BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 42395)
(Xem: 38829)
(Xem: 34136)
(Xem: 25597)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Hồ Chí Minh, thiên phiếm truyện nhiều tập (III)

17 Tháng Năm 200612:00 SA(Xem: 526)
Hồ Chí Minh, thiên phiếm truyện nhiều tập (III)
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51

Nhân kỷ niệm ngày sinh Hồ Chí Minh 19/05


Cả thời thơ bé, thiếu niên Việt Nam ai cũng một lòng một dạ yêu kính bác, coi Bác như thần tượng, như tiên ông, giáng thế. Chỉ từ khi hệ thống cộng sản ở Đông Âu, đứng đầu là Liên bang Xô Viết sụp đổ, những thông tin về Bác từ từ hé lộ. Nhà nước Nga cũng quyết định cho mở một phần trong kho lưu trữ của mình, trong đó có nhiều tư liệu liên quan đến hoạt động của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam. Thế là... cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.









Ai yêu bác Hồ Chí Minh...


Hình tượng ông Hồ, cho dù được sơn, phết bởi hàng ngàn giai thoại đẹp đẽ sáng láng cũng bị bong ra từng mảng để trả sự thật về cho lịch sử. Tượng thần trong chùa Phật dù có bị gió bão làm ngả nghiêng, xiêu vẹo, trong mắt người phàm tục vẫn thiêng. Miếu thờ dưới bàn tay vô đạo của cộng sản vẫn nguyên vẹn hình bóng miếu thờ... Nhưng thần tượng Hồ Chí Minh khi bị sụp đổ đã gây nên bao bi phẫn trong lòng người dân Việt Nam. Các cựu chiến binh già, cả cuộc đời trẻ trai say chí lớn, "ào ào tiến theo người như thác đổ", đến khi... giật mình ngoảnh lại tóc điểm sương mới chịu lấy vợ, sinh con, chịu cảnh cha già, con cọc, tóc bạc, răng long còn nuôi con đỏ, ru hời, hời ru.

Nhiều người mải miết khắp các chiến trường Đông, Bắc, Tây, Nam, "chiếc ba lô bạc màu ba cuộc chiến", trở về, hậu quả nhỡn tiền không thể tránh khỏi là "vợ già, con dốt, nhà dột". Không ít người vĩnh viến vô sinh vì căn bệnh sổt rét mãn tính làm cạn kiệt tinh trùng, hoặc đẻ con tật nguyền vì chất độc da cam ăn sâu vào cả tim óc, cốt tuỷ... Bao nhiêu nữ thanh niên xung phong làm đường, tải đạn ra mặt trận chịu cảnh lỡ bước, chết già... Cả một thế hệ sau 75, từng phấn đấu học tập để được nhận danh hiệu "cháu ngoan bác Hồ...

Tất cả đều tấm tức khóc như trẻ nhỏ bị mẹ mìn lừa dối bán qua biên giới lấy tiền, khi thần tượng đẹp đẽ trong phút chốc chỉ còn là một gã yêu râu xanh, hiếu sát, tham tàn. Bao người già lặng lẽ khóc thầm, nước mắt chảy ngược vào trong khi máu xương anh em đồng đội mình hoá thành vô nghĩa hết. Cũng không ít lời nguyền rủa thốt lên khi được xem di chúc thật (chưa bị Lê Duẩn và đồng bọn chữa) của Bác và cả kho tư liệu về ông, do con cháu lên mạng tìm được mang về…

Trong khi họ cuồng tín lao vào trò chơi giết người, xé nát mình cho tổ quốc "lớn lên", thì vị Cha già của họ nhẫn tâm chơi trò dối lừa, đưa cả dân tộc vào con đường làm nô lệ, tay sai cho cộng sản quốc tế mà Nga Xô, Trung cộng là đại diện - gây bao cảnh "nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn", từ "cải cách điền địa", "chỉnh cán, rèn cơ", "hợp tác là nhà, xã viên là chủ", đến "giải phóng" miền Nam... v.v.

Sau khi đứng cúi đầu mặc niệm lần cuối cùng để vĩnh viễn chia tay với thần tượng giả danh của mình, những vần thơ râm ran xuất hiện, đặc biệt là những bài thơ dân gian thuộc trường phái Bút Tre- vốn là thế mạnh của quần chúng - vì nôm na dễ làm mà vẫn giữ được tính hồn nhiên hóm hỉnh.

So với người Việt ở nước ngoài, rất nhiều người trong nước vẫn chỉ ở trình độ a,b,c trong việc nhìn nhận đánh giá về Đảng, về Bác (1), vì những thông tin ma quái, "tối mật" bị bưng bít, cắt xén, che đậy.

Vì vậy tác giả mạo muội để công sáng tác, sưu tầm một số bài, số câu điển hình (có chỉnh sửa thêm cho hoàn thiện). Hy vọng lấy tiếng cười làm vũ khí sắc bén... Nếu không góp phần dập tắt được hình tượng Bác Hồ trong lòng quần chúng, Nguyễn Thái Hoàng cũng muốn nhân ngày sinh của Hồ Chí Minh (19/05/1980 – 2006) mua vui cùng bạn đọc “một vài trống canh".

I

Nếu đời không có Sinh Cung
Dân đâu phải họa Hồ Khùng... chí Minh
Mải mê Bác chỉ làm tình
Bước chân trải khắp... thân hình chị em


II

Bác Hồ là lão già dê
Năm thê, bảy thiếp, ra bề... trai tân
Sự nghiệp "Kách mệnh" trong quần
Chúng con... lớn... giữa hai chân Bác Hồ


III
Bác Hồ thuở nhỏ học Nho
Cùng chung đèn sách với "lò" Bác Tôn
Trong lớp Bác chẳng làm ồn
Mải mê Bác bắt mất... “hồn” chị em

Thế rồi từ đó đêm đêm
Sự nghiệp "Kách mệnh" trèo lên mặt giường
Đảng ta chỉ một con đường
Vùng lên! Chăn gối, chiếu giường... vùng lên!

Chị em nằm dưới ngợi khen
"Việt Nam đẹp nhất có tên... cu Hồ"

IV











Tăng Tuyết Minh: thời xuân sắc và lúc tuổi già mòn mỏi đợi chờ (với ảnh vẫn trên tường) - Nguồn: dprk-cn.com


Bác Hồ có một con chim
Bác nhờ chị Định đi tìm cái lông.
Nỗi băn khoăn mãi chất chồng
"Lông đen, chim đỏ... rõ dòng Chí Minh"

Thảo nào Bác đến đa tình
Minh Khai, cùng với Tuyết Minh... vợ đời
Ra đi cuối đất cùng trời
Bao nhiêu con vãi, con rơi, vợ ngày (2)

 

 


Bao nàng Kiều chết bỏ thây
Tôn vinh Bác, lũ dân cày ngợi ca:
"Bác là cha của mọi nhà
Là ông triệu cháu, là... bà con xa"

Bác ơi tim Bác bao la
Ôm trọn phụ nữ nước Nga, nước mình
Nhớ thương con dán tấm hình
Vào nơi tôn kính... cửa mình... Bác ôi (!)

-V-

 


Cả đời Bác sống đảo điên
Đảng tôn thờ Bác thành tiên giữa trần
Ban ngày Bác hoá thánh thần
Ban đêm bác lại tần mần như ma

Ban ngày Bác mãi làm Cha
Ban đêm Bác lại “rầy rà như con”
Chị em như giữa đảo Côn
Lôn rộng bát ngát bồn chồn... Bác vô! (2)

VI

 


Bác Hồ cùng với bác Tôn
Rủ nhau ra suối nhìn... Minh Khai
Nhìn xong tấm tắc khen hoài
"Tóc" nàng quả thật rậm dài làm sao ?!!!!
Cứ tưởng nàng ấy vô mao??
Nào hay rậm rạp khác nào Castro...

Ghé tai Tôn nịnh anh Hồ
"Râu Bác cũng giống "râu" đồ Minh Khai"
Hồ rằng: "Chú nói khí sai
Thực ra... râu nó còn dài hơn tôi"

Bác Tôn ngắm nghía một hồi
"Bác nói chí phải, là tôi nhìn lầm
Bác trông thanh thoát bội phần
Castro rậm, xoắn, ngó dâm hơn nhiều”.

Bác Hồ ra vẻ đăm chiêu
Con đường "kách mệnh" cần nhiều hy sinh
"Minh Khai không giữ cửa mình
Lập ngay hội nghị... phê bình, nghe chưa"?

VII


Bỗng nghe một tiếng xọet ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang... từ trần
Bỗng đâu một tiếng xoẹt gần
Bác Hồ đang sống... từ trần... chuyển sang

Chứa chan nước mắt hai hàng
Xót thương goá phụ, lỡ làng cô nhi
Thế là Bác đã ra đi
Chị em thương xót tỉ ti... khóc gào
"Bác ơi Bác nghĩ thế nào
Quảng trường không ở, lại nhào ra lăng"?

Bác rằng Bác chẳng mần răng
Làm "Cha" không thích, ra lăng... chộp rình
Đứa nào không biết giữ mình
Xin đừng dại trách thằng... mình chí hô (3)

VIII


Vào trong lăng Bác âm u
Chị em phụ nữ... hu hu... thét gào
"Ông là đứa mả mẹ nào
Sao không hạ xuống để đào đất chôn"?

Chửi cho đến tận tông môn
Xác thây không rữa, mãi còn lừa dân
Chửi cho đến cả vạn lần
Khắp trên thế giới xa gần đều nghe

"Rằng ông một lão già dê
Vợ rơi con vãi: ba bề, bốn bên
Vẫn còn ra dáng bề trên
Làm gương cho đám cháu hiền, con ngoan

Cảnh nhà nheo nhóc lầm than
Nhờ bao mưu kế gian thần, đảo điên
Lưu đầy đến cả tổ tiên
Tương lai, số kiếp tối đen, mịt mù

Vào trong lăng Bác âm u
Ô danh, tì vết, ngàn thu... vọng về

XIV

Sâu, dài thăm thẳm là đêm
Bác lần ngang bụng "mần" thêm một hồi
Đinh ninh là vợ Bác rồi
Sang mai bác nỡ thốt lời... Sở Khanh
"Phi tang chuyện cũ cho nhanh
Còn lưu luyến nữa, Đảng thanh trừng liền"


X
Bác Hồ thuở nhỏ chăn trâu
Lớn lên yêu đại... bị Tầu bắt giam

Bác khiêm tốn nhất trần gian
Nếu không cứ hỏi Trần Dân Tiên gàn
Không tin thì hỏi T. Lan
"Vừa đi vừa kể" chuyện gần chuyện xa

Chân trời, sự nghiệp bao la
Sáng trong, đẹp đẽ, thiết tha, khiêm nhường

Thói quen của Bác khác thường
Thích nhìn tiên nữ trần truồng tắm sông
Thú vui của bác thật ngông
Thích nhìn phụ nữ... nằm không... giữa giường

Một đời Bác chỉ kỳ công
Mài sắc ngòi bút kể công chính mình
Bác là người vốn đầy kinh
nghiệm công việc nước chỉ mình Bác lo

Hôm qua còn sống sờ sờ
Mà nay Bác đã cứng đơ thân hình
Núi non, sông nước hữu tình
Từ đâu bác... bất thình lình... cứng đơ?

Trời sinh ra thứ họ Hồ
Giang san đất nước thành đồ vứt đi

Nghe như tiếng Bác thầm thì
Giữa lòng lăng vắng cười khì một hơi
"Vì Đảng, Bác giả vờ thôi
Ngốc chi mà bỏ... trò chơi vợ chồng"...


Tiếc rằng trang viết có hạn, nếu không, Thái Hoàng có thể tuyển cả chục tập thơ dân gian về "Người" theo kiểu râm ran truyền khẩu trong và ngoài nước như thế này để bạn đọc Đàn Chim Việt thưởng ngoạn. Xin mượn lời của Tiên Điền Nguyễn Du tạm nói lời "giã bạn" ở đây:

"Rõ ràng trong bộc trên dâu (4)
Thì con người ấy ai cầu làm chi"

Hà Nội, ngày 17/05/2006
Nguyễn Thái Hoàng

Trích DCVOnline
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn