹ mày có nhà không?

Vọng lắc đầu. Bốn đứa theo thằng Vọng vào nhà. Chúng nó đứng, ngồi quanh chiếc chõng tre. Côn chợt thấy mình mẩy thằng Vọng đầy mụn ghẻ. Thằng này ghẻ khiếp quá. Trước đây, Côn tưởng con nhà Vọng chỉ ghẻ ở tay. Hèn chi, mỗi lần tập đá bóng, dù nóng chẩy mồ hôi, thằng Vọng vẫn không chịu cởi trần. Côn ngắm nghía từng chiếc xương sườn nhô lên từ cái thân hình gầy gò, xanh xao của thằng Vọng. Nó nheo con mắt:

- Trông thằng Vọng giống bộ xương cách trí ghê, chúng mày nhỉ? Vọng ơi, sao mày lười thế?

Vọng ngơ ngác:

- Lười cái gì?

- Mày ngủ không buông màn.

Vọng thật thà:

- Nhà tao làm gì có màn. Tao ngủ chung với mẹ tao.

Con nhà Luyến vớ dịp may, trả nợ liền:

- Thế đêm mày có rờ vú mẹ mày không?

Thằng Vọng bẽn lẽn. Con nhà Côn chớp mắt lia lịa:

- Thảo nào mày bị ghẻ. Muỗi nó đốt mày thành ghẻ đấy mà.

Nó pha trò:

- Muỗi Mã Viện khiếp lắm. Để chúng tao chữa bệnh ghẻ cho mày mới được. Năm ngoái, tao cũng bị ghẻ, mẹ tao bắt con ở đi hái lá gáo, lá mơ dại, về nấu nước, bắt tao ngâm, rồi bôi thuốc. Chỉ một tuần là tao khỏi. A lê hấp, chiều nay, mày đi hái lá gáo ngay tút xuỵt. Sợ trèo cây, thì tao trèo.

Lộc tiếp lời Côn:

- Tao cho mày thuốc ghẻ của chú Phương tao, nhé! Có cả thủy ngân lóng la lóng lánh, mới lại mỡ nữa. Chú tao bảo mỡ để nhử ông bạn cái ghẻ. Ăn xong, là cái ghẻ củ dế liền tù tì.

Vọng lặng yên nghe các bạn bàn cách chữa bệnh ghẻ tầu của nó. Thằng Luyến mím môi:

- Tao xin mẹ tao cho mày cái màn cũ. Mày đừng chê, nhé?

Long giục Vọng:

- Nhận đi, Vọng ơi! Không ngủ màn, thế nào muỗi nó cũng tha mày ra cống Kỳ Bá đó.

Con nhà Long bắt chước thằng Vũ:

- Mày không nhận, chúng ông tẩn mày om đòn.

Vọng hơi cúi đầu. Giọng nó thật nhỏ nhẹ:

- Chúng mày chớ nói với tụi ở trường, nhé!

Bốn thằng bạn trẻ của Vọng cùng gật đầu. Côn muốn Vọng khỏi thắc mắc chuyện ghẻ, bàn sang việc chính của nó. Tức là phục kích bọn nhãi Tầu, trưa nay. Chúng nó ức bọn Tầu lắm rồi. Ức từ hai tuần nay. Chủ nhật trước, đội bóng lớp nhì 2 của Côn đá với trường Tầu, bị bọn nhãi Tầu tặng hai quả trứng vịt. Thiếu thằng Vũ, đội bóng như mất linh hồn. Thằng Vọng đá kém đi. Thằng Luyến bắt ban hết dính nhựa mít sơ lanh. Suốt trận đấu, con nhà Vọng không hề biểu diễn nổi một cú ngả bàn đèn nào ra hồn. Thằng Côn bị hai thằng nhãi Tầu kèn cựa, mất bóng luôn luôn. Đội bóng của Côn không được công kênh hoan hô, còn bị nói xỏ nữa. Thằng Hách trở mặt, trêu thằng Vọng liên miên. Con nhà Huấn thù Vũ, ghét lây thằng Côn.

Côn đã giậm chân kêu trời, giữa sân cỏ. Cuối cùng, nó rủa con Thúy thậm tệ. Như thế, vẫn chưa đủ. Chiều hôm qua, tụi trường Tầu đá với đội bóng tròn lớp thành chung, thằng Coóng đã cộp anh thằng Côn xưng mắt cá chân. Anh thằng Lộc bị thằng Sáng đánh khuỷu tay trúng bụng. Anh thằng Minh ngã trước gôn tụi Tầu, bị thằng Sùi giẵm lên tay. Bọn trường Tầu gấu quá. Côn cần phải trả thù chúng nó. Yết Kiêu Côn đã từng coi Mông Cổ như lũ kiến, há chịu thua bọn Tầu phố chính hay sao? Nó bẻ ngón tay kêu rắc rắc:

- Chơi nhé, chúng mày nhé?

Luyến tháo cái súng cao su khỏi cổ. Nó móc túi lấy viên đạn đất sét, nhét vào miếng da. Rồi, nhắm cái bát mẻ trước mặt, kéo căng hai sợi dây cao su, nhả đạn. Viên đạn trúng cái bát. Con nhà Luyến ngạo nghễ:

- Ông sẽ bắn vỡ đầu bọn Mông Cổ phố chính.

Côn sốt ruột:

- Mày tính sao, Vọng?

Vọng nghiến răng:

- Chơi thì chơi, sợ gì. Ông ức Tầu còn hơn tụi mày cơ.

Vọng thuật thêm chuyện ghét Tầu cho bọn thằng Côn nghe. Nào là mẹ nó ngồi trước cửa hiệu cao lâu nhà thằng Sùi, đương bán hàng đắt khách, con nhà Sùi xui bố nó đuổi, không cho bán. Nào là mẹ gánh hàng qua nhà thằng Nhì, bị thằng Nhì đổ nước, ướt hết đầu mẹ nó. Vọng nói bằng giọng căm tức. Khiến Côn tưởng rằng đang coi ban kịch hướng đạo Hải Dương diễn vở Phá cường địch báo hoàng ân, tả sự tích ông Trần Quốc Toản. Côn bảo Vọng:

- Cầm quả cam đi, mày!

Vọng ngớ ngẩn:

- Làm gì có cam. Nhà tao còn mỗi quả chanh. Muốn chén với muối à?

Con nhà Long toét miệng cười:

- Nó muốn mày bóp nát quả chanh để giết… cái ghẻ!

Năm thằng bạn trẻ cười vang. Vọng gật gù:

- Tụi chúng mày chê tao ghẻ, chứ ghẻ cũng có cái thú vị.

Long hỏi:

- Thú bắt quyết, hở?

Vọng nhận ngay:

- ừa, gãi thú vị lắm. Đang ngứa tuyệt đỉnh, mà vớ được chậu nước nóng ngâm tay, không còn gì sung sướng bằng.

Côn lắc đầu:

- Hèn chi mày cứ thích ghẻ. Thôi, chúng mình bàn chuyện khịa bọn Tầu đi. Chúng ta chơi trò mọi da đen tấn công tụi săn tê giác.

Nó hớn hở:

- Xuống bếp, anh em ơi!

24

Năm đứa kéo nhau xuống bếp nhà thằng Vọng. Mỗi đứa cầm một chiếc nồi, xòe bàn tay xoa đít nồi, rồi bôi lên mặt. Nhọ nồi bị mài sạch. Chúng nó phun nước miếng vào, cho nồi ra thêm nhọ. Côn thó hũ mỡ của mẹ thằng Vọng, tưới lên đít nồi. Mặt nó đen bóng, như mọi đen chính cống. Và, năm thằng nhóc đã có năm khuôn mặt ma chê quỷ hờn. Đứa nọ nhìn đứa kia, cười nhe răng trắng ởn.

Luyến hỏi Côn:

- Xong chưa, mày?

Côn đáp:

- Còn vẽ mình nữa chứ.

Chúng nó cởi phăng áo, bắt thằng Vọng đem lọ mực tím, vẽ cái đầu lâu và hai khúc xương bắt chéo trên ngực. Vẫn còn thiếu. Côn bàn nên kiếm mỗi thằng một sợi dây chuối, buộc ngang trán, rồi dắt lông vịt quanh đầu. Xong xuôi, chúng nó kéo nhau ra ngõ.

Trời quá trưa, nắng lửa muốn đốt cháy tóc khách bộ hành. Con đường nhỏ, từ cống Kỳ Bá đẫn tới đường cái, đầy nắng, vắng bóng người qua lại. Lúc ấy chỉ có học trò đi học thôi. Bọn nhãi trường Tầu, ở xóm này, khá đông. Tụi đá bóng cừ đều là dân Tầu cống Kỳ Bá. Côn đã chọn đúng quân thù, để rửa hận cho anh nó và học sinh thành chung. Nó ưỡn ngực về phía trước:

- Tao vưỡn là Yết Kiêu đấy, nhé!

Luyến nhận chức anh hùng:

- Thằng Vũ đi rồi, giờ tao là Dã Tượng.

Lộc giơ tay:

- Tao là Trần Quốc Toản.

Vọng lắc đầu:

- Quốc Toản là tao rồi. Mày chọn thằng khác đi.

Lộc vỗ vai Vọng:

- Trần Quốc Toản cũng… ghẻ tầu hở, mày?

Vọng đưa tay ra sau lưng, gãi xoàn xoạt:

- Ừ, ông Trần Quốc Toản, ngày xưa, ghẻ như tao ấy. Ông ấy lở đít nữa cơ.

Lộc đành thua. Nó chưa biết chọn nhân vật nào. Thì Côn nhanh miệng:

- Con nhà Lộc là Lê Lai đi!

Long đã nhắm mắt ôn lại những bài Việt sử, mà chẳng tài nào nhớ nổi tên một anh hùng cừ cả. Nó cáu quá, hét lớn:

- Còn tao là gì?

Côn đập trán nhè nhẹ:

- Mày hở? Mày là Lý Thường Kiệt.

Luyến trêu bạn:

- Đêm ngủ, con nhà Long còn đái dầm. Lý Thường Kiệt cái khổ nào?

Long đá Luyến một cái:

- Ông ăn ba con nhện nướng, hết đái dầm từ năm ngoái cơ mà.

Cuộc chọn lựa anh hùng chu rồi. Côn dặn Lộc:

- Hễ tao bị bắt, mày phải liều mình cứu tao, nhé! Lê Lai liều mình cứu Yết Kiêu. Nghe chưa!

Năm đứa tìm chỗ nấp. Côn ẩn bên bờ tre. Mắt nó trừng trừng nhìn về phía xóm Tầu. Tâm hồn nó nghĩ tới con Thúy. Côn chả hiểu tại sao con Thúy xử ức thằng Vũ thế. Thằng Vũ có cái gì cũng đem cho con Thúy. Nó mạo hiểm cớp cái lồng chim khuyên, tặng Thúy. Nó ăn cắp những mười đồng, rủ Thúy đi ăn kem ở cầu Bo. Giang hồ xuống tận cống Đậu, Vũ vẫn nhớ thó táo tầu, về biếu Thúy. Rồi, Vũ khinh thường thằng súc sinh Dương, đấm con lão phó cẩm chảy máu mũi, để bênh vực Thúy. Vậy mà con Thúy vô ơn, nói xỏ thằng Vũ, làm con nhà Vũ buồn.

Hôm Vũ ra bến ô tô, Vũ cầm tay Côn. Mắt nó đỏ hoe. Nó méo xệch cái miệng, tâm sự với Côn rằng, nó lên Hà Nội sẽ học phép phù thủy, biến con Thúy thành con nhặng. Côn ta mủi lòng, đấm bụng bốp một cái, hứa hẹn Tao sẽ trêu nó phát khóc, trả thù cho mày.

Vũ đi. Côn và các bạn ở lại Thái Bình. Mùa hè qua, mùa thu tới. Cổng trường mở rộng. Lớp học chẳng có gì thay đổi. Năm nay, thầy Đàn dạy lớp nhì 2, nên Côn không cảm thấy mới lạ, bỡ ngỡ. Thằng Vũ để lại tâm hồn Côn một khoảng trống rỗng. Khoảng trống rỗng này cứ gần lấp đầy, thì lại trống rỗng thêm, bằng những trận đá bóng thua tơi bời, bị cộp sưng vù chân, bị bạn trong trường chế nhạo.

Khoảng trống càng rộng, Côn càng ghét con Thúy. Đã mấy tháng, Côn vẫn chưa trêu con Thúy phát khóc được. Mỗi lần, đến gần con Thúy, là mỗi lần Côn ta đần người ra. Cuối cùng, nó nhún vai, buông thõng đôi tay, lẩm nhẩm chờ hôm khác, sẽ biết tay nhau. Hôm khác, Côn vừa mở miệng, con Thúy đã toét miệng cười. Côn ta bỗng thấy nóng ran ở tai, ngẩn ngơ, như người vừa đá hụt trái bóng. Nó nuốt nước bọt, ngó quanh quẩn, rồi thọc tay vào túi quần xoóc, cúi mặt, lảng xa.

Côn nghĩ tới thằng Hội, con ông Đốc. Thằng mụ sữa Hội, dạo này, hay lại nhà con Thúy chơi lắm. Côn nghiến răng ken két. Nó nắm chặt đôi bàn tay, cơ hồ sắp tống bọn nhãi Tầu.

Ngồi dưới gốc cây ổi, Luyến mít sơ lanh, vua bắn súng cao su, lim dim mắt mơ mộng. Nó vừa đọc xong truyện Mới lớn lên, đăng ở Phổ thông bán nguyệt san. Thằng bé mới lớn lên mê chị của thằng bạn mình. Bà chị lớn hơn nó những năm tuổi. Chú bé gửi lá thư tình, liền được bà này tặng kẹo, xoa đầu. Chú bé cho rằng, thế là, chị của thằng bạn mình yêu mình. Chú khoe rối rít mình đã biết yêu. Luyến bị ám ảnh bởi câu chuyện buồn cười ấy. Nó nhớ đến chị thằng Lộc, cũng hay xoa đầu, tặng kẹo nó. Luyến mỉm cười. Tâm hồn non dại và tinh khiết của nó đang bị vẽ vời một cảnh tiểu thuyết.

Từ xóm Tầu, lố nhố bọn trẻ con cắp sách đi học. Côn quên phứt con Thúy. Luyến bỏ rơi tiểu thuyết. Lộc ngưng nhẩm ôn bài đức dục. Vọng không cần biết mẹ nó sắp về. Chúng nó mở căng mắt, theo rõi bọn trẻ. Yết Kiêu Côn ra lệnh:

- Mày trèo lên cây ổi xem, có đúng tụi Mông Cổ không, Dã Tượng?

Dã Tượng Luyến, súng cao su quàng cổ, thoăn thoắt trèo cây. Nó lựa cái chạc, đứng thật vững, biểu diễn buông hai tay, đưa lên mắt làm ống nhòm:

- Đúng tụi Mông Cổ.

- Bao nhiêu đứa?

- Mười.

Dã Tượng đã tụt xuống khỏi cây ổi. Bọn Tầu con mỗi lúc đến một gần. Chúng nó xí xa xí xố. Vua súng cao su gom hết đạn đất sét nung thành một đống nhỏ. Nó nạp viên đạn đầu, sửa soạn khai hỏa. Yết Kiêu, Trần Quốc Toản, Lý Thường Kiệt, Lê Lai đương ở thế quỳ, trước khi vùng chạy. Dã Tượng dặn trước:

- Đợi tao ăn gỏi vài thằng đã, rồi hãy tràn ra bắt sống chúng nó, nghe tụi mày?

Vọng ngán nghề bắn súng của Luyến, hỏi:

- Mày định bắn vào đâu?

Luyến nghiến răng:

- Ông sẽ bắn vỡ đầu chúng nó.

Côn vỗ đùi đét một cái:

- Đừng, đừng bắn vỡ đầu, đi tù bỏ bố.

Luyến toét miệng cười:

- Thế tao bắn sứt rốn chúng nó vậy.

Bọn Tầu con chỉ còn cách ổ phục kích ba chục thước. Rồi, hai chục thước. Dã Tượng kéo căng hai sợi dây cao su. Véo. Viên đạn đất sét nung xé không khí, trúng cẳng một thằng Tầu. Tên giặc buông cặp sách. lăn trên đường, ôm lấy chân, tỉu nà ma ầm ỹ. Dã Tượng khoái chí, bắn viên thứ hai. Người nhắm bụng thằng Tầu con. Viên đạn vừa bay khỏi miếng da, thằng Tầu cũng, bất chợt, đưa cái cặp mây ngang bụng. Thành thử viên đạn trúng cái cặp mây, vỡ tan tành. Thằng Tầu hoảng quá, hét inh lên:

- Ló pắn chộm, lằm li!

Bọn Tầu con nằm hết xuống. Thằng Dzoòng, con lão Tầu thọt bán bánh bò, ngóc đầu cao, tuyên chiến:

- Có giỏi ra đây!

Dã Tượng bắn liên tiếp năm viên đạn. Đạn cầy mặt đường, làm thành những đám bụi nhỏ. Yết Kiêu hỏi anh em:

- Xuất đầu lộ diện chưa?

Trần Quốc Toản lắc đầu:

- Gượm đã. Đợi thằng Luyến xực phàn thêm vài thằng nữa, cho chúng nó chết vợi đi.

Bọn Tầu con sợ đạn đất sét, nằm im bất động. Dã Tượng, khôn lỏi hơn, cũng đã ngừng bắn. Người nói thầm “Ông cho chúng mày phơi nắng, tha hồ uống thuốc Thối nhiệt tán, các con ơi! Trễ giờ học, chúng mày sướng nhá!” Chủ tướng Dzoòng bảo các bạn:

- Chạy thôi!

Dã Tượng đã đoán đúng sự lo ngại của quân Mông Cổ. Đám Tầu con vụt dậy, cắp cặp mây, chạy theo chủ tướng. Yết Kiêu truyền lệnh:

- Đuổi theo!

25

Tới khúc đường hai bên có rãnh ngập bùn nhơ, quân ta đuổi kịp quân Tầu. Quân ta bắt chước mọi da đỏ trên màn bạc, hí hí tưng bừng. Quân Tầu quay lại, thấy năm đứa mặt mũi đen thủi, bóng nhẫy, mình vẽ đầu lâu xương ống nhằng nhịt, hơi khiếp đảm. Chủ tướng Dzoòng cậy quân mình đông, dừng lại ứng chiến.

Mười thằng quần thảo năm thằng. Côn lao thẳng vào thằng Coóng con, phóng ra những trái đấm… gió. Luyến lao cả người, toan hạ ngay thằng Dzoòng. Vọng chưa kịp giở trò gì, đã bị ba thằng Tầu sáp tới, đấm đá túi bụi. Nó kêu cứu ầm ỹ:

- Lê Lai đâu?

Lê Lai đang ở giữa vòng vây, chân đá, tay đấm. Lê Lai không sao thoát nổi, để liều mình cứu Trần Quốc Toản. Giữa phút giây khốn đốn của Vọng, Lý Thường Kiệt đá song phi đúng hạ bộ một thằng Tầu. Tên giặc lăn quay cư đơ, ôm giống, kêu bố vang chiến trận. Lý Thường Kiệt vuốt râu tưởng tượng, cười ha hả:

- Thọt lên cổ rồi, hở?

Người xông vào vòng vây Lê Lai. Và, bị quân Tầu vây hãm luôn. Dã Tượng đeo cái súng cao su, tả xung hữu đột. Thành Cát Tư Hãn Dzoòng đấm vù một trái. Dã Tượng Luyến né kịp. Người nheo mắt khinh địch. Thành Cát Tư Hãn tung người lên, đá bốp đúng mông Dã Tượng. Người giả đò lùi, rồi ngã ngửa. Thành Cát Tư Hãn đâu bỏ lỡ cơ hội. Hắn chồm lại. Dã Tượng vươn hai chân đạp trúng bụng Thành Cát Tư Hãn trả đũa liền. Bên cạnh đôi gà nòi Dã Tượng-Thành Cát Tư Hãn, Yết Kiêu Côn đang toát mồ hôi đỡ đòn của Hốt Tất Liệt Coóng con. Yết Kiêu chỉ đỡ, đã đủ mệt rồi. Thình lình quân Tầu reo hò:

- Pắt lược một thằng dồi! Hì hì, thằng Vọng!

Vọng lo bấn cả người. Nó run bần bật. Yết Kiêu thối chí, đỡ đòn hết hay. Hốt Tất Liệt lên tinh thần, đấm đá không trêch. Quân Tầu thắng trận đầu, đánh thật say sưa. Lý Thường Kiệt bị đẩy xuống rãnh bùn. Người ngóc đầu lên, và không dám tham chiến nữa. Lê Lai, xem chừng, cũng sắp bị bắt. Hai thằng Tầu khiêng con nhà Vọng về phía cống Kỳ Bá. Vọng giẫy giụa:

- Tụi mày mang ông đi đâu?

Quân Tầu cười hềnh hệch:

- Lem mày li tập pơi.

Vọng giẫy mạnh hơn:

- Ông đếch tập bơi đâu.

Một thằng Tầu véo Vọng một cái đau điếng. Khiến Vọng ta hét to:

- Ối giời ơi!

Thằng Tầu véo thêm cái nữa:

- Không piết pơi thì ông pắt chuồn chuồn ngô, cho ló cắn dốn mày, là piết pơi liền.

Vọng, tự nhiên, thấy ngứa ở rốn. ờ, rốn nó có mụn ghẻ ghê gớm lắm. Con cái ghẻ này lập sào huyệt rất bí mật. Quân Tầu cho chuồn chuồn ngô cắn đúng mụn ghẻ, giết tên cái ghẻ nguy hiểm này, còn gì bằng. Vọng thở phào. Nghĩ tới lúc tụi Tầu quăng nó xuống sông, uống nước sặc sụa, nó thét hãi hùng:

- Ối giời ơi, ông không thích tập bơi!

Mặc kệ Vọng giẫy, hét, quân Tầu cứ khênh nó ra cống Kỳ Bá. Đúng lúc hãi hùng của Vọng, Thành Cát Tư Hãn đã trổ ngón võ pánh pò trúng quai hàm Luyến. Nó bồi thêm miếng lục tầu xá, nhưng, Dã Tượng tránh kịp. Người vừa toan phóng trái đấm thôi sơn trả đũa, thì nghe tiếng thét bi thảm của Yết Kiêu:

- Nguy rồi!

Hốt Tất Liệt đã đè ngửa Côn, hai tay ghìm chặt hai tay con cá kình Bạch Đằng giang, và đầu gối đè nặng trên bụng Côn. Hốt Tất Liệt mắt trợn trừng, mép sùi nước bọt, nhỏ xuống mũi Côn. Nó thét bi thảm hơn:

- Mẹ ơi, nước bọt Mông Cổ thối quá!

Hốt Tất Liệt gầm rống:

- Hàng chưa, Côn?

Mưu kế bôi nhọ mặt đánh lừa quân Tầu đã bị bại lộ. Côn phun nước bọt đầy mặt Hốt Tất Liệt. Tên giặc tỉu nà ma ầm ỹ. Yết Kiêu gọi lớn:

- Lê Lai đâu?

Lê Lai đáp:

- Tao sắp bị bắt rồi.

Tình hình quân ta nao núng. Lý Thường Kiệt vẫn dầm mình dưới rãnh bùn. Người thấy những bộ đồng phục áo trắng, quần xoóc xanh của quân Tầu, bèn nghĩ rằng, giá nó nhuộm bùn hết, chắc quân Tầu phải bỏ học, hoặc phải về nhà thay quần áo. Ăn dòn ở nhà no nê, tới lớp ăn… quỳ nữa. Lập tức, Lý Thường Kiệt bốc bùn, nhằm Hốt Tất Liệt ném tơi bời. Hốt Tất Liệt đang đấm Yết Kiêu, buông vội kẻ thù. Nó đứng dậy, vùng chạy. Lý Thường Kiệt không ngờ mưu mẹo của mình hay tuyệt, say sưa bắn đạn bùn. Yết Kiêu lăn ba vòng, tùm xuống rãnh. Người tiếp tay Lý Thường Kiệt, hăng hái khạc đạn. Đạn bùn đã chuyển bại thành thắng. Quân Tầu lo áo trắng dính bùn, hết ham chiến đấu. Chúng gọi nhau ơi ới rút lui. Dã Tượng được đà, đấm đá hung hăng. Thành Cát Tư Hãn trở thành cái bao gạo hứng đòn. Lê Lai thoát vòng vây, ba hoa chích chòe:

- Có tao đây, tao liều mình cứu chúa đây…

Người đấm tay trái, đá chân phải. Thình lình, viên đạn bùn phản làng, đập bốp vào mặt người. Lê Lai ôm mặt:

- Mù mắt ông rồi!

Một tên lính Mông Cổ, trước khi ôm cặp mây tẩu thoát, đấm trúng rốn Lê Lai. Khiến người gục ngã trên chiến trường. Yết Kiêu và Lý Thường Kiệt bắn đạn bùn không biết mỏi tay. Quân Tầu khiêng con nhà Vọng đã quẳng nó xuống sông Kỳ Bá, rồi rút lui theo lệnh của Thành Cát Tư Hãn. Năm phút sau, quân Tầu chạy bét tĩ, bỏ cả… ấn tín, tức là hai cái bàn tính lại. Lý Thường Kiệt và Yết Kiêu bốc thêm bùn, leo khỏi rãnh, chạy theo bắn đuổi. Quân Tầu đã rút lui khá xa.

Lê Lai bị thương nặng, giẫy giụa giữa chiến trường:

- Ông mù rồi, ông mù rồi…

Yết Kiêu nói:

- Không sao đâu, mày nhắm tít mắt lại đi.

Lê Lai chê Yết Kiêu:

- Mày bắn hạng bét!

Lý Thường Kiệt vỗ đùi bạch một cái:

- Nguy to, đi cứu thằng Vọng!

Con nhà Vọng đang ngoi đầu lên khỏi mặt nước, bơi chó tung toé cả cống Kỳ Bá. Yết Kiêu và Dã Tượng khiêng Lê Lai, chạy nhanh tới cống. Dã Tượng dặn Lê Lai:

- Lấy tay vuốt mặt, rồi hãy mở mắt, nghe chưa?

Và, nhị vị anh hùng quăng bạn xuống nước. Lý Thường Kiệt nhẩy ùm theo. Người bơi gần con nhà Vọng, dìu nó vào bờ. Vọng ta uống nước no nê. Mặt nó tái nhợt. Mắt nó đỏ ngầu. Nó ngoi lên thành cống, nằm ngửa, thở như bò rống. Lê Lai đã mở mắt được, hỏi rối rít:

- Thằng Vọng đâu, thằng Vọng đâu?

Lý Thường Kiệt đáp:

- Tao cứu nó rồi.

Lê Lai bơi nhanh vào bờ, bám thành cống, trách Lý Thường Kiệt:

- Sao không để Lê Lai liều mình cứu chúa?

Vọng mệt nhoài, mà cố nói:

- Đợi mày, chắc ông chết đuối mất.

Cả bọn cười vang. Chúng nó quên luôn chuyện thua trận, nhẩy xuống sông tắm gội, kỳ cọ. Xong xuôi, đã gần hai giờ trưa. Năm đứa ngồi phơi nắng trên cống Kỳ Bá. Côn lại nhớ thằng Vũ. Và, cứ nhớ thằng Vũ, là nó hận con Thúy. Côn nghiến răng, nghĩ thầm, chiều mai, sẽ biết tay nhau.

26

Thúy và Ngọc ngồi chơi chuyền, dưới mái hiên. Buổi trưa, ở tỉnh lỵ, thật im lặng. Trên giàn hoa giấy, trong cái lồng bẫy kết đầy hoa của thằng Hội cho con Thúy, những chú vanh khuyên đã mỏi mệt, không muốn vùng vẫy thoát thân nữa. Chúng nó đậu yên một chỗ, hót líu lo. Tiếng hót của loài chim khuyên sao mà hay thế! Chúng hót những điệu nhớ thương nội cỏ hoa ngàn, nhớ thương cành xưa tổ cũ đấy.

Thúy trải cỗ chuyền dài ra. Cỗ chuyền có mười chiếc, như mười chiếc đũa, vót bằng tre. Thúy tung trái bòng xanh, nhỏ, cao quá đầu nó, miệng nói một này, rồi chộp nhanh một chiếc đũa. Vừa khi ấy, trái bòng đã rơi xuống. Thúy hứng tay, bắt lấy trái bòng. Trái bòng và chiếc đũa cùng nằm gọn trong lòng bàn tay của con bé. Nếu không bắt được trái bòng, hay nếu một này mà chộp nhầm hai chiếc đũa, là hỏng. Thúy lại tung trái bòng lên, miệng nói một nữa, rồi chộp chiếc đũa thứ hai, và bắt trái bòng. Cứ vậy, đến chiếc đũa thứ mười, Thúy đã sang bàn đôi.

Chơi chuyền vui lắm. Muốn chơi chuyền, trước hết, phải thuộc những câu hát ngắn làm nhịp điệu, chờ trái ném lên cao, xuống thấp. Một này, một nữa, một cánh cửa, một cài then, lèn cho kịp, kíp bằng người, kẻo người cười, kẻo người chê, lê một bàn, sang bàn đôi. Sang bàn đôi, chộp hai chiếc đũa, một lượt. Đôi tôi, đôi chị, đôi cái bị, đôi cành hoa, đôi sang ba. Sang bàn ba, chộp ba chiếc đũa. Ba hoa cà, ba hoa cải, ba bà vãi, một sang tư. Tư ông sư, tư củ từ, hai sang năm. Năm con tằm, năm sang sáu. Sáu củ ấu, tư sang bẩy. Bẩy quả cậy, ba sang tám. Tám quả trám, hai sang chín. Chín quả mít, một lên mười.

Đứa nào chơi thật giỏi, mới lên một mạch từ bàn một, tới bàn mười. Thường thường, vấp váp ở bàn tư, hay bàn ba. Lên bàn mười, còn thêm trò chuyền, chống, vuốt, quét, đập…, mới thắng cuộc. Thắng cuộc thì đét vào mũi hay vào tay đối thủ bằng cỗ chuyền, tùy theo sự giao ước.

Thúy đương chơi bàn tư, ngừng lại, nghe chim hót. Con bé dựa lưng vào tường. Đôi mắt nó long lanh, ngơ ngác, cơ hồ đôi mắt chú vành khuyên vừa sa lồng bẫy. Nó bảo Ngọc:

- Thôi, chả thèm chơi nữa.

Ngọc trách Thúy:

- Sao chóng chán thế hở, Thúy? Hay chúng mình chơi rải gianh, đi?

Thúy nhìn Ngọc mỉm cười:

- Ngồi đây chờ chim khuyên tới. Nó sắp tới rồi đấy, tới đông lắm cơ. Thế nào tớ cũng vớ thêm vài chú chim khuyên.

Nó hỏi Ngọc:

- Đằng í thích chim khuyên không?

Ngọc gật đầu:

- Thích chứ.

- Nhà đằng í có lồng không?

- Không.

- Đằng í nuôi chim bằng cái ấm tích cũng được.

- Thế à!

- Ừ.

- Ai bảo đằng ấy đó?

- Tớ biết thừa.

Thúy quên Vũ. Thằng Vũ đã mạo hiểm cớp cái lồng chim của con nhà Hội, tóm một chú vành khuyên, nhét vào túi quần xoóc, đem cho nó. Vũ còn chỉ bảo Thúy cách nuôi chim. Thế mà con Thúy dám nói biết thừa.

- Chim thở bằng cái vòi, nó chả chết ngạt đâu, đằng í ạ!

Thúy hứa hẹn:

- Rồi tớ sẽ cho đằng í một cái lồng bẫy. Đằng í biết lồng bẫy chưa?

Nó chỉ tay lên giàn hoa giấy:

- Đấy, cái lồng bẫy đấy.

Những con chim vẫn hót trong lồng. Tỉnh lỵ không nhiều xe hơi. Bến xe hàng lại xa nhà Thúy, nên tiếng hót của chim khuyên nghe rõ ràng, trong trẻo làm sao.

Lúc ấy, anh hùng bại trận Côn chở thằng Luyến, trên xe đạp nhỏ, không chuông, không phanh. Tới gần nhà con Thúy, Côn ép xe vào lề. Nó chặn cái pê đan lên hè xi măng. Chiếc xe đứng khựng. Côn giục Luyến:

- Xuống đi mày!

Luyến hỏi:

- Sao lại xuống đây?

Côn đáp:

- Xuống đây, tao bàn với mày chuyện này đã.

Luyến ngồi ì, hai tay không rời cái ghi đông.

- Ngồi trên xe bàn chuyện đi, mày…

Côn lại đạp xe. Chiếc xe nhỏ đưa hai đứa đi, phơi nắng giữa trưa. Côn muốn rẽ qua phố nhà con Thúy. Nó hồi hộp quá thể. Tìm con Thúy mắng mấy câu cho bõ ghét, con nhà Côn cũng cứ hồi hộp. Nó bảo Luyến:

- Hay mày tới với tao, nhé!

- Tới đâu?

- Tới chỗ này.

- Chỗ nào?

- Thì mày có bằng lòng không đã?

- Mày phải nói rõ chỗ nào chứ!

Côn đạp xe nhanh hơn. Nó vùng vằng:

- Mày không tới thì thôi, tao tới một mình. Đét cần mày nữa.

Luyến quẹo tay lái. Bọn thằng Côn chở nhau bằng xe đạp, luôn luôn một đứa cầm ghi đông, một đứa đạp. Côn bóp mạnh vai Luyến:

- Mày định đi đâu?

- Đến nhà thằng Long. Nó hẹn tao, trưa nay, chén thạch tầu.

Côn để mặc Luyến lái xe. Chân nó cứ đạp, tâm hồn nó cứ nghĩ. Mấy hôm liền, Côn đã do thám rồi. Nó biết, trưa nào con Thúy cũng chơi chuyền, chơi rải gianh, chơi ô ăn quan với con Ngọc. Nên, trưa nay, anh chàng bại trận Côn, nhất định, kiếm con Thúy trả thù. Mới đầu, Côn tính đi một mình. Chẳng hiểu sao, nó rủ thêm thằng Luyến. Rồi, khi ngồi cùng xe với con nhà Luyến, thằng Côn vẫn phân vân.

- Mày thích chén thạch tầu không?

- Không.

- Giời ơi, thạch mà nhỏ thêm giọt dầu chuối, ngon nhất thế giới, Côn ạ!

Thấy bạn không trả lời, Luyến hích khuỷu tay vào mạng mỡ bạn:

- Mày chê thạch tầu à?

Côn vẫn nín thinh.

- Hay xuống Đoan Túc chén canh bánh đa, rồi đi bắn chim?

Côn buông vai Luyến, tự cầm ghi đông.

- Thôi, tao chở mày về, tao đi một mình.

Luyến quay mặt lại. Nó tròn mắt, khi biết Côn đang buồn hiu:

- Tao đi với mày, nhé!

- Tao đi một mình.

- Mà mày đi đâu?

Côn định nói Tao đi đến nhà con Thúy. Nó vội ghìm lời, đáp xa xôi:

- Tao đi trả thù cho thằng Vũ.

Khiến Luyến ta sướng quá, nhổm đít lên:

- Tao đi với.

Côn vòng xe lại. Nó đạp nhanh, rẽ vào phố nhà con Thúy. Đến gần nhà Thúy, tự nhiên, tai con nhà Côn nóng ran. Đôi chân nó rã rời. Côn nghĩ tới nụ cười của con Thúy, mỗi lần, nó nắm tay, thu hết cam đảm, sắp sửa mắng Thúy vài câu cho bõ ghét. Côn đã hỏi thầm nó nhiều bận “Con Thúy là cái thớ gì, mà nụ cười của nó làm mình hết dám trả thù giùm thằng Vũ”. Nó rút chân phải, đưa gót dí sát vào bánh sau. Xe đang chạy mau, chậm dần. Luyến ngạc nhiên:

- Sao mày phanh lại thế?

Côn nuốt nước bọt ực một cái:

- Nắng ghê nhỉ?

- Ừ.

- Giá giờ có một cốc kem, khoái chừng nào.

- Đi ăn kem đi!

- Chốc nữa hãy đi ăn kem.

Côn giả vờ đập mạnh vào tay Luyến:

- Vào nhà bác Thụy xin nưóc mưa uống, mày nhé! Nhà bác ấy có nước mưa, múc ở sân đền Mẫu, ngọt lịm như đường phèn.

Ở tỉnh nhỏ, người ta dễ quen nhau lắm. Gia đình Thúy và gia đình thằng Vũ, thằng Côn, thằng Luyến đều là chỗ thân tình. Bà Thụy lại chơi họ với mẹ Côn và Luyến, nên họ càng thân thiết nhau.

- Tao ghét con bà cô Thúy lắm.

Côn cười khúc khích:

- Sao mày ghét nó?

- Nó đanh đá cá cầy.

Côn gạ Luyến:

- Chúng mình vào nhà nó, trêu nó đi?

Luyến giơ tay:

- Sợ gì nhỉ! Tao sẽ chòng nó khóc cho mày xem.

Côn đã để bàn chân trái chạm mặt đường. Như vậy, đùi bên phải nó gác lên khung xe, Luyến ngứa ngáy đạp ngược pê đan. Tiếng ru líp kêu lẹt xẹt. Tiếng kêu của trái tim con nhà Côn đấy. Nó giục Luyến:

- Xuống đi, mày!

Luyến nhẩy phóc xuống. Chiếc xe lao đao. Côn đã dắt xe đến cửa nhà con Thúy. Con Thúy đã trông thấy nó. Côn nổi máu anh hùng, biểu diễn nhẩy pê đan. Nó gò lưng tôm, phóng xa một quãng, rồi lượn lại. Từ bên kia hè nhà Thúy, Côn chờ đợi Thúy nhìn ra. Con Thúy ranh mãnh đang rải gianh, ăn một, chập đôi với con Ngọc. Anh hùng Côn băng xe ngang đường, rất từ từ. Cách bờ hè chừng hai phân, nó nhấc mạnh ghi đông. Bánh trước bổng lên. Chiếc xe đạp chỉ cần leo hè bằng bánh sau. Dễ dàng và tài tình ghê. Luyến vỗ tay:

- Cừ quá!

Con Thúy nheo mắt. Nó vừa liếc nhanh, rõ hết trò xiếc đi xe đạp của Côn. Thúy muốn khen Côn một câu. Nghĩ sao, nó cố nín. Côn nói to:

- Mạnh thủy tinh!

Côn bắt đầu can đảm. Người anh hùng hết nóng tai, hồi hộp rồi. Nó vất chiếc xe nằm quay tròn bánh trước cửa nhà Thúy, hiên ngang bước vào. Luyến ngó cái lồng chim khuyên, gây sự:

- Sao tao ghét thằng chó con Hội thế!

Nó rút súng cao su:

- Chim khuyên của con nhà Hội kia hở, bà cô Thúy?

Thúy bị gọi là bà cô, giận tái mặt. Nó vốc những viên sỏi quăng đi. Luyến được thể, hăng giọng:

- Hì hì, sỏi này mà tia chim khuyên của con nhà hội củ dế liền.

Anh hùng Côn thọc tay vào túi quần xoóc, không biết phải làm gì. Con Thúy chớp mắt lia lịa. Nó sắp khóc đây. Luyến thích chí:

- Tao tia rơi cái lồng trước, bà cô Thúy nhé?

Thúy vênh mặt, mím môi:

- Thử tia xem nào!

Luyến bịt mũi, nhái giọng con gái:

- ối giời ơi, con bà cô nó thách tôi…

Ngọc bênh bạn, xỉa xói Luyến:

_ Con trai gì mà tồi thế? Bắt nạt con gái à…

Luyến xuống trung bình tấn, múa tay, làm trò:

- Ải ải, hai nữ hiệp sĩ đòi chặt đầu tớ. Côn đâu?

Côn lắc đầu. Luyến cười:

- Mày sợ con gái, hở? ừa, đứng đấy, tao chòng nó khóc cho mày xem.

Luyến lắp đạn, kéo căng hai sợi dây cao su. Viên đạn sắp bay, thì Côn chụp vội lấy võ khí của Luyến:

- Thôi mày…

Luyến chụp tay Côn:

- Con bà cô thách tao mà…

Côn nắm chặt cánh tay Luyến:

- Chòng nó, nó không cho nước mưa nữa.

Luyến khuỳnh tay, khiêu khích:

- Ông cần quái gì uống nước mưa.

Côn gạ bạn:

- Nước mưa đền Mẫu ngọt lắm, mày ơi!

Nó kéo Luyến, bước ra khỏi thềm nhà Thúy. Côn ghé sát tai Luyến:

- Mày thấy chưa?

Luyến hậm hực:

- Thấy cái gì?

Côn hích khẽ khuỷu tay vào cạnh sườn Luyến:

- Con bà cô sắp khóc.

Luyến sướng quá, nhẩy cỡn lên:

- Tao biết mà… Con bà cô Thúy chỉ bắt nạt được thằng Vũ là cùng. Chiều mai, nhất định, ông tia rơi cái lồng chim của nó.

Côn ghé tai Luyến:

- ừ, mai sẽ tia. Tao quên mang phi tiêu, mày ạ! Tao muốn phóng chết mấy con chim khuyên của thằng chó Hội.

Luyến bùi tai. Côn dìu bạn ra vỉa hè. Nó dựng chiếc xe đạp, dắt xuống đường, biểu diễn nhẩy pê đan. Côn không dám ngoái lại. Nó tưởng tượng con Thúy và con Ngọc đương tròn xoe mắt nhìn nó. Luyến để mặc Côn chạy một quãng ngắn, rồi mới đuổi theo, nhẩy phóc lên yên xe, y hệt thằng ét xe hàng.

Còn tiếp
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn