BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35627)
(Xem: 33244)
(Xem: 32319)
(Xem: 24665)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Mình... Biệt Động mà !

21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 1657)
Mình... Biệt Động mà !
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Viết cho Ngày Quân Lực 19 tháng 6.

Viết cho những Biệt Động Quân và tất cả các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa trên khắp Bốn Vùng Chiến Thuật.

Đặc Biệt cho những người lính của Tỉểu Đoàn 90 Biệt Động Quân Biên Phòng (Pleiku)

NGUYỄN KHẮP NƠI

Đen Đỏ cùng bốn đồng đội nhận sự vụ lệnh trình diện Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân Vùng II Chiến Thuật tại Pleiku vào tháng 2/1973.


Sau khi bắt thăm, chàng và Đạm chọn Tiểu Đoàn 90 Biên Phòng (Vào thời điểm đó, các tiểu đoàn biên phòng vừa được cải tuyển nên vẫn còn mang tên cũ và chưa có xát nhập vào Liên đoàn nào cả). Tiểu đoàn vừa chấm dứt một cuộc hành quân dài thắng lợi, đang nghì dưỡng quân tại làng Thanh Bình, nên cả hai phải đợi tới tuần sau mới có người từ hậu cứ tới đón. Đuơc nghỉ vài ngày, hai chàng cọp đen dắt nhau đi thăm thành phố.


Thành phố Pleiku rất nhỏ, chỉ có một con đường chính tên là Hoàng Diệu và rạp xi nê tên Diệp Kính. Buổi sáng trời Pleiku thật lạnh lẽo, phải mặc áo «Sô» mới chịu nổi.
(Áo Sô, phiên âm từ chữ «Fatigue d’ assault», cũng như giầy sô, là từ chữ «Boote d’assault» của Pháp mà ra).

Nhìn những nữ sinh trường Hoàng Diệu mặc áo dài trắng, thêm chiếc áo len, quấn khăn quàng cổ, má cô nào cũng đỏ, môi cô nào cũng hồng, thật là đúng với câu hát:


«Em Pleiku má đỏ môi hồng . . .»

Nhìn các cô đi bộ với tà áo dài tha thướt, thật là đẹp, thật là xinh. Vừa đi vừa ngắm được một lúc thì hai chàng đã đi hết con phố chính rồi, vì con đường Hoàng Diệu chỉ dài chừng vài km mà thôi, cho nên:

«Đi dăm phút đã vể chốn cũ . . .»

Câu hát này cũng đúng không chê vào đâu được, vì đi bộ từ rạp xi nê ở đâu phố tới cuối đường là nhà thờ Chúa Cứu Thế, quẹo trái là hết đường, quẹo phải sẽ gặp một lô những quán ăn. Hết đưởng quay trở lại cũng chừng 15 phút là cùng.

Đi có một chút là bụi đỏ đã dính đầy người, hai chàng cọp đen mò vào quán nghỉ chân. Mới sáng sớm, mọi người đều lo đi làm, đi học, quán vắng hoe. Trước cửa quán có đốt một lò suởi bằng củi, hai người bạn chọn cái bàn gần đó cho ấm, gọi ly cà phê sữa nóng. Ai có ngồi chịu lạnh mà nhâm nhi ly cà phê sữa nóng mới cảm thấy cái thú vị, cái đắng . . . ngọt ngào của cà phê. Nhìn chung quanh, toàn là núi rừng chùng điệp, đất đỏ, bụi đỏ dính khắp mọi nơi. Đen Đỏ chưa quen với cái không gian xa lạ này. Văng vẳng từ trong cái máy cassette, có tiếng hát của người ca sĩ:


«Vừa chiều hôm nao anh với tôi đi dạo phố,
Hai đứa vòng tay âu yếm như đôi tình nhân,
(Giọt Buồn Không Tên, Tô Giang)

Mới mấy hôm trước, Đen Đỏ còn ở Sài Gòn, hưởng những ngày phép cuối cùng, đi chơi cùng cô bạn gái, nhìn những ánh đèn thành phố ngọn xanh ngọn đỏ, vui thật là vui, vậy mà hôm nay đã ngồi chèo queo trên vùng rừng núi hoang vu, nghe lại bài hát này, càng cảm thấy lạnh lùng thêm nữa.

«Phòng trà nghỉ chân, nghe Thái Thanh ca «Biệt Ly»,
Anh ngước nhìn tôi qua khói hương thơm cà phê

Giờ này, ở đây, không có phòng trà, nên không có Thái Thanh ca bản «Biệt Ly» nhưng lại có hương thơm cà phê để nghe giọt buồn không tên len lén qua tâm tư. . .
Ngày hôm sau, Đại úy Ngọc, Tiểu đoàn phó, lái xe Jeep tới đón Đen Đỏ và Đạm về hậu cứ tiểu đoàn. Ông cọp này to và đen thui, trông. . . đúng tiêu chuẩn của lính Biệt Động Quân lắm, nghĩa là, trông oai hùng và . . . dễ sợ lắm. Đen Đỏ nhìn ông xếp, nghĩ thầm:

«Hèn chi mà Việt Cộng nó trông thấy BĐQ là nó chạy te hết».

Tuy nhiên, khi ông cọp này nói chuyện, thì dễ nghe lắm. Ông cho biết:

«Đại úy Giáp, tiểu đoàn trưởng, còn đang ở làng Thanh Bình với anh em binh sĩ, tôi đến đây từ hôm qua, nhưng còn chờ gom hết số lính nghỉ phép rồi mới đón mấy anh, đưa về hậu cứ nhận đồ tiếp liệu rồi mới lên chỗ tiểu đoàn đóng quân luôn một thể».

Tới hậu cứ, Thiếu úy chỉ huy hậu cứ ký giấy để hai chàng tân binh đi lãnh quân trang quân dụng. Đen Đỏ được phát một khầu súng Colt .45 không có bao với hai băng đạn, dây ba chạc, bi đông nước và một cái nón sắt. Đen Đỏ chưng hửng nhìn khẩu súng, không thể nào tưởng tượng được là binh chủng Biệt Động Quân nghe kiêu hùng như vậy mà chỉ có thể trang bị cho sĩ quan của mình khẩu súng lục không có bao! Đen Đỏ còn đang phân vân, không biết làm sao mà mang khầu súng vào trong người, thì ông Hạ Sĩ già thủ kho nói chêm vô:


“Bị thiều đồ quá, xin miếc mà không được, Thiếu úy thông cảm, cầm đỡ. Chiều nay tui ra chợ trời mua cái boa mới cho ông”.

(Người miền Nam sẽ nói “Xin riếc . . . “ nhưng người dân miền Nha Trang Tuy Hòa sẽ nói khác đi, là “Xin miếc . . . Bao súng được phát âm là “Boa súng”)

Thôi thì, nhập gia tùy tục, Đen Đỏ xin sợi giây dù cột vào báng súng, đeo tòng teng khẩu súng trên cổ, lẩm bẩm:

“May mà ông ta chưa phát cho mình cái ba lô, chứ nếu phát, dám cái ba lô không có . . . dây đeo vai lắm!”

Sáng sớm hôm sau, trước khi lên xe về nơi đóng quân, ông Hạ sĩ mới chạy theo đưa cho Đen Đỏ cái bao súng “sê cần hen” to tổ bố, nhìn tưởng là cái . . . bao sẻng. Thôi thì có còn hơn không. Thế là cả hai người lính mới ba lô lên vai đi tới vùng “Trời quen đất lạ . . . thiếu bóng đàn bà”.

Hai chiếc GMC và một chiếc Jeep chở anh em Biệt Động Quân trực chỉ làng Thanh Bình.

Trên đường đi, Đại úy Ngọc cho biết về tình hình ta và địch trong vùng và lệnh hành quân sắp tới. Sở dĩ tiểu đoàn đang nghỉ dưỡng quân lại không được về hậu cứ mà phải đóng quân ở một nơi xa thành phố như vậy, là vì tình hình an ninh: Vừa nghỉ vừa phòng thủ. Hơn nữa, lính BĐQ mỗi lần về phép là quậy dữ lắm, có khi làm cả thành phố lên ruột, nên Đại tá CHT/BĐQ chỉ cho luân phiên từng đại đội về thành phố mà thôi. Ông còn cho biết thêm, trước kia, nhiệm vụ của BĐQ Biên Phòng là chỉ đóng ở những trại của Lực Lượng Đặc Biệt do Mỹ trao lại mà thôi. Đóng trại tuy nguy hiểm nhưng nhàn nhã hơn, suốt ngày cứ ra suối tắm rồi nằm . . . phơi củ cải bên mấy tảng đá thôi. Nhưng nay tình hình đã đổi khác, di động hay biên phòng cũng đi đánh trận liên miên như nhau. Rồi ông chỉ vào tấm huy chương còn sáng loáng đeo trên ngực áo, nói đùa với hai người lính mới:

«Nếu không xanh cỏ, thì sẽ đỏ ngực . . . như vậy nè!»

Tất cả cùng cười vang. Phía sau, trên hai chiếc GMC, những người lính cũng cười dỡn vang rân, ai cũng hả hê sau chuyến nghỉ phép.

Làng Thanh Bình nằm trên một ngọn đồi dọc theo Quốc Lộ 19, trên đường đi Đức Cơ. Mặt quay về đường lộ thì có nhà cửa, tiệm buôn, mặt sau quay về núi thì ruộng rẫy thoai thoải xuống suối nước ở dưới chân đồi. Đoàn xe tới nơi đóng quân, được anh em đón tiếp vui vẻ lắm, vừa nhận đồ tiếp tế của thân nhân, vửa nghe ké chuyện đi phép của bạn bè, vui như tết vậy, làm Đen Đỏ cũng vui lây mặc dù chẳng quen biết ai cả. Sau giây phút ồn ào, mọi người trở lại chỗ đòng quân của mình, Đen Đỏ và Đạm theo Đ. úy Ngọc tới hầm chỉ huy trình diện Đại úy Tiểu đoàn trưởng.

Đ. úy Giáp không to con như Đ. úy Ngọc, nhưng dáng thật là nhanh nhẹn, nhìn có vẻ khó tính, và giọng (Huế) nói thì đặc biệt lắm, cứ sang sảng lên, có oai ghê lắm. Ông bắt tay Đen Đỏ và Đạm, chúc mừng hai anh lính mới, và hỏi thăm về việc học hành:

«Học Thủ Đức khóa mấy? Rừng Núi Sình Lầy ra sao?»

Đen Đỏ trình bầy rõ:

«Đáng lẽ khóa 1/72 ra trường vào tháng 10/72 nhưng được giữ lại thêm hai tuần để học»Chiến thuật pháChốt và Kiềng» là hai chiến thuật mới mà Việt Cộng vừa đem ra áp dụng trên chiến trường. Sau khi học xong khóa 50 RNSL, đã được đi thực tập hành quân với Tiểu đoàn 42 BĐQ ở Takeo, Căm Bốt và Tiểu đoàn 44 BĐQ ở Kiến Phong».

Đ/úy Giáp mừng quá, nói:

«Các anh đã được huấn luyện kỹ càng lắm rồi, bây giờ tới lúc trổ tài đó!»

Đ úy Ngọc chen vô:

«Còn Chuẩn úy Đạm đây là thủ khoa khóa 50 RNSL đó! Mình được tăng cường . . . thứ thiệt không hà, Đại úy!»

Thế là Đen Đỏ được chỉ định về trung đội trinh sát của tiểu đoàn, còn Đạm về Đại Đội 1. Nghe được về trinh sát, Đen Đỏ hơi ú ớ, vì sợ chưa đủ kinh nghiệm, thì Đ úy Ngọc đã chận trước:

«Có về Thám sát thì mới có dịp học thêm kinh nghiệm!»


Làng Thanh Bình, trên Quốc Lộ 19.


Qua Đức Cơ là tới vùng Ba Biên Giới Việt Miên Lào.


Bất chợt, một đấng to con khác xuất hiện nơi cửa ra vào. Đấng này chưa vào tới cửa mà giọng nói đã vào trước:

«Đúng vậy! Chú mày cứ việc học thêm kinh nghiệm, nếu . . . còn sống như ta đây!»

Vào tới nơi, ông chào và bắt tay mọi người lia lịa. Đại úy Giáp giới thiệu với hai cọp nhí:

«Đây là Trung úy Phúc, ĐĐ Trưởng của ĐĐ 1.Ông ta lên đón lính bổ xung đó. Hồi mới ra trường, Tr úy Phúc cũng ở Thám Sát. Ổng học kinh nghiệm lẹ lắm, nên mới có hai năm mà đã lên tới Trung úy rồi đó. Hai em ráng mà bắt chuớc ổng đi.»

Thế làm Đạm theo Tr úy Phúc về ĐĐ 1, còn Đen Đỏ theo Đ úy Giáp về nơi đóng quân của trung đội Thám sát, nằm ngay vòng đai phòng thủ đầu tiên của tiểu đoàn.

Trung đội đã được thông báo trước, xếp hàng ngay ngắn chờ lệnh. Thủ tục bàn giao được thi hành thật ngắn gọn vì tiểu đoàn đang ở trong vùng hành quân. Trung sĩ Bé, quyền Tr đội trường, giao lại trung đội cho Đại úy Giáp, Tiểu đoàn Trưởng. Đ úy Giáp nhận trung đội và giao lại cho Đen Đỏ, kèm theo cái địa bàn, ống nhòm và bản đồ hành quân.

Cuộc đời lính chiến Biệt Động Quân của Đen Đỏ bắt đầu từ đây.

Đen Đỏ nói vài lời với trung đội, rồi cho tan hàng, chờ tối sẽ đỉểm danh, chia gác. Trung sĩ Bé đưa Đen Đỏ về hầm của trung đội. Qua ly nước trà bi đồng, Tr sĩ Bé báo cá

«Cuộc hành quân vừa rồi đụng nặng lắm, trung đội còn lại có 13 người mà thôi, nhưng đã hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao».

Đen Đỏ hỏi về người Sĩ quan trung đội trưởng cũ, Trg sĩ Bé trả lời:

«Thiếu úy Nhân đã tử trận khi toàn thể trung đội xung phong chiếm mục tiêu cuối cùng ở trận Dakto. Trung đội phải rút lui, ngày hôm sau tấn công trở lại mới chiếm được mục tiêu và lấy được xác của Th úy Nhân về. Cách nay cũng hai tháng rồi. Kể từ đó, tiểu đoàn hành quân liên miên, đến nay mới đuợc bổ xung quân số.»


Hỡi người chiến sĩ đã bỏ lại cái nón sắt bên bờ lau sậy này . . .


Đen Đỏ uống hết ly nước trà nóng mà vẫn cảm thấy lạnh lạnh sau gáy.

Sau một tuần lễ nghỉ ngơi, tiểu đoàn nhận được lệnh hành quân mới:

Chiếm lại Đồi 30, trên Quốc lộ 19, gần Đức Cơ!

Ngọn đồi này trước đây do một tiểu đoàn Địa Phương Quân trấn đóng, nhưng bị Việt Cộng tấn công tràn ngập. Đồn này nằm trên Quốc Lộ 19 đâm thẳng qua biên giới Lào Việt, nên VC phải chiếm để làm điểm tựa cho việc chuyển quân từ bên kia biên giới. Dĩ nhiên, phía VNCH cũng không thể bỏ qua địa điểm chiến lược này, nên đã giao cho Biệt Động Quân hành quân chiếm lại. Nhưng vì áp lực của địch quá mạnh, anh em lại phải rút đi. Nay tiểu đoàn 90 phải chiếm trở lại bằng mọi giá.

Đ úy Giáp cho họp tiểu đoàn, tuyên bố:

«Trước khi tiểu đoàn xuất phát, trinh sát được giao nhiệm vụ . . . tới nơi trước, để dò xét xem quân số của địch là bao nhiêu? Có những súng gì? Chúng đã tăng cường phòng thủ tới cở nào?»

Ông chỉ vào bản đổ, nói với Đen Đỏ:

«Tuyến xuất phát là từ đây, mục tiêu là đây, lấy tọa độ cho rõ ràng đi! Hiệu lệnh truyển tin của tôi là Ngưu Lang, Thám sát cho biết hiệu lệnh riêng của mình. Hãy ghi rõ tần số liên lạc, tần số đặc biệt. Khi di chuyển, cứ nửa tiếng liên lạc với Ngưu Lang một lần. Tránh nổ súng, nhưng nếu đụng trận, đổi ngay qua tần số đặc biệt để báo cáo tình hình. Sau đó sẽ có lệnh mới . . .»

Ai có câu hỏi gì nữa không? Chấm dứt buổi họp. Đúng 2 giờ sáng mai, GMC sẽ tới đón trinh sát di chuyển tới tuyến xuất phát.

Đen Đỏ về trung đội, cho mời cả 3 tiểu đội trưởng lên (Tiểu đội đại liên và 2 tiểu đội chiến đấu), nói cho họ biết về nhiệm vụ mới của mình, cách thức di hành, những dấu hiệu riêng bằng tay, bằng miệng. . . Cuối cùng, sáng sớm mai tập họp đúng 1 giờ 30 sáng. Tan hàng, Cố Gắng.

Cả đêm, Đen Đỏ cố giỗ giấc ngủ lấy sức, nhưng không tài nào ngủ yên. Học thì học tới hai khóa rồi, thực tập thì cũng qua 2 tiểu đoàn rồi, nhưng ngày mai là lần đầu tiên cầm quân, chỉ huy như thế nào đây? Học trong quân trường thì nghe tầm đạn bắn đi, chứ đâu có bao giờ học nghe đạn bắn lại phía mình đâu? Làm sao mà né, mà tránh? Đen Đỏ thiếp đi lúc nào không biết. . .

Còn 15 phút nữa là tới giờ tập họp, Đen Đỏ đã sẵn sàng mọi thứ. Cổ họng chàng khô đi, luồn tay lấy bi đông nước, đưa lên miệng thấy rung rung cánh tay. Đen Đỏ đứng phắt dậy, giận dữ với chính mình:

«Đen Đỏ, mày làm sao vậy? Bình tĩnh, bình tĩnh!»

Chàng bước ra ngoài, khí lạnh buổi sáng làm cho Đen Đỏ bình tĩnh trở lại. Những người lính đã sẵn sàng hết cả rồi, đang ngồi nói chuyện rì rầm thật là bình thản, họ đâu có . . . rung như mình đâu? Thật là mắc cở! Cấp chỉ huy gì mà kỳ vậy?

Mấy người lính hay thật! Họ không ngủ hay sao?

Phải rồi, họ đánh cả chục, cả chục trận rồi, còn mình, mới trận đầu mà! Nhưng trận đầu đâu có nghĩa là lọng cọng? Cố gắng lên, sinh mạng của họ trong tay mình đó, hãy làm cho ngon lên chớ!

Đen Đỏ mỉm cười, vui hẳn lên.

Ba tiểu đội trưởng đã có mặt, chàng cho thử lại máy truyền tin. Tuy chỉ còn vỏn vẹn có 14 người, nhưng trung đội trinh sát được trang bị nhiều hơn: Một đại liên M60, hai M79, hai máy truyền tin PRC 15, một máy PRC 25.

Tới giờ rồi, trung đội tập họp. Đen Đỏ đứng trước hàng quân, ra lệnh:

«Các tiểu đội trưởng cho kiểm soát lại quân trang quân dụng, vũ khí, báo cáo».

Mọi người im lặng làm việc.

Tiểu đội đại liên báo cá Sẵn sàng.

Tiểu đội 1 báo cá Sẵn sàng.

Tiểu đội 2 báo cá Sẵn sàng.

Đen Đỏ nói tiếp:

«Khi xe tới, tiểu đội 2 lên trước, tới trung đội chỉ huy, tiểu đội đại liên, chót là tiểu đội 1.

Tới tuyến xuất phát, làm ngược lại: Tiểu đội 1, trung đội chỉ huy, tiểu đội đại liên, tiểu đội 2. Chờ mọi người xuống xe hết, bắt đầu xuất phát liền.

Tất cả nghe rõ chưa? Rõ. Mỗi tiểu đội về vị trí của mình chờ xe tới. Tan hàng, cố gắng».

Đen Đỏ thở phào nhẹ nhõm: Lệnh hành quân đã được ban ra rõ ràng, mạch lạc. Chỉ còn theo đó mà thi hành thôi. Chàng vui vẻ móc bi đông ra uống một ngụm nước nữa, lần này, cánh tay thật rắn chắc, cầm bình nước thật nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ.

Những ánh đèn pha sáng lóe lên ở góc đường, đoàn xe ào tới như vũ bão. Một chiếc GMC tách ra khỏi đoàn, chạy về hướng của Thám sát. Xe vừa mới thắng, đám cọp đen đã theo hàng lối hối hả lên xe thật gọn. Đen Đỏ là người cuối cùng, chàng vừa nhẩy lên là chiếc xe lao vút đi trong đêm tối, không một ánh đèn.

Ngồi trên xe mà Đen Đỏ có cảm tưởng như ngồi trên cái hỏa lò vậy. Lần đầu tiên ra trận, với trách nhiệm trong tay, sơ sót một chút là tiêu mạng người và mạng của chính mình. Đầu óc chàng trống rỗng, bao nhiêu bài học trong quân trường, bao nhiêu lời chỉ dậy của các đàn anh biến đi đâu hết trơn. Trước mặt Đen Đỏ, chỉ còn bầu trời đen xậm và rừng cây bao la ngút ngàn:

“Từ ngày xa nhau chinh chiến đưa anh về đâu?
Vai súng vượt biên mưa nắng xa xôi rừng sâu.
Nhìn ra đằng sau, những người lính vẫn thản nhiên vui đùa. Chốc chốc, Đen Đỏ lại đưa tay rờ vào cán lưỡi lê đang mang trên ngực, mở nút bấm xem cán dao có rơi vào tay mình hay không? Rồi lại mở nút bao súng, tháo băng đạn ra, gắn trở lại, lên đạn để thử. Sau đó chàng lại ngồi im lặng nhìn những rặng cây khuất đi ở phía sau.

Chinh chiến đưa anh về đâu? Đen Đỏ cũng chẳng biết mình đang ở chốn nao nữa!
Người tài xế gợi chuyện:

«Thiếu úy nhớ cô đào ở Sài Gòn hả? Kỳ này ông ráng làm cho đẹp là thế nào Đại úy Tiểu đoàn trưởng cũng tặng ông vài ngày phép về thăm em đó!»

Đen Đỏ tính sửa sai người tài xế, nói cho hắn biết, mình là Chuẩn úy chứ không phải Thiếu úy, nhưng kịp ngưng lại, vì chợt nhớ lời Đ úy Ngọc dặn dò:

«Ở chiến trường, lính có thói quen gọi trung đội trưởng là Thiếu úy, nên dù người sĩ quan có mang ba bốn cái lon chuẩn úy rành rành ra đó, vẫn được gọi là Thiếu úy như thường, đừng có thắc mắc.»

Chàng nghĩ tới đây, mỉm cười trả lời bâng quơ:

«Cô đào của tôi nghe tôi đăng Biệt Động, cô ta ớn quá, nhẩy mất tiêu rồi, mai mốt tôi có về phép, cũng chẳng có ai mà thăm».

Rồi chàng đổi đề tài, hỏi lại:

-«Sắp tới nơi chưa, Lén?»

-«Sắp rồi đa!Còn chừng 10 phút nữa, ông thầy! Mình nói chuyện . . . cho vui đi, ông thầy, để im lặng . . . buồn quá!»

Mặc cho người lính nói gì thì nói, Đen Đỏ vừa đánh lô tô trong bụng, vừa im lặng suy nghĩ. Một lúc sau, chàng quay lại phía sau, ra dấu cho cả bọn sửa soạn xuống xe. Phần mình thì lại tháo dây cột lưỡi lê, mở bao súng ra coi lại cho chắc ăn.

«Tới rồi, Thiếu úy, em sẽ ngừng ở cái cột đá phía trước đó!»

Chiếc xe lao tới thật nhanh, những người lính biết ý, giữ chặt thành xe. Chiếc xe quẹo thật gắt để quay đầu trở lại và ngừng hẳn. Tiểu đội 1 nhanh nhẹn nhẩy xuống xe bố trí chung quanh, xong xuôi mới ra dấu cho những người khác ào xuống. Tiểu đội 2 chạy ào về phía rừng, bảo vệ cho mọi người và cũng để bảo vệ cho chiếc xe lao vút trở lại con đường cũ.

Chiếc xe vừa biến dạng, cũng là lúc các chiến binh Biệt Động băng mình vào khu rừng núi chùng điệp của Pleiku. Đen Đỏ vừa bước đi vừa đưa tay nhìn đồng hồ: 3 giờ 30, trời hơi hơi hừng sáng, mầu áo rằn ri của người lính hòa lẫn vào với mầu xanh đen của lá cây, mầu đỏ của đất nút, thật khó mà nhìn ra họ. Mỗi 15 phút di chuyển là Đen Đỏ lại cho anh em dừng lại để nghỉ và quan sát chung quanh.

Đúng giờ hẹn, chàng bốc máy nói nhanh:

-«Ngưu Lang, đây Minh Trang gọi, nghe rõ trả lời?»

-«Ngưu Lang nghe rõ! Minh Trang có gì báo cáo?»

-«Minh Trang bắc bình cải cách, yên bái tơ tằm.»

(Minh Trang báo cáo, yên tĩnh).

«Cứ việc tấn tài đi! (tiếp tục đi)

Đi khoảng một tiếng đồng hồ nữa, Đen Đỏ nghe xa xa có tiếng nước chẩy róc rách, chàng nhìn vào bản đồ chấm lại điểm đứng: Mình đang ở tọa độ L10, đi khoảng hơn một giờ nữa sẽ gập dòng suối chắn ngang, từ đó tới Đồi 30 khoảng 5km. Suối nước là điểm qua trọng nhất, VC chắc chắn đóng chốt chung quanh đó, Đen Đỏ gọi máy báo cáo cho Ngưu Lang. Ông nhắc lại ráng lách qua dòng suối tới gần Đồi 30 chừng nào hay chừng nấy để quan sát hệ thống phòng thủ của VC. Đen Đỏ cho anh em xếp đội hình chữ V để dễ bảo vệ lẫn nhau (đại liên đi giữa) và nghỉ dưỡng sức, vì kể từ đây có thể đụng địch bất cứ lúc nào. Nói là nghỉ nhưng ba lô vẫn trên vai, súng vẫn để ngang đùi, mắt vẫn quan sát tứ phương. Nhìn những ba lô nặng chĩu mà Đen Đỏ thương cảm cho người lính: Mỗi ba lô là cả một gia tài, nào là thuốc lá, thuốc rê, nào là đồ ăn, gạo xấy, đồ hộp, một bộ quần áo thay đổi, nào là đạn dược, lựu đạn. Bao nhiêu thứ đó nhét vào một cái ba lô, đi cũng còn khó nói chi phải chạy. Nhưng không ai dám bỏ bất cứ món nào cả, bỏ đồ ăn thì đói, bỏ thuốc thì thèm (nhất là ở cái xứ Pleiku gió lạnh mưa mùa này) bỏ đạn dược thì chết sớm, thôi thì cứ nê hết là xong. Khu rừng thật là yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài con gà rừng bay bà xuống, kêu lên vài tiếng óc óc rồi lại bay mất.

“Bàng hoàng như trong cơm chiêm bao tôi thầm nghĩ,
Non nước điêu linh yêu quê hương anh phải đi”.
Tiếp tục tiến quân, Đen Đỏ vẫn cho đi theo đội hình chữ V, càng tiến gần tới dòng suối càng phải cẩn thận và do đó đi chậm hơn trước. Bất chợt Ngưu Lang gọi máy, yêu cầu chàng thay đổi lộ trình vì Thư Sinh (Đại Đội 1 ) và Vũ Phu (Đại Đội 2) sẽ từ cuối dòng suối đi ngược lên đánh thẳng vào ngọn đồi. Bây giờ nhiệm vụ của Thám sát là đi dọc theo con suối tới đầu nguồn để từ đó nổ súng đánh lạc hướng chú ý của VC, cho hai ĐĐội kia dễ dàng tiến lên.

Cả đám bẻ góc qua hướng Tây Tây Bắc mà tiến lên, lần này Tiểu đội 1 đi trước, tiếp theo là Đại liên, rồi Tđội 2. Nhiều điểm nghi ngờ được phát hiện ngưng Đen Đỏ chỉ chấm vào bản đồ rồi tiếp tục di chuyển. Càng gần ngọn đòi thì cây lớn càng ít và sau đó thì hoàn toàn là đồng trống, Đen Đỏ phải cho từng tổ nhỏ 3 người di chuyển cách quãng nhau.

Mặt trời phía Tây chiếu thẳng vào mắt các chàng cọp đen làm cho việc quan sát thật là khó khăn. TĐội 2 vừa tiến lên thay thế TĐội 1 thì một tràng thượng liên nổi lên đẩy lùi họ trở lại. Dọc bờ suối súng AK cũng bắt đầu nổ lốp bốp chặn đường. Lính Biệt Động đã quen chiến trận nên chỉ cần một cái phất tay của Đen Đỏ là cả trung đội đã vừa bắn trả đủa vừa tìm chỗ ẩn đằng sau những gốc cây, gò mối chờ đợi. Đen Đỏ nhìn quanh nhận định tình hình: Cả đám đang ở đồng trống, nếu khựng lại sẽ bị pháo đập nát thây. Nắng chói chang không tìm ra chúng đặt khẩu thượng liên ở đâu? Chạy bậy, chúng nạp ra phan không còn một mống.

Đen Đỏ bấm máy báo cho các tiểu đội sửa soạn xung phong, rồi cho đại liên bắn một loạt nhử mồi, quả nhiên khẩu thượng liên của VC trả lời liền lập tức. Rồi, chết tụi bay rồi, chàng cho hai khẩu M79 nổ vòng cầu và đại liên yểm trợ tối đa cho hai tiểu đội xung phong, diệt bằng được họng súng quái ác đó.

Đại liên nổ tới tấp, M 79 bắn liên tục, Đen Đỏ đứng thẳng lên, chỉ tay về phía khẩu thượng liên, hô:

«Trinh sát, Xung phong!

Biệt Động Quân SÁT»

Đám cọp đen được che chở tối đa lao thẳng vào chỗ vừa ăn đạn pháo, vừa chạy bắn vừa hét để áp đảo tinh thần địch. Tiếng hét

«SÁT . . . SÁT . . . SÁT»

Thật là ghê rợn và có hiệu lực, vì nó vừa làm cho người hét lên tinh thần, vừa đánh tiếng cho những đồng đội ở chung quanh biết là có phe ta đây, vừa áp đảo tinh thần địch quân. Đen Đỏ nhìn về phía trước, nắng chiều quái ác chiếu vào cặp kiếng cận càng làm chàng bị chói mắt, mồ hôi từ nón sắt đổ xuống, nhiểu tỏng tỏng vào cặp kiếng trắng. Loáng thoáng một vài thân hình đổ xuống, tiếng hô «SÁT» chưa kịp ra khỏi cổ họngđã tắc nghẹn. Người lính mang M79 ngã xuống bên cạnh Đen Đỏ, chàng nhào tới lấy khẩu súng và túi đạn, nạp một viên đạn phá bắn liền về phía khẩu thượng liên rồi hò hét đám cọp đen tiếp tục xung phong. Thấp thoáng phía trước những tia sáng chớp chớp lia lịa về phía Đen Đỏ, chàng không còn biết đó là cái gì nữa, cứ vừa nạp đạn vừa bắn vừa hò hét. Đám đại liên cũng vừa bắn vừa chạy đổi chỗ.

Đen Đỏ thoáng thấy một cái nón cối nhô lên sau công sự chiến đấu, thò cái đầu hình củ chuối ra, đám cọp đen la lên báo động:

‘Coi chừng B40 đó tụi bay!’

Một tiếng «BÙNG» thật lớn rồi đất cát bay tung tóe thật gần khẩu súng lớn. Đen Đỏ khiếp vía lo cho đám đại liên, nhưng đám lính thiện chiến này đã xách ông già có râu chạy qua chỗ khác từ khuya rồi, đang nhả đạn trả lời lia chia

(Tiếng lóng của Biệt Động, gọi đại liên 60 là «Ông già có râu» vì súng này có băng đạn lủng lẳng bên hông. Súng cối 60 ly được gọi là «Ông già chống gậy» vì khi bắn phải có chân chống. Đại bác 105 được gọi là «Ông già gân»)

Đen Đỏ nghĩ thầm:

«Đúng là Biệt Động, toàn thứ thiện chiến không hà, đánh còn đẹp hơn là coi ni nê nữa, không uổng công mình đăng Biệt Động»

Chua bao giờ Đen Đỏ khát nước như vậy. Chàng ngừng lại bẻ khẩu M79 xuống để lắp một viên đạn phá mới rồi ra dấu cho người xạ thủ thứ hai cùng bắn vào căn hầm trước mặt. Tiếng nổ thật lớn làm tung đất đá gỗ và thân người lên trời, Đen Đỏ cũng kiệt lực, ngã nhào xuống đất. Người lính mang máy truyền tin vội vàng chạy tới, mếu má

‘Ông Thầy bị rồi hả?’

Chàng ra dấu cho nó biết mình không sao cả rồi ráng ngồi dậy. Một người lính khác xông tới đở chàng lên, miệng nói:

‘Ráng chút xíu nữa di Thiếu úy, ông thầy bắn xụp hầm của tụi nó rồi’.

Đen Đỏ vùng dậy theo sức kéo của người lính và quan sát chung quanh. Đám Biệt Động tưởng chàng gục luôn nên hơi lúng túng, nay đã lên tinh thần trở lại, tiếp tục hò hét bắn phá. Những tiếng hô «SÁT. . . SÁT» vang khắp nơi. Chàng đeo khẩu M79 lên vai trái, gỡ khẩu M16 trên vai phải xuống cầm tay vừa bắn vừa hô anh em tiến gấp.

(Trước khi lên xe, người Trung Sĩ đã đem tới cho chàng khẩu súng này, nói rằng chiến trường vùng 2 cần cái này lắm, chàng cho là vướng víu nhưng cũng nhận vì không thể bỏ lại được, nay chàng mới thấy người Trung sĩ có lý).

Tới căn hầm bị mình bắn xập hồi nẫy, chàng nhào vào thật nhanh và dùng nó làm điểm tựa để thanh toán đám VC ở phía bờ suối. Đám cọp đen ùa lên chạy doc theo giao thông hào bắn hạ nốt những tên VC còn sót lại. Khẩu đại liên cũng tìm đường vào hầm, đặt súng vào một vị trí cao nhất bắt trở lại phía bờ suối, Đen Đỏ nhìn rõ từng tên VC lội suối chạy dạt về phía ngọn đồi, chàng bốc máy báo cáo cho Ngưu Lang:

-Tôi nắm cổ được một con lươn rồi, đang ở trong hang của nó’.

Ngưu Lang đang la hét om xòm trong máy ra lệnh cho Vũ Phu và Thư Sinh, nghe Đen Đỏ báo cáo, ông hét lớn hơn nữa:

‘ĐM ! Sao mày khờ quá vậy? Căn nhà đó tụi nó biết địa chỉ rồi, dông lẹ đi, nó pháo bể gáo hết bay giờ!

(Đời lính chửi thề là chuyện bình thường)

Đen Đỏ vội vàng gọi máy ra lệnh cho hai tiểu đội tấn công về phía bờ suối. Một Cọp Đen thừa thắng vừa bắn vừa la lớn:

‘Biệt Động Quân tới nhe tụi bay! ĐM! Đứa nào muốn sống thì bỏ súng quỳ gối cho thẳng hàng cho tao coi thử, còn không thì tao bắn bể gáo dừa tui bây hết cho coi’

Vừa kịp quét hết đám VC chiếm lại bờ suối là một trận mưa pháo đã trút vào phía căn hầm, đất cát và khói đen bay tung khắp noi. Đen Đỏ rùng mình: Chỉ chậm một chút là cả bọn nát ra như cám. Từ phía hậu cứ xa xôi có tiếng cắc cắc liên tiếp, đám cọp đen nhao nhao la lên:

‘Đại bác đề ba đó, pháo 105 của mình đó! Khỏe rồi!’

Một lúc sau, những tiếng «Uỳnh Uỳnh» nổ liên tục vào căn cứ địa của ngọn Đồi 30. Đen Đỏ lấy bi đông nước tu một hơi dài và nằm vật ra đất. Đám lính nhân cơ hội nhào ra suối lấy bi đông múc nước mang chung quanh người rồi rút trở lại những hố thiên nhiên bên bờ suối thật nhanh.

Tiếng hò hét từ bên kia dòng suối bắt đầu vang lên, rồi đạn lớn đạn nhỏ thi nhau nổ.

Có tiếng Ngưu Lang trong máy:

-Ông Già Gân cần nói chuyện với Minh Trang đó.

Đen Đỏ liền đổi tần số máy truyền tin để liên lạc với căn cứ Pháo binh. Người Pháo Đội Trưởng hỏi địa chỉ mới (tọa độ) của đám Thám Sát và yêu cầu chàng giúp điều chỉnh độ chính xác của Ông Già vào căn cứ trên Đồi 30. Liền theo đó, một trái đạn khói được bắn ra, chàng nhìn theo điều chỉnh lại tần số, hai trái khói nữa được bắn thêm để nghiệm lại độ chính xác và cuối cùng là hàng loạt đạn nổ chụp lên ngọn đồi. Lính cọp đen đứng hết ra ngoài nhìn Ông già gân đang làm việc một cách khoái trá. Một vài chàng lanh tay đã nhóm lửa nấu cơm: Gạo xấy chỉ cần nước nóng đổ vào và 5 phút sau đã có cơm nóng ăn liền, khô cá nướng 30 giây là chín

(30 giây là câu nói thông thường của các đàn anh trong Quân Trường Thủ Đức khi ra lệnh cho đàn em làm việc gì cho mau, chứ 30 giây thì không làm xong được cái gì cả).

Xả và ớt chống sốt rét thì chỗ nào cũng có mọc, mỗi lần di ngang chỗ nào thấy cò xả có ớt là phải lanh tay nhổ, hái bỏ ngay vào túi áo, khi ăn cơm cứ việc móc túi ra là có đồ ăn ngay. Muốn có canh thì chỉ việc tuột một lô lá ớt, thêm vài con cá khô bỏ vào cái ca uống nước nấu sôi lên là có một tô canh ngon lắm rồi. Đời lính chiến ăn thế là đủ, không đòi hỏi cao lương mỹ vị làm chi cho rắc rối cuộc đời! Mà có đòi thì cũng không có.

Ông già Gân làm việc xong là các cọp đen ở bên kia sông ào ào phóng lên đồi. Ngưu Lang lại gọi máy:

-«Thằng Vũ Phu tấn tài chào hỏi( tăng cường) chú mày đó! Cả hai ráng cải cách đại đạo (chặn đường) tụi Vịt Con chạy lạc qua đó, bên đây tụi tao lo»

Đen Đỏ chuyển số nhà gọi cho Vũ Phu. Hắn ta cười khan mà rằng:

«Minh Trang có chơi trò «Trọng Thủy Mỵ Châu» thì làm ơn gỡ rối tơ lòng cho tôi với!»

(Có nghĩa là nếu Đen Đỏ có cho rải mình trên đường đi thì làm ơn gỡ mìn ra cho lính của anh ta lên. Thông thường lính Biệt Động đóng ở đâu là lo gài mìn chung quanh chỗ đó để phòng thủ, dù là chỉ dừng quân ngắn hạn)
Đen Đỏ nhìn về phía sau nơi người Tiểu đội trưởng, ra dấu hỏi lại? Anh ta đưa bàn tay làm dấu là cần 10 phút chàng trả lời Vũ Phu là chờ khoảng10 tới 15 phút nữa rồi hãy cho con cái khoan khoái hưởng nhàn ( khởi hành).

Có ai gọi phía đằng trước, Đen Đỏ vội quay lại: hai người lính cầm sẵn cơm canh ấp úng:

«Mời Thiếu Úy ăn chút cơm với tụi em cho vui!»

Chàng không đói, chỉ khát nước thôi, nhưng nhớ lại ngay lời người huấn luyện viên bài học «Mưu sinh thoát hiểm» trong quân trường Dục Mỹ:

«Ở ngoài trận địa, ăn được lúc nào thì ráng mà ăn, không có chuyện đói hay không đói. Vì sẽ có lúc muốn ăn mà không có thì giờ để ăn.»

Nên chàng cám ơn người lính, cầm chén ăn ngay. Một người lính bắt chuyện, nói:

«Thiếu úy . . . chì quá! Mới đánh trận đầu mà đã thắng, lượm được thượng liên của tụi nó!

Đen Đỏ chưa kip nói gì thì người lính thứ hai nói tiếp, giọng thật là vui vẻ:

«Em thấy rõ thằng giữ thượng liên, nó nhắm Thiếu úy mà bắn không hà! Chắc nó thấy ông thầy phóng tới dữ quá nên hoảng vía, bắn bậy bạ không dính ông thầy viên nào hết trơn!»

Đen Đỏ chợt giật mình, lạnh toát người: Lúc đang xung phong, chàng có thoáng thấy những đóm chớp chớp trước mặt, nhưng phần vì chói mắt, phần vì mồ hôi tuôn xuống ướt hết mắt kiếng. chàng cứ tưởng đó là do mặt trời chiếu vào ống lon nào đó, hắt tia nắng vào mắt mình, nên mặc kệ, cứ thế mà xông lên, đâu biết rằng khẩu thượng liên đang nhắm mình mà chơi xả láng. Thằng bắn thượng liên chắc bị bỏ đói cả tháng nay rồi, hoặc đang lên cơn sốt rét nên mới bắn trật mình. Nó mà bắn giỏi thì mình nát thây rồi. Mới có bài học đầu tiên này mà mình đã xém ngồi bàn thờ rồi, đã muốn lên chức . . . «Cố Thiếu Úy» rồi. Còn . . . bao nhiêu bài học cỡ này nữa để mà lên được Trung Úy như ông Phúc kia?

Thật là . . . Phước Đức Ông Bà! Hú hồn Hú vía!

Đen Đỏ nghe người lính kể lại cái màn xung phong của mình mà mồ hôi toát ra đầm đìa, chân rung lên thiếu điều đứng không vững nữa. Bây giờ mới thấy hoảng hồn!

Người lính thứ nhất lại khennữa:

«Thiếu Úy bắn M79 như. . . để! Trúng phóc ổ thượng liên của tụi nó, làm tụi em lên tinh thần quá trời! Thằng Nội, xạ thủ 79, bị ngay ngực còn băng bó nằm một đống đằng kia, cũng ráng nhờ em chuyển lời cho T/Úy, nói rằng, nó có chết cũng nhắm mắt được, vì ông thầy đã trả thù cho nó rồi».

Đen Đỏ lại càng . . . quê hơn nữa. Vì lúc đó, cặp mắt kiếng đã bị mồ hôi làm mờ hết đi rồi, chàng có thấy cái gì đâu mà nhắm với mở? Cứ thế mà bắn đại vậy thôi . . . «Mèo mù vớ cá rán» vậy mà! Nhưng ngoài mặt vẫn làm oai:

«Ờ . . . mình ráng làm được cái gì thì cứ làm! Nhờ anh em quen trận mạc, hăng hái tiến lên, nên tôi mới có gan mà hô xung phong đó chớ!»

Chàng chưa kịp nói hết câu thì Ngưu Lang lại kêu, ông ta muốn chàng dắt đám con cái lên trấn cái ụ đất chiếu tướng qua ngọn đồi 30. Thế là cả bọn vội vàng thu dọn chiến trường, lo cho những người bị thương. Các Tiểu đội trưởng báo cá

«Tổng Thống không viếng thăm (không ai tử trận), nhưng có 3 Bộ Trưởng muốn nghỉ hè và 2 muốn nghỉ cuối tuần (3 bị thương nặng và 2 bị nhẹ). Đã lo xong rồi. »

Đen Đỏ nghe xong, ra dấu cho mọi người dắt dìu nhau lên đường, cũng không xa cho lắm.

Một người lính nào đó cằn nhằn:

«Chưa ăn hết miếng cơm đã kêu đi!».

Có tiếng khác đáp lại ngay:

«Giờ này đâu phải giờ ăn của mày mà nói ăn chưa hết!»

Một người lính khác lên tiếng:

«Biệt Động là vậy đó!

Ai biểu ham bận đồ bông . . . Ai biểu ham làm «Cọp Đen! Mới chịu cực có chút xíu mà đã càm ràm. Dzề nhà ngủ đi mày!»

Người lính tặng cơm cho Đen Đỏ hồi nẫy, trả lời lại:

«Ai biểu tụi bây cà rề làm chi! Tao ăn no rồi, chén bát cũng rửa xong rồi đó đa».

Anh ta sốc lại dây ba lô, quơ cây súng tiến về phía trước, vừa đi vừa nói: MÌNH . . . BIỆT ĐỘNG MÀ!

Nguyễn Khắp Nơi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn