BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35686)
(Xem: 33255)
(Xem: 32400)
(Xem: 24677)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Tôi làm việc với an ninh tỉnh Quảng Nam

18 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 574)
Tôi làm việc với an ninh tỉnh Quảng Nam
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Ngày 09/08/2011, An ninh tỉnh Quảng Nam gởi giấy “mời” tôi đi làm việc, tôi từ chối vì bận công việc.

Ngày 15/08/2011, họ tiếp tục gởi “giấy mời” thứ hai. Tôi đồng ý gặp họ để trao đổi công việc mà họ gọi là “liên quan đến tôi”.

Buổi sáng ngày 16 tháng 8 năm 2011, tôi đến trụ sở công an tỉnh Quảng Nam. Làm việc với tôi có hai người: Võ Văn Thuyết và một người nữa (đã làm việc với tôi nhiều lần) tên là Nghĩa. Nội dung làm việc tập chú vào những bài viết của tôi đăng trên danchimviet.info từ năm 2010 đến nay. Họ in ra tất cả những bài viết này, tổng cộng có 46 bài. Họ yêu cầu tôi ký vào những bài viết đó để xác nhận là bài của chính tôi viết. Tôi đã đồng ý xác nhận một số trước mặt họ để chứng minh cho họ thấy là tôi không tránh né và chịu trách nhiệm về quan điểm của mình.

Người tên là Nghĩa (cán bộ của PA61) – công an Quảng Nam nói với tôi, đại ý như sau: Anh là công dân của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì phải chấp hành luật pháp của nước CHXHCNVN. Những bài viết của anh mang tính bôi nhọ, tuyên truyền, xuyên tạc chế độ. Tôi trả lời người cán bộ tên Nghĩa như sau:

Những bài viết của tôi thể hiện quan điểm cá nhân tôi về hiện tình đất nước và quan hệ quốc tế. Đây là quyền tự do ngôn luận của tôi được điều 69 Hiến pháp nước CHXHCNVN minh định và hơn thế nữa, được Công ước Quốc tế về quyền Dân sự – Chính trị bảo vệ và Nhà nước Việt nam đã ký kết. Pháp luật Việt Nam phải tuân thủ Hiến pháp VN và Công ước Quốc tế về quyền Dân sự – Chính trị. Nếu Hiến pháp và luật pháp VN có những điều khoản đi ngược hoặc không tương thích với Công ước Quốc tế thì phải lấy Công ước quốc tế làm chuẩn mực.

Họ hỏi về quan hệ của tôi với Ban Biên tập danchimviet. Tôi trả lời: chỉ là quan hệ giữa BBT và người cộng tác. Họ hỏi tôi có giới thiệu các con tôi là Huỳnh thục Vy và Huỳnh trọng Hiếu với BBT Danchimviet không. Tôi trả lời: Không,các con tôi viết bài và gởi bài một cách độc lập.

Họ hỏi về viêc Tổ chức Nhân quyền Việt nam có trụ sở tại tiểu bang Oregan vừa trao tặng tôi giải Nhân quyền với số tiền tượng trưng là 1.000USD. Tôi trả lời họ: Tôi hoàn toàn bất ngờ vì được bầu chọn và trao giải Nhân quyền Việt Nam năm 2011 (Tôi nhấn mạnh là rất vinh dự khi được nhận giải Nhân quyền).

Qua ngày làm việc thứ hai-ngày 17 tháng 8 năm 2011, tôi làm việc với hai cán bộ của phòng An ninh PA61 và ông Trung tá phó phòng Bảo vệ chính trị Phạm trung Phương, họ cũng lại hỏi tôi về những câu hỏi trên và nhiều câu hỏi khác. Tôi đã từ chối trả lời nhiều câu hỏi không thích đáng. Nhiều lúc họ đưa ra những đòi hỏi mang tính áp đặt của uy quyền, phá vỡ không khí ôn hòa giữa tôi và họ đã thiết lập, dẫn đến sự tranh cãi căng thẳng.

Cụ thể như việc anh Võ Văn Thuyết – cán bộ Phòng bảo vệ chính trị lấy ra một mẫu Biên bản lấy lời khai in sẵn và yêu cầu lấy lời khai của tôi. Tôi không đồng ý và nói với họ rằng: họ đã đánh giấy mời để mời tôi lên làm việc và hơn thế tôi không phải là phạm nhân nên họ không có quyền lấy lời khai của tôi. Sau một lúc vòng vo, anh Thuyết đã nhượng bộ và lấy ra một tờ giấy A4 để ghi một biên bản gọi là “Biên bản làm việc”. Trước khi ký tôi viết vào đó một số điều tôi thấy không thỏa đáng và không chính xác, tôi yêu cầu họ photocopy cho tôi một bản để mang về sau buổi làm việc. Nhưng cuối cùng ông Phó phòng bảo vệ chính trị Phạm Trung Phương đã lấy đi Biên bản đó và không photocopy cho tôi bản nào. Ông Trung tá Phạm Trung Phương đã ngang nhiên nuốt lời hứa, tôi không biết là họ có thêm bớt gì vào biên bản đó hay không.Tôi khẳng định là không chịu trách nhiệm về nội dung biên bản đó nữa.

Trong 30 phút trao đổi và tranh luận với ông Trung tá Phó phòng Bảo vệ chính trị Tỉnh Quảng nam Phạm Trung Phương ,cảm giác của tôi về ôngTrung tá này là rất thất vọng. Ngôn ngữ của ông ta chỉ là thứ ngôn ngữ tôi vẫn nghe ra rả hằng ngày trên những loa phóng thanh ở xã, phường. Cách nói của ông ta chứng tỏ ông ta là người không có khả năng đổi mới và thích ứng với thời cuộc như hai cán bộ dưới quyền. Tôi thông báo cho họ là tôi không đi làm việc với họ nữa. Ông ta đồng ý nhưng nói thêm là sắp tới sẽ tiếp tục mời tôi đi làm việc.

Tôi trả lời: Tôi không hứa hẹn sẽ tiếp tục đi làm việc với các ông .

Đến 11h ngày 17 tháng 8 năm 2011, họ giao cho tôi một xấp những bài viết của tôi mà họ in xuống từ Danchimviet, yêu cầu tôi ký xác nhận. Tôi hẹn họ trong mười ngày sẽ đọc lại và ký xác nhận cho họ

Cảm nhận của tôi sau hai buổi sáng đi làm việc với An ninh tỉnh Quảng Nam là: Công an tỉnh Quảng Nam chủ trương còn đảng còn mình, công việc của họ vẫn là tìm mọi cách tấn công và triệt tiêu quyền tự do ngôn luận, vô hiệu hóa điều 69 Hiến pháp và Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự-Chính trị. Điều này thể hiện qua quan điểm của họ được trình bày như sau:

-Tự do bày tỏ ý kiến, tự do ngôn luận chỉ được biểu hiện trong suy nghĩ chứ không được thể hiện bằng văn bản, hoặc mọi hình thức thể hiện khác.

Tôi mỉm cười và hỏi vặn họ: Quan điểm của chế độ này như thế thì quyền tự do lập hội và biểu tình như điều 69 Hiến pháp quy định cũng chỉ được “lập hội” và “biểu tình” trong tư tưởng thôi à? Vậy thì phải sửa lại điều 69 Hiến pháp như thế này: Công dân nước CHXHCNVN được quyền mơ mộng.

Còn khi tôi hỏi họ về quan điểm của chế độ này về Công hàm Phạm Văn Đồng, thì họ không trả lời. Tôi nói với họ: chế độ này muốn có được sự ủng hộ và tín nhiệm của nhân dân thì phải minh bạch, trước tiên là phải minh bạch về Công hàm Phạm Văn Đồng, sau đó người dân sẽ phán xét.

Tôi tiên liệu, thời gian sắp tới sẽ là thời kỳ sóng gió cho tôi và hai cháu Thục Vy, Trọng Hiếu. Xin được thông báo cùng mọi người. Rất mong nhận được sự đồng tình và ủng hộ, để tôi và các cháu tiếp tục đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Trân trọng.

Huỳnh Ngọc Tuấn

Quangda1959@gmail.com

Theo Đàn Chim Việt
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn