BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 30215)
(Xem: 29288)
(Xem: 26291)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Chuyến đi thăm Trần Đức Thạch không thành

16 Tháng Tư 200912:00 SA(Xem: 352)
Chuyến đi thăm Trần Đức Thạch không thành
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Vào trung tuần tháng 9 năm ngoái, để ngăn chặn cuộc biểu tình vào dịp 50 năm ngày cựu thủ tướng CHXHCNVN Phạm Văn Đồng ký tên vào công hàm thừa nhận vùng lãnh hải của Trung Cộng bao trùm cả quần đảo Hoàng sa và Trường Sa thuộc lãnh hải của Việt Nam, nhà cầm quyền Hà Nội đã bắt giam hàng loạt những nhà đấu tranh dân chủ trong nước.

Nhà thơ Trần Đức Thạch bị bắt đi biệt tích

Trong số những người bị giam cầm, hoàn cảnh của nhà văn Trần Văn Thạch là bi đát nhất, vì kể từ ngày bị bắt đến nay, ông đã bị mang đi biệt tích gần 7 tháng và hoàn toàn chưa hề nhận được tiếp tế thuốc men hay thực phẩm của gia đình.

Tuần trước, sau khi dò la được ra nơi ông bị giam giữ, một số nhà đấu tranh dân chủ đã rủ nhau đi thăm và tiếp tế cho ông, nhưng chuyến đi tiếp tế này đã không thành. Hà Giang tìm hiểu sự việc và tường trình:

Nhà thơ Trần Đức Thạch, 57 tuổi, hội viên hội nhà văn tỉnh Nghệ An, và là một nhà thơ bất đồng chính kiến, đã được người ta biết đến qua những hồi ký, nhiều áng thơ và các bài viết tố cáo sự vi phạm nhân quyền của nhà nước Hà Nội, cũng như đòi hỏi tự do sáng tác cho văn nghệ sĩ, và dân chủ nhân quyền cho người dân.

Một trong những tác phẩm của ông được nhiều người chú ý là hồi ký có tên ''Hố Chôn Người Ám Ảnh'', kể lại trận đánh ở ấp Tân Lập, vào cuối tháng 4 năm 75, mà ông đã tham dự như một phân đội trưởng trinh sát của quân đội nhân dân.

Ông viết: “Địch đâu chẳng thấy, chỉ thấy những người dân lành bị bắn đổ vật xuống như ngả rạ, tiếng kêu khóc như ri, hàng trăm người bị giết và bị thương, chồng đống lên nhau, máu chảy thành suối.

Đã mấy chục năm qua, khi hàng năm, khắp nơi tưng bừng kỷ niệm chiến thắng 30/4 thì tôi lại bị ám ảnh nhớ về hàng trăm dân lành bị tàn sát ở ấp Tân Lập. Cái hố chôn người bây giờ ra sao? Tôi muốn được quay lại đó để thắp nén hương nói lời tạ tội.”

Nhà thơ Trần Đức Thạch bị an ninh áp tải đi vào sáng ngày 12/9/2008 với tội vi phạm điều 88 bộ luật hình sự, cụ thể là: Làm ra, tàng trữ và lưu hành các tài liệu có nội dung chống lại nhà nước.

Trại giam số 3 Hà Nội

Kể từ khi ông bị bắt đi biệt tích, gia đình và người thân không ai biết ông bị giam ở đâu, mãi cho đến ngày 2 tháng 4 vừa qua, gần 7 tháng sau, người ta mới tìm ra manh mối.

Ông Đăng, một người bạn của nhà thơ cho biết:
“Họ dấu họ không cho biết là anh bị giam ở trại giam nào, đến vừa rồi đấy thì chúng tôi mới được biết, trước đây là họ hãy còn dấu cả cái địa điểm, không biết là giam ở đâu cơ. Bây giờ anh Thạch rất là nguy, không có người nhà, bạn thân bạn bè anh em cũng không được vào thăm.”

Được tin sức khỏe của ông rất yếu sau một lần tuyệt thực, bạn bè tìm cách đi thăm ông, vì thân nhân ông ở rất xa, cũng chưa biết giam ở đâu chưa đến tiếp tế cho ông.

Nhưng muốn đi thăm một tù nhân lại không phải là một điều dễ dàng.

Ông Duy, một người bạn đấu tranh cho dân chủ cho biết:

“Mãi đến khi anh em ở trại giam số 3 của Hà Tây cũ gọi là Hà Nội bây giờ được thả ra thì mới cho biết là Thạch bị giam ở trại giam số 3 Hà Nội bây giờ. Anh Vi Đức Hồi, anh Nhàn, Phan Hùng, đã chực vào thăm, nhưng giám trưởng không cho gặp và tránh mặt đi.

Cuối cùng không còn cách nào anh em mới bàn nhau nhờ anh Nhàn, nhà ở gần trại giam số 3 đi liên hệ với một số anh em ở trong trại giam và an ninh bảo vệ.”

Không cho gặp mặt

Tại sao mọi người đã đi lên đi xuống mấy lần mà chưa được gặp nhà thơ Trần Đức Thạch ?

Ông Đăng cho biết một trong những lý do được nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra là vì nhà thơ đang bị tạm giam cho nên chưa được gặp. Nhưng theo đúng luật VN thì thời gian tạm giam chỉ được kéo dài 4 tháng.

“Đúng ra là chỉ có 4 tháng, thế nhưng bây giờ họ kéo dài đến hơn 7 tháng rồi, họ không xử, mà thậm chí họ không cho thăm gặp. Chúng tôi có đi thăm nhưng mà ở trong trại thì họ không cho chúng tôi vào thăm gặp được.

Chúng tôi tìm thăm gặp ba bốn lần rồi, bốn lần rồi, thì chúng tôi thấy là ở cái chế độ CSVN sao nó lại như vậy, chứ ở các nước dân chủ trên thế giới người ta không bao giờ người ta làm như thế, dù là như thế nào thì cũng phải cho anh em thăm gặp.”

Tại sao luật đã không cho phép được thăm trong thời gian tạm giam mà các anh em dân chủ lại hy vọng là ông Nhàn có thể giúp dàn xếp cho cuộc thăm viếng này ? Ông Nhàn có câu trả lời:

“Chưa gặp được, nhưng mà gặp được người trực tiếp nói chuyện với mình. Mình chỉ hỏi 3 câu thôi. Mình giới thiệu mình như thế như thế, tôi có một người bạn tôi cần phải đến thăm, thế thì các anh có cho thăm không ? Thế họ bảo có cho thăm mà vào thăm thứ Ba.

Thứ hai là các anh có cho gửi quà cáp để thăm nuôi ? Bảo đồng ý, nhưng mà phải thứ Ba tuần sau. Và câu cuối cùng mình hỏi là thế thì chúng tôi cần phải cám ơn anh như thế nào ? Anh ta cũng nói là tùy thôi, một cách vui vẻ không có gì làm cho hai bên phải khó chịu cả. Thì nói chung là mình chắp mối như thế là được.”

Những người bạn của nhà thơ Trần Đức Thạch muốn được đi thăm ông trong tù, họ muốn thời gian tạm giam của ông phải chấm dứt, họ muốn ông được xét xử. Anh Đăng phát biểu:

“Họ phải cho phép chúng tôi và người thân của nhà anh Thạch được gặp anh ấy và được biết sức khỏe anh ấy như thế nào. Phải xử người ta, nếu như anh Thạch vô tội thì phải trả tự do cho anh Thạch. Họ không xử, và thứ hai nữa họ cũng không cho gặp, thế cho nên là chúng tôi thấy rất bất bình.”

Bao giờ thì người thân và bạn bè của nhà thơ Trần Đức Thạch sẽ được đi thăm ông trong tù ?
Bao giờ thì ông mới thực sự được thoát ra khỏi cái khoảng tối âm u của thời gian tạm giam đã hết hạn cách đây ba tháng ?
Và nhất là bao giờ thì ông sẽ được xét xử theo luật định ?

Dư luận cho rằng chỉ bao giờ nhà cầm quyền Hà Nội quyết định thực sự tôn trọng những quyền làm người căn bản của người dân, thì những nguyện vọng chính đáng này của thân hữu và gia đình ông mới có trở thành hiện thực mà không còn là những ước mơ nữa.

Hà Giang, thông tín viên RFA
16/04/2009
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn