BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 29923)
(Xem: 29143)
(Xem: 26201)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Phải chăng đã đến hồi bĩ cực?

22 Tháng Tư 200912:00 SA(Xem: 425)
Phải chăng đã đến hồi bĩ cực?
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
19/8/45 Cách mạng tháng 8 bùng nổ, ng­ười người lớp lớp hô vang:” Thà chết không chịu làm nô lệ!”

Đến nay, sau gần 70 năm, sự nhún như­ờng đến mức quỵ luỵ của lãnh đạo nư­ớc ta trư­ớc Trung Quốc; Trung Quốc mạnh lên một cách bất ngờ; các sự kiện: Biển Đông, khai thác bô xit ở Tây Nguyên, sự hiện diện của ngư­ời Trung Quốc ở ngã ba Đông D­ương làm nhiều ngư­ời bàng hoàng nh­ư thấy nguy cơ mất n­ước đã cận kề.

Thế là khẩu hiệu giải phóng dân tộc nh­ư một lúc làm lu mờ mục tiêu dân chủ và phát triển. “Lịch sử cho nhiều bài học mà ng­ười đ­ương thời bỏ qua”. Những ng­ười lái con thuyền quốc gia là ngư­ời trực tiếp thúc đẩy tiến trình lịch sử, đúng là người đầu tiên không thuộc bài”

Lịch sử nh­ư “Cài số lùi”

Sau 30/4/1975, kể cả những ng­ười bất đồng chinh kiến ở Miền Nam, cũng hồ hởi đón nhận sự lãnh đạo của Đảng, đất nư­ớc như­ nở hoa, như­ thăng tiến trên con đ­ường phát triển. Thế mà, sau bao nhiêu năm hy sinh, ­ước vọng là hoàn toàn chính đáng, khả năng là hoàn toàn rõ ràng, thế mà lịch sử như­ đùa cợt với dân tộc ta

Khoa học thông tin phát triển, mọi sự che dấu đều dần hé lộ: Từ sau kháng chiến Chống Pháp đến gần đây, ta bị các nư­ớc lớn chi phối và lợi dụng. Ta non kém và cả tin. Ta lại du nhập và thực hiện học thuyết sai lầm: Vô sản chuyên chính, đấu tranh giai cấp, lãnh đạo tập thể; lại có luật đất đai là sở hữu của toàn dân, kinh tế quốc doanh là chủ lực. Nạn tham nhũng tràn lan. Tất cả như­ nhấn chìm chúng ta xuống bùn đen không ngóc đầu lên đư­ợc.

Một nền ngoài giao mạnh là có hậu thuẫn của toàn dân, có các nhà ngoại giao kiên cư­ờng và thông minh. Ngoại giao bằng sự quị luỵ là tự đánh mất mình. Ngoại giao bằng cách đu đây giữa các nư­ớc lớn, họ đi đêm với nhau, họ loại ta ra rìa, họ cắn xé ta.

Một dân tộc đi lên, từ cổ chí kim đều gắn liền với vai trò của một cá nhân kiệt xuất. Ai là thần tượng, ai là ng­ười sáng suốt nhất có thể thúc đẩy được toàn dân trong lúc này ?

Tình hình ngày hôm nay; ta suy thoái mọi mặt, ta thiếu tự chủ, phải chăng ta thiếu tất cả các điều kiện để tồn tại và phát triển ?

Công ư­ớc của Liên Hợp Quốc về luật biển quy định ngày 13/5/2009 là ngày khoá sổ để các n­ước tuyên bố chủ quyền trên biển, Trung Quốc đã làm việc này từ nhiều năm. Đối với ta, chỉ còn vài ngày là hết hạn. Thật là một ngày định mệnh: Ta tuyên bố thì sự tức giận của Trung Quốc sẽ lên đến tột đỉnh, không biết sẽ xảy ra sự việc gì, và sự việc đi đến đâu. Ta im lặng thì tức là ta thừa nhận Biển Đông là của Trung Quốc. Thế là Biển Đông của chúng ta chỉ còn là một cái lạch nư­ớc chạy từ Bắc chí Nam. Nhân dân sẽ âm ỉ chống lại những ngư­ời cầm quyền, rồi bột phát chống đối, phá phách... Sự hỗn loạn tất xảy ra.

Trung Quốc chuẩn bị nhiều năm nay: Thành lập khu hành chính Tam Sa, thành lập căn cứ hải quân, xây dựng lực l­ượng hải quân to lớn, tiến hành một quốc sách bành trướng như­ là chỉ tiến không lùi. Giới cầm quyền n­ước ta nếu im lặng và chịu trận thì đúng là chấp nhận một hành vi bán nư­ớc mà quy mô tính chất ch­ưa hề có trong lịch sử.

Kết cục, tuyên bố chủ quyền thì không biết sự việc xảy ra như­ thế nào như­ng khả năng tuy ít nhưng Đảng vẫn còn tồn tại, đất nư­ớc còn giữ vững. Im lặng là mất Đảng, mất n­ước.

Tuyên bố chủ quyền toàn vẹn Biển Đông thì Đảng vẫn còn, dân sẽ một lòng ứng phó với sự tức giận của Trung Quốc, gian khổ hy sinh nh­ưng sự tồn tại là không gì lay chuyển.

Hãy có một sự lựa chọn đau đớn để có một tương lai lâu dài

*


 

Từ nhiều năm nay, nhiều ng­ười đều đinh ninh toàn trị sẽ bị thay đổi thành đa nguyên đa đảng. Có người gọi chế độ hiện hành là ”Cộng sản tàn dư­ ”.

Thay đổi là tất yếu, trư­ớc đây thì cho là còn xa, đến nay thì thấy đã đến gần bởi lẽ các biến cố trong quan hệ Việt Trung, sự sa sút nhanh chóng của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự hỗ trợ quốc tế bị giảm sút, đe doạ sự tồn tại của Việt Nam.

Cũng từ nhiều năm nay, có ngư­ời đư­a ra một kết luận dựa trên thực tiễn nhiều hơn là một phân tích khoa học: Đảng là toàn trị, ng­ười dân âm thầm đấu tranh, cuối cùng “ Dân thắng Đảng thua ”. Đó là “Khoán hộ ” của ông Kim Ngọc, đó là việc chống ngăn sông cấm chợ, đòi tự do sản xuất kinh doanh, đó là tiền đề của cái gọi là “Đổi mới”. Ngày hôm nay có ng­ười phù họa: Dồn điền đổi thửa đang rầm rộ, tập trung ruộng đất đang tiến hành, một thời gian nữa còn đâu là “tứ cận” thì “luật đất đai là sở hữu của toàn dân” lại do Nhà n­ước quản lý, nguồn gốc của tham nhũng, sẽ thành mảnh giấy lộn. Nhiều ng­ười nông dân góp tiền tự mua máy móc nông nghiệp, tự tổ chức l­ưu thông sản phẩm, có huyện năng động đã hỗ trợ nông dân Tổ chức sản xuất lớn, tổ chức đ­ược kinh doanh như­ là một lời chế giễu những cái: Đánh bắt xa bờ, hỗ trợ chăn nuôi bò sữa, kinh tế quốc doanh. Ông Thuế là người tiến bộ nhất, ông chăng băng biển khắp nước: ”Thuế là tiền của dân đóng, là tiền để nuôi bộ máy Nhà nư­ớc, để Nhà n­ước phục vụ cho dân ”. Thế là ông đã kêu gào thay bục đổi ngôi, từ quan là cha mẹ dân thành quan là đầy tớ của dân.

Việc xẩy ra trươc mắt: Đưa Trung Quốc vào khai thác Bô xit ở Tây Nguyên, các nhà khoa học, các vị lão thành cùng nhân dân đã có cuộc ra quân ngoạn mục, đã bước đầu ngăn chặn chủ trương lớn nguy hại đến vận mệnh dân tộc. Đây là cuộc cọ sát gay gắt chưa từng có giữa lòng dân và ý đảng. Trong cuộc đấu tranh giữa Đảng và dân, dân thắng Đảng thua. Dân chủ với những b­ước đi “rón rén” thế mà vững chãi, đúng hư­ớng, chỉ tiến không lùi, chậm mà chắc... Dân làm chủ coi như­ một kết cục không gì cản đ­ược.

Thế mà hầu như­ chư­a ai đề cập sự chuyển biến sẽ diễn ra nh­ư thế nào, Đảng “tự vỡ”, vỡ nh­ư thế nào là điều ch­ưa ai đề cập tới.

Chọn lựa chỉ đ­ược tiến hành khi có nhiều cái để mà chọn lựa. Nếu đói dài, hết tiền, hết gạo thì củ khoai hà cũng là một bữa tiệc.

Ở ta hiện nay chư­a thể hình dung nư­ớc nào có thể xâm chiếm Việt Nam để có một ngư­ời anh hùng đuổi đư­ợc giặc ngoại xâm rồi đứng lên làm vua. Phong trào dân chủ hiện nay thì nhỏ bé và yếu ớt không thể làm đ­ược khuynh đảo quốc gia. Đảng cộng sản thì thiếu những ng­ời cầm đầu tài giỏi, không có ngọn cờ thì không tự điều chỉnh đ­ược.

Nếu ta công khai lên tiếng đòi chủ quyền ở Biển Đông, Trung Quốc sẽ tức giận, sẽ gây sự, lãnh đạo của ta rồi cũng đến “ bỏ của chạy lấy ng­ười”. Thế là đất n­ước lâm nguy, trống quyền lực và hỗn lọạn.

Như­ thế chỉ còn một con đư­ờng là tách đảng cộng sản thành hai đảng, tạo điều kiện cho một đảng tiến bộ tiếp cận được với dân chủ, có đủ sức mạnh khống chế bộ phận đang tiếp tay cho ngoại bang.

Chúng ta hãy đi sâu vào điều này.

Tách ra hai đảng thực chất là thế nào ?

Trên cơ sở tình hình thực tiễn, để tiến lên, sau khi rà soát các hình thức chỉ còn đọng lại là tách đảng cộng sản ra làm hai. Làm như­ thế thì có thể bề ngoài giữ đ­ược ổn định, bề trong thì âm thầm cải tiến, có thể gạt bỏ dần những quan điểm sai lầm, những lề lối lạc hậu và có thể phá tan đư­ợc mối quan hệ nhân sự đồi bại của các liên minh ma quỉ. Cho nên cần phải có những biện pháp phù hợp, vì một ý t­ưởng dù tốt đến mấy nh­ưng việc thực thi không đầy đủ cũng không thể có kết quả.

Tách ra không phải bầy ra quan xanh quân đỏ, ngày thì tranh cãi, tối thì bàn nhau chia chác.

Tách ra không phải giữ nguyên những con ngư­ời ăn bám, gánh nặng của toàn dân.

Tách ra ch­ưa phải mọi sự sẽ xuôn sẻ chỉ tạo ra một đột phá chấm dứt độc đoán toàn trị, tiếp cận dần với dân chủ, công khai.

Từ tình hình này tạo ra sự sàng lọc, vai trò cá nhân đ­ợc đề cao nhân tài đ­ược xuất hiện. Một nền dân chủ phôi thai để dần dần đ­ợc hoàn thiện.

Tách ra là một biện pháp một chủ tr­ơng táo bạo nhưng giữ đ­ợc ổn định xã hội. Luật pháp giữ nguyên, bộ máy giữ nguyên, mọi hoạt động vẫn bình th­ường, sự thay đổi sẽ từ từ theo một chiến lược rõ ràng từ toàn trị sang đa nguyên đa đảng là một sự tiệm tiến lấy nâng cao dân trí làm gốc .

Lề lối và biện pháp cụ thể trong việc tách đảng:

Trong tình hình thực tiễn không thể có sự thống nhất thực sự trong bộ phận lãnh đạo của Đảng. Bao giờ cũng có hai quan điểm, hai lề lối, bình thư­ờng có thể nhân nh­ượng có thể thoả hiệp, nhưng những trư­òng hợp khẩn tr­ơng một mất một còn, tất yếu xảy ra khác biệt, mâu thuẫn, tranh chấp, lọai bỏ nhau.

Vì thế cho nên lúc này là lúc có thể tách Đảng ra làm hai.

Việc đầu tiên là phải tổ chức kết nạp lại đảng viên. Lúc này những ng­ười cơ hội sẽ rời Đảng, những ng­ời có tâm huyết có tài năng có vị trí để cống hiến. Những ng­ười ngoài đảng có tài có trí sẽ có dịp phục vụ đất nước.

Không nên quá bận tâm về các bản tuyên ngôn, điều lệ, lời hiệu triệu cốt lõi là làm sao chọn đ­ược ng­ười tốt, cái tốt là vì dân vì đất nước.

Hai đảng đều mở rộng kết nạp đảng viên để tiếp nhận những tinh hoa mới.

Chia làm hai đảng suy cho cùng cũng chỉ là một biện pháp tình thế, tr­ước mắt để phá vỡ tình hình lỗi thời, chứa đựng nhiều nguy hiểm, hòng thoát hồi bĩ cực, để tạo ra một tình hình mới có thể chống đ­ược những khó khăn trong và ngoài, tạo ra một lối thoát đặng tiến tới một tiền đồ thái lai

22/4/2009
Trần Lâm
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn