(Xem: 277)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 894)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 935)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 564)
Trong các chuyến công tác của Nguyễn Tấn Dũng dù trong hay ngoài nước đều không thể thiếu được Trần Bắc Hà. Cộng với mối quan hệ gần gũi với Tô Lâm, nên Trần Bắc Hà rất có uy quyền. Chỉ là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của BIDV, tương đương với chức tổng cục trưởng, nhưng Trần Bắc Hà chỉ dưới một người mà trên muôn người. Thời kỳ Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hầu hết mọi nguồn vốn vay ODA đều được chuyển qua BIDV và sau đó được giải ngân thông qua BIDV. Bởi vậy Trần Bắc Hà không chỉ thể hiện uy quyền với các doanh nghiệp đang vay hay muốn vay tiền của BIDV mà còn cả với chính quyền của các địa phương.
(Xem: 1091)
Hải sinh ra ở tỉnh Thái Bình, lớn lên theo học tại Đại học Bách khoa Hà Nội. Cha của Hải là thông dịch viên cho các cố vấn Trung Quốc tại Việt Nam trong những năm 1950. Hải gia nhập đảng CSVN năm 31 tuổi, khá trể so với các đảng viên cùng thời. Làm đảng viên được 10 năm thì Hải nhảy vào Ban chấp hành Trung ương đảng, Hải phóng lên nhanh hơn cả hỏa tiển S-400. Sự bất thường này làm cho nhiều người nghi ngờ là Hải được một thế lực ngoại bang đưa lên.
(Xem: 977)
Xin anh Thi bình tĩnh, tôi xin nói thẳng, anh Thi và chúng tôi ngồi đây, xét cho cùng đều là bồi bút của đảng. Thân phận chúng ta lầm than lắm, nhục nhã lắm. Anh viết bao tác phẩm nịnh đảng, có bao giờ anh dám mang gương mặt thật của anh ra viết đâu. Anh là kịch sĩ vĩ đại của đảng, đã đóng bao nhiêu vai kịch kẻ khác trừ bản thân mình. Anh không có gương mặt thật trong văn chương, anh là một tên hề cho kẻ cầm quyền mà thôi! Lập tức một chiến sĩ trung thành vô hạn với đảng ngồi sát bên cạnh tôi đứng lên bẻ tay và bẻ cổ tôi là ông Chu Lai, không cho tôi nói…
(Xem: 1655)
Nguyễn Tấn Dũng đã phạm một điều tối kỵ trong cuộc chơi của những người cộng sản cao cấp, đó là đánh người tình của đồng chí mình. Chuyện đánh sân sau còn có thể chấp nhận, nhưng chuyện đánh người tình là điều tối kị vì nó gây vết thương lòng rất đau đớn cho người đàn ông đầy quyền lực như Tư Sang. Không có gì đau đớn hơn khi nhìn người yêu bị đoạ đầy mà không cứu được. Nỗi đau ấy âm thầm, dai dẳng trong lòng người anh hào xứ Long An mãi bao nhiêu năm. Vì lẽ đó, khi tấn công Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang đã không nề hà lôi con cái, anh em nhà Nguyễn Tấn Dũng vào cuộc.
(Xem: 1415)
Ngay sau khi bị can Trần Bắc Hà tuyên bố và bắt đầu thực hiện tuyệt thực từ ngày 12/7/2019, Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục trưởng Cục C03 đã nhận được văn bản của Trại 771 thông báo về tình trạng tuyệt thực của bị can và yêu cầu đưa đi bị can này đi chữa bệnh hoặc chuyển trại; đồng thời cũng nhận được báo cáo bằng văn bản về việc bị can vẫn tiếp tục tuyệt thực của hai điều tra viên Cục C03 được cử đến trại 771 để nắm tình hình và động viên bị can. Tuy nhiên Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc đã không có ý kiến chỉ đạo gì để xử lý tình trạng tuyệt thực của bị can này.
(Xem: 1564)
Sau khi bị bắt tháng 11/2018 và tạm giam tại trại T16 Bộ Công an, ông Trần Bắc Hà hoàn toàn minh mẫn, tỉnh táo, sức khoẻ tốt, không có bệnh tật gì. Mỗi lần đi lấy cung, ông ấy đều yêu cầu có luật sư theo luật nhưng không được Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc, Cục trưởng C03 chỉ đạo đáp ứng, còn các lời khai của ông này chủ yếu là phản bác lại các cáo buộc phạm tội trong hầu hết các vụ việc, các câu trả đều lô gích, sắc sảo, kín kẽ, thông tuệ, không có tình tiết nào sơ hở để bị buộc tội, ông ấy chỉ đuối lý trong vụ án BIDV cho công ty Bình Hà vay vốn thực hiện dự án trại bò tại Hà Tĩnh.
(Xem: 2233)
Tư Sang nham hiểm định chơi trò gạo đã thành cơm, cho quân tung tin ông Trọng chết, có nghĩa muốn phế truất ông, đẩy ông Trọng vào thế khó, nếu đang đi không nổi vậy mà xuất hiện công chúng thì khác nào tự hại mình vì mạch máu chưa ổn. Còn xuất hiện trong tình cảnh như thế hay không xuất hiện đều bất lợi, có thể dẫn dến việc đòi hỏi thay thế ông vì bằng chứng sức khoẻ ông đã quá yếu. Người thay thế sẽ là đàn em của Tư Sang là Xuân Phúc và phó Xuân Phúc.
(Xem: 4227)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 5579)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 5720)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 4673)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 3458)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 3905)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
24 Tháng Mười Một 20203:13 CH
Hi, here on the forum guys advised a cool Dating site, be sure to register - you will not REGRET it <a href=https://bit.ly/3fsnVVa>https://bit.ly/3fsnVVa</a>
Trích: "Nhân viết xong bài này, tôi xin gửi đến quý bạn đọc xem đồng bào Việt Nam ủng hộ Tổng thống Donald Trump diễn ra tại Washington DC để biểu dương lòng biết ơn đối với vị Tổng thống hết lòng vì nước, vì dân và đồng thời bày tỏ niềm hy vọng nay mai Việt Nam sẽ thoát ách cai trị cộng sản."

Nước Mỹ đang tranh đấu bảo vệ nền dân chủ khỏi tên độc tài, chuyên chế Donald Trump, ĐVA thiển cận, mù quáng, lầm tưởng Trump bảo vệ dân chủ, chống độc tài cộng sản.

Chúng ta mất nước cũng vì những người ngây ngô như ông.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
16 Tháng Mười Một 2020
Chỉ một mình nhạc sĩ Thuận Yến mà có đến 26 bài ca ngợi bác Hồ. Ngoài ra còn có những Đỗ Nhuận, Phạm Tuyên, Vân An, Trần Hoàn, Lưu Cầu, Trọng Loan, Phong Nhã, Huy Thục, Lê Lôi, Chu Minh, v.v… sáng tác những ca khúc tuyên truyền, đề cao cộng sản một cách lố bịch. Cả những nhạc sĩ có tài như Văn Cao, Lưu Hữu Phước, Phan Huỳnh Điểu, Đỗ Nhuận, v.v… cũng bị lôi cuốn vào công tác viết những ca khúc thuộc loại “bưng bô” này. Chúng ta thấy Văn Cao với Ca Ngợi Hồ Chủ Tịch, Lưu Hữu Phước với Tình Bác Sáng Đời Ta, Phan Huỳnh Điểu với Nhớ Ơn Bác, Đỗ Nhuận với Bé Yêu Bác Hồ, v.v… Những tác giả tài hoa này hiểu rằng: Nếu không viết nhạc và lời để ca tụng và tung hô bác Hồ thì sẽ không có gạo mà ăn! Chỉ cái áo và đôi dép của bác thôi mà cũng có đến 5 bài hát nói về áo và dép này. Chỉ còn thiếu cái áo lót của bác thì chưa có nhạc mà thôi!
02 Tháng Mười Một 2020
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
21 Tháng Mười 2020
Tác phẩm ghi lại sự trỗi dậy, sự “sụp đổ” và sự phục hồi của Chủ nghĩa Cộng sản tại Hoa Kỳ. “Đó là câu chuyện về một thế kỷ hoạt động chính trị cộng sản giữa các tầng lớp tinh hoa văn hóa của Mỹ từ những người theo chủ nghĩa Bolshevik của Lenin cho đến sự thâm nhập của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vào thế giới điện ảnh Hollywood, các tập đoàn, trường đại học và truyền thông Mỹ,” lời giới thiệu của quyển sách viết. Theo tác giả, tiến trình này đã dẫn tới các cuộc bạo động Antifa và phong trào ‘Black Lives Matter’ đòi công lý cho người da màu và các sắc dân thiểu số đốt cháy các thành phố ở Mỹ mà theo họ là vì “chủ nghĩa tư bản và phân biệt chủng tộc.”
28 Tháng Chín 2020
Những buổi chiều từ Lộc Ninh trở về, tôi bay qua đồi Gió, đồi 69, những ngọn đồi ở Đông Nam An Lộc. Cũng những buổi chiều tháng Năm và tháng Sáu như thế này của hai năm trước, 1972, nơi đây, những người bạn ở tiểu đoàn 6, tiểu đoàn 3 Pháo Binh, lữ đoàn I Nhảy Dù đào vội chiếc hố, khoét sâu rảnh giao thông hào dưới cơn mưa đại pháo của Bắc quân... Cũng những buổi chiều muộn khi ngày sắp hết, ánh mặt trời hồng đỏ đã bị mờ dần khi sương lam bốc lên từ dãy cao su ngút ngàn xanh ngắt. Nơi đây, trên dãy cao độ chập chùng trống trãi này những Phạm Tường Huấn, Phạm Kim Bằng, Lộc ‘lì’, Vinh ‘con’ của tiểu đoàn 6 Nhảy Dù bậm môi đến bậc máu, nhô chiếc nón sắt lên khỏi giao thông hào chờ đợi bóng đen của những T54 đang lố nhố, rì rầm dưới chân đồi sắp sửa tấn công... Hôm nay trên chiến địa điêu tàn đó chỉ còn vương vải vài chiếc nón sắt, túi đeo lưng và những mảnh xương trắng xám rơi rớt trên lớp đất đỏ màu máu. Dãy đồi nằm lặng dưới bóng chiều trông oan khiên như nấm mồ vĩ đại..

Những người lính năm nào, vẫn còn đó

25 Tháng Tư 200912:00 SA(Xem: 677)
Những người lính năm nào, vẫn còn đó
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Ngay bây giờ, trong chúng ta hình như có nhiều người vẽ ra trong trí hình ảnh những người lính VNCH năm nào giờ chỉ là những ông già lẫm cẫm, cứ ngồi đó nghiến răng thù hằn trong bóng tối, hay là những ông già cứ ngậm hoài cọng dây thun tiếc nuối mà không chịu nhổ ra như ông văn sĩ nào đó đã châm biếm ví von!

Hôm nay tôi sẽ kể cho quý vị nghe một chút nghiã cử thật cảm động của những người lính mà thời tuổi trẻ của họ đã cống hiến trọn vẹn cho Tổ Quốc. Tuy bây giờ họ có già nua. Tuy bây giờ họ mang nhiều tật bệnh đau yếu do những năm tháng nhọc nhằn, hay do những năm dài triền miên bị hành hạ tù đày trong những trại tập trung cải tạo. Mặc dầu vậy, họ vẫn hết lòng tiếp tục tranh đấu. Họ tranh đấu không phải vì những hận thù mất mát năm xưa, mà tranh đấu cho một VN không CS độc tài. Một VN có nhân quyền tự do bình đẵng thật sự.

Trước tiên, tôi sẽ viết về những người lính năm nào trong hội Cựu Quân Cán Chính tại Detroit, là một trong những nơi CĐ Việt Nam hảnh diện có lá cờ Vàng ba sọc đỏ ngạo nghễ phất phới. Tuy Detroit là một thành phố vào mùa Đông trời thật lạnh, cái lạnh nhiều lúc như đông cứng cả bầu trời, khi những cơn bảo tuyết thổi qua, mọi vật gần như bẹp dí, ngột ngạt trong cõi mịt mờ buốt giá. Trong thời tiết muôn vàn khắc nghiệt như vậy, nếu không vì sinh kế thì không ai muốn ra đường.

Nhưng, bất chấp mọi khó khăn, hội CQCC tại thành phố Detroit và những vùng phụ cận được thành lập và hoạt động liên tục thật sinh động, đem lại không khí đầm ấm vui tươi gắn bó thân thương cho đồng hương. Ngoài ra hội CQCC còn qui tụ rất nhiều Sĩ quan, binh lính Quân nhân, Cảnh sát, Công chức, Cán bộ Xây dựng nông thôn..v..v. Vì thế mà hội có được rất nhiều các bậc tài hoa vừa khéo tay vừa có óc tổ chức. Niềm tự hào hơn nữa là con chim đầu đàn của hội chính là vị anh hùng đánh trận cuối cùng 12 ngày đêm trên chiến trường Xuân Lộc của tiểu đoàn 2/ 43 sư đoàn 18 lẫy lừng năm nào - Cựu Thiếu Tá Tiểu đoàn trưởng, ông Nguyễn Hữu Chế. Ông còn được nhiều người mến mộ qua những bài viết với tên Bảo Định.

Năm 2008, hội CQCC với tâm tình biết ơn những anh TPB- VNCH. Nhờ sự thương mến và ủng hộ của mọi người, hội CQCC tổ chức đêm văn nghệ Tình Thương đã quyên góp được hơn 20,000 USD.

Những người lính già đó cũng không hề nệ gì mưa to gió lớn, bảo tuyết dậy trời, họ dấn thân không mệt mõi có mặt khắp nơi, yểm trợ cho những sinh hoạt khác như chương trình Văn Hoá tại New York, tham gia những cuộc biểu tình ở Washington DC, Califonia, New York…Ngày 29- 4- 2009 tới đây họ cũng sẽ có mặt tại Ohio trong buổi lễ Vinh Danh Cờ Vàng do Thống Đốc của tiểu bang này long trọng tổ chức.

Tờ báo BÚT THÉP của hội ra đời, những hội viên của hội còn là những cây viết nỗi tiếng trên Văn đàn báo chí như: nhà thơ Nhật Hồng, thi sĩ Thu Lan, nhà văn kiêm thi sĩ Trầm Thu Ca, nhà viết bút ký Phạm Thắng Vũ, thi sĩ Ngô Sỹ Hân…

Nhìn những kết quả thiết thực của hội CQCC, khiến thế hệ thứ hai hết lòng ngưỡng mộ và tình nguyện …nhập cuộc! Trong một bài đọc của người Hậu duệ, những người này đã nói lên những suy nghĩ chân thật của mình: “.. Chúng cháu không thể nào đứng ngoài điềm nhiên thinh lặng một cách ích kỷ…Chúng cháu phải cùng thế hệ Cha, Anh…

Có lẽ bạn và tôi bây giờ có thể thấy được những giọt nước mắt nóng hổi cảm động và an tâm lặng lẽ chảy trên những khuôn mặt của những người lính hào hùng thưở nào, phải không? Và, nếu bạn có dịp đến Detroit, xin mời bạn ghé lại hội CQCC, bạn sẽ thấy trong tổ chức đó đã có 3 thế hệ cùng với nhau cười rạng rỡ dưới lá cờ Vàng mãi mãi thân thương.[ hình đính kèm ]

thụyvi
Hầm Nắng, 25-4-2009
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ