BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35692)
(Xem: 33257)
(Xem: 32413)
(Xem: 24678)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Mùa đông trên chốn an bình

13 Tháng Mười Hai 201112:00 SA(Xem: 752)
Mùa đông trên chốn an bình
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00


thiên thu động chân tâm thường an trụ?
đất trích nào huyễn hoặc cõi đông phương
một sớm ta về dòng sông tỉnh thức
gậy trúc đầu non lặng ngắm quê hương

trường sơn mở vầng trăng tao ngộ
chốn thảo lư tình tự thủy chung
em trìu mến từ trăm năm nhật nguyệt
dạt về đâu hoang phế thuở mây nguồn

ta hoài vọng mùa xuân đời vĩnh cửu
ngựa ăn năn đồng cỏ nội quy hàng
rừng si mê u trầm hương mạch chuyển
nắng sưởi thơm nụ cười thắm mai vàng

viện trúc xanh nghìn trang cổ sử
xuân triệu năm mộng ước hiền hòa
chỉ có nhân gian muộn phiền biến dịch
người đi - về hữu hạn dấu chân qua

tim cưu mang chim hồng xa lạc quốc
nên thèm về thương hót giữa đồi mây
hồn trinh nguyên ươm cành sen trắng
càn khôn ơi! tình đậm cố hương này

những oan nghiệt muôn trùng lửa tắt?
mặt trời lên soi ý niệm bao dung
em có nghe mùa xuân vừa hiện hữu
trong lòng nhau mầu nhiệm đóa yêu thương

THÁI TÚ HẠP




WINTER in the upper peaceful sphere

Man’s true heart always stays in the eternal cavern clear,
No foreign continent can delude the Oriental sphere.
There will be a day we return, as the river wakes up,
Lean on bamboo canes to calmly admire fatherland dear.

The long range of mountains opens, the moon welcomes,
In the thatched cottage of aplomb remain the loyal chums.
You tender honey through the Sun and the Moon time
Had to go adrift unaware of where since the era of scums!

We have been longing for a permanent spring of life,
The horses repent, in the pastures surrender their strife.
The melancholic aloe wood in infatuated forests shakes,
The sunlight warms fragrant yellow apricots wakerife.

In the green monastery thousand pages of history cream
Tell us the million-year spring filled with a peaceful dream:
Only the lower earthly place gets transformed in grief,
Humans come and go, within limits their footprints teem.

In our innermost we nurture the migrating birds’ plight
Craving for their singing back on the high hills in delight.
Our staunch souls perfumed with white lotus scent,
Oh universe! our love of native land is so deep and bright!

As we put out the fire, we end all myriad of abjection;
Tolerance concepts rise with the sunshine to perfection.
Do you hear the Spring that has just begun to exist
In each of our hearts like wonderful flowers of affection?

Translation by THANH-THANH
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn