BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35495)
(Xem: 33221)
(Xem: 32190)
(Xem: 24635)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

30 tháng 4, 27 năm nhìn lại

15 Tháng Tư 200212:00 SA(Xem: 562)
30 tháng 4, 27 năm nhìn lại
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Miền nam Việt Nam sụp đổ đến nay đã hai mươi bảy năm. Đến bây giờ người ta mới thấm thía câu nói của người xưa " Nước mất thì nhà tan". Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, cả miền nam như đàn ong vỡ tổ chạy tán loạn, vợ mất chồng , cha mẹ mất con. Hầu như gia đình nào cũng đổ vỡ, tan hoang theo vận nước nổi trôi. Chỉ có những người chiến thắng miền Bắc là những người hân hoan thu lợi chiến lợi phẩm theo chủ trương " Vào, vơ, vét, về". Cướp của chưa đủ, những người cọng sản đã bày ra những trại cải tạo để tiêu diệt những người ngã ngựa miền Nam. Miền nam đã không bị tắm máu ngay tức thì như những ký giả ngoại quốc tiên đoán nhưng bị phơi xương ở những năm sau đó. Những nấm mồ quanh trại cải tạo vẫn tiếp tục mọc lên dù đất nước đã hết chiến tranh, tiếng súng tiếng bom đã ngưng.

Từ trong những trại cải tạo đã có những câu thơ bất hủ được chuyển ra:

Bao năm chinh chiến ta gần gũi
Giờ đã thanh bình lại biệt ly.

Hai mươi bảy năm đã trôi qua. Khoảng thời gian trên một phần tư thế kỷ này cũng để cho nhân dân hai miền thấy rõ sự tệ hại không thể tưởng tượng nổi của bọn lãnh đạo Bắc bộ phủ. Ngoài nghề lừa bịp, dối trá và giết người chuyên nghiệp, chúng hầu như bất lực trong việc quản trị và xây dựng đất nước. Ngày nay ở Việt Nam nảy sinh ra một thứ cường hào ác bá mới mà người ta gọi là " tư bản đỏ", cũng bóc lột hành hạ nhân dân như bọn cường hào ác bá thời phong kiến mà có phần độc ác hơn vì chúng cứ nhân danh " cách mạng" để đàn áp và cướp bóc, nhân dân không có phương tiện để chống đỡ. Hiện tượng nông dân nổi dậy ở Thái Bình và Xuân Lộc trước đây và chuyện nông dân miền Nam mới đây ra tận Hà Nội biểu tình cũng đủ cho thấy khi dân chúng không còn chịu đựng nổi nữa thì không có gì ngăn cản được sự đứng dậy của họ. Mặc dù bị đàn áp nhưng biến cố Thái Bình, Xuân Lộc cho thấy sự nhen nhúm một cuộc nổi dậy khắp nước một ngày không xa dưới chế độ cai trị hà khắc của bạo quyền cọng sản.

Có người ví chế độ cọng sản như một cục sắt, càng đánh vào nó thì nó càng cứng thêm. Nhưng để nó ở ngoài mưa dầu nắng dãi thì cục sắt sẽ rỉ sét, hủy hoại. Nhận xét này hợp lý vì như Liên Xô sụp đổ vì những mâu thuẩn nội tại của nó chứ không ai đánh cả. Cọng sản Việt nam rồi cũng như vậy. Sức mạnh của cọng sản Việt Nam hồi 75 giờ này đã tàn tạ và đang chờ ngày sụp đổ. Cựu trung tướng cọng sản Trần Độ đã nhìn thấy và vạch rõ nó trong những bài viết của ông. Ông cho rằng chế độ cọng sản Việt nam như một con bệnh có bệnh nặng nhưng vẫn giả bộ lờ đi không chịu chữa. Cộng sản bây giờ đang mắc bệnh ung thư đến giai đoạn cuối mà những biện pháp sửa sai, đổi mới chỉ là những miếng băng dán ngoài da không thể nào chữa nổi căn bệnh trầm kha.Thật ra, khi đi theo một chủ nghĩa Mác Lê Nin hoang tưởng, độc ác phi nhân, Cộïng sản Việt Nam chẳng còn lựa chọn hay phương pháp nào để chữa trị cho căn bệnh trầm kha của chế độ ngoài chuyện bưng bít, chờ ngày tự hủy.

Hai mươi bảy qua vẫn có những chống đối tích cực, đấu tranh trực diện với bạo quyền. Từ những người tu hành như Hòa Thượng Quảng Độ, hai thượng tọa Trí Siêu, Tuệ Sỹ, đến nhà thơ Nguyễn chí Thiện ôm tập thơ chạy vào tòa đại sứ Anh tại Hà Nội nhằm tố cáo tội ác của Cộïng sản Việt Nam, rồi đến chuyện Lý Tống cướp máy bay tung 50000 tờ truyền đơn xuống Sài gòn kêu gọi nổi dậy. Những Kinh Kha thời đại ngày nay có thể kể tên Lý Tống, Võ đại Tôn, Hoàng cơ Minh. Hoàng cơ Minh đã hy sinh, Võ đại Tôn bị tù tội một thời gian rồi được thả về và Lý Tống đang sống mỏi mòn trong tù ngục sau cú đánh ngoạn mục, dùng máy bay ở Thái Lan bay về thả truyền đơn ở Sài gòn vào ngày 17 tháng 11 năm 2000, là lúc Tổng thống Clinton đang viếng thăm Việt Nam. Những người anh hùng này đã cho thấy dân tộc Việt Nam là một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục trước bạo quyền. Ngày xưa tổ tiên người Việt đã đổ xương máu cả ngàn năm để chống bọn phong kiến từ phương Bắc, ngày nay dân Việt cũng quyết tâm đương đầu với nạn nội xâm và chuyện đấu tranh ngày nay cũng gay go, khổ cực không kém ngày xưa. Cộng sản Việt Nam tuy là người Việt nhưng tổ quốc của chúng là tổ quốc xã hội chủ nghĩa, tổ tiên của chúng là Mác- Lê Nin chứ không phải vua Hùng Vương hay Bà Trưng, Bà Triệu. Cái mặt nạ dân tộc chúng đã rơi xuống kể từ ngày chúng lên cầm quyền và hành động mới đây dâng đất cho đàn anh Trung cộng đã minh chứng hùng hồn cho bản chất " phi dân tộc" của chúng.

Những con én Lý Tống, Hoàng cơ Minh, Võ đại Tôn từ hải ngoại và Linh mục Nguyễn văn Lý, Hòa Thượng Thích Quảng Độ,cụ Lê quang Liêm trong nước đã chưa làm nên mùa xuân nhưng là những con én báo hiệu mùa xuân và mùa xuân của đất nước Việt Nam sẽ tới khi dân chúng vùng lên lật đổ chế độ Cọng sản Việt Nam. Đảng Cọng sản Việt Nam thực chất là một đảng cướp, chúng sẽ xâu xé, giành giựt, giết chóc nhau theo kiểu " trâu cột ghét trâu ăn " để dành quyền lợi, tiền bạc trước ngày tự hủy. Nói như thế không có nghĩa là chúng ta khoanh tay ngồi nhìn đất nước quằn quại dưới chế độ bạo quyền mà phải thúc đẩy cho tiến trình sụp đổ của Cọng sản mau hơn bằng tiếp tục phong trào chuyển lửa vào Việt Nam, tìm cách khai thác những mâu thuẫn và ly gián kẻ thù. Chế độ chúng xây dựng trên sự dối trá để rồi chúng sẽ sụp đổ vì sự nghi kỵ. Căn bệnh tham những, bè phái ở Việt nam đã đến giai đoạn hết thuốc chữa.

Nếu vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975 có một số tướng tá miền Nam bất tài vô liêm sĩ tìm cách tẩu tán tài sản và đưa vợ con ra ngoại quốc thì ngày nay một lần nữa, lịch sử lại lập lại. Các cán bộ cao cấp Cọng sản Việt Nam tìm cách gửi con cái ra ngoại quốc học và tìm phương tiện tẩu tán tiền bạc luôn vì bản thân chúng, chúng cũng biết là ngày tàn của chế độ đã gần kề, quê hương như một chiếc lá vàng sắp rụng, chúng phải đưa con ra ngoại quốc lập " căn cứ địa" trước để chúng chuồn ra sau khi có biến. Đất nước Việt Nam đã trải qua bao nhiêu mùa ly loạn nên đến giờ này chỉ cần nhìn những biến chuyển thay đổi của cuộc sống thường nhật là người ta có thể nhìn thấy một cơn bão dữ dội sắp sửa thổi qua.

Bên cạnh những hy sinh tranh đấu của những dũng sĩ của thời đại, có những tên buôn bán lòng tin phục quốc, chính nghĩa quốc gia. Ngày xưa Lã bất Vi buôn vua đã bị người đời khinh chê rồi thì ngày nay bọn mua bán lòng tin chống cọng của đồng bào lại càng đáng khinh bỉ và nguyền rủa hơn. Thứ chống cọng dỏm này rồi cũng tàn tạ theo ngày tháng, thời gian sẽ đào thải chúng, lịch sử sẻ lên án chúng là những tên phản dân hại nước. Đồng bào sẽ muôn đời phỉ nhổ và nguyền rủa chúng. Buôn bán lòng tin đồng bào, chính nghĩa quốc gia là một thứ buôn bán tệ hại và kinh tởm nhất mà chỉ có bọn súc vật mới có dã tâm làm chuyện đó.

Hai mươi bảy năm trôi qua với bao nhiêu mất mát chia lìa đến với mỗi gia đình Việt Nam. Ngày hôm nay nhìn lại tình hình thế giới và Việt Nam đã cho thấy " vận nước đã tới rồi". Chúng ta phải tỉnh táo nhận định sáng suốt thời cuộc để có những hành động tích cực, hợp lý, hợp thời để thích ứng với tình hình thì mới mong quật ngã được bộ máy cai trị nặng nề, thô bạo đã đóng đô trên quê hương Việt Nam trên nửa thế kỷ. Có sự thay đổi tận gốc rễ nào mà không làm người ta choáng váng, có cuộc cách mạng nào mà không có máu đổ xương rơi. Chúng ta chấp nhận máu phải đổ một lần nữa để quê hương Việt Nam có một ngày mai tươi sáng. Đất nước chiến tranh đã ngàn năm nhưng giờ này sao dân chúng vẫn trông chờ tiếng nổ. Phải chăng chỉ có tiếng nổ là tiếng duy nhất phá sập bạo quyền.

Xin kết thúc bài viết này bằng những lời thơ bất hủ của nhà thơ Nguyễn chí Thiện:

Trong bóng đêm đè nghẹt
Phục sẵn một mặt trời
Trong đau khổ không lời
Phục sẵn toàn sấm sét
Trong lớp người đói rét
Phục sẵn những đoàn quân.
Lúc vận nước xoay vần
Tất cả thành nguyên tử
(Trong bóng đêm)

Đúng là chỉ có nguyên tử mới phá sập được chế độ bạo quyền mà mỗi người dân là một trái bom nguyên tử đang chờ ngòi nổ.

Và ngòi nổ sẽ được các chiến sĩ đấu tranh châm ngòi khi vận nước xoay vần.....

Lawndale, một chiều mưa bay lất phất đầu tháng 4 năm 2002
TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn