(Trích trong tập: Mỗi Câu Chuyện Một Bài Thơ, chưa xuất bản)
Mùa hè 1972 mang theo cái nóng hầm hập hắt vào cuộc sống vốn bình thường tẻ nhạt giữa lòng thị xã nhỏ bé. Tin tức các trận đánh đẩm máu thi nhau xuất hiện hàng ngày trên đài phát thanh, truyền hình, báo chí và trên từng trang sách rực lửa của nhà văn quân đội Phan Nhật Nam … càng khiến mọi người hoang mang lo sợ. Nhất là khi Tổng Thống VNCH ban bố lệnh tổng động viên thanh niên từ 17 đến 43 tuổi phải lên đường nhập ngũ, trừ những trường hợp được hoãn dịch vì lý do tôn giáo, học vấn hoặc gia cảnh, thì không khí càng chộn rộn hơn nữa.
Trong lứa chúng tôi lúc bây giờ, một số vội vã làm lại giấy tờ kéo lùi năm sinh, một số chuyển sang trường tư học vượt lớp, một số không thể làm theo các cách trên thì đăng lính vào các đơn vị không trực tiếp chiến đấu hoặc ở gần nhà.
Riêng cái đám “hăng tiết vịt” gồm những: Lợi, Ích, Bình, Thân, Hoà, Phong … và tôi thì nhất định nạp hồ sơ vào trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế Nha Trang, với quyết tâm sau khi mãn khóa sẽ chọn về các binh chủng “oai phong lẫm liệt” như Nhảy Dù, TQLC, hoặc ít ra là Biệt Động Quân … chứ nhất định không vào Địa Phương Quân hay Nghĩa Quân.
Cả bọn kéo xuống Phòng tuyển mộ nhập ngũ do đại úy Tôn Thất May làm trưởng phòng, đăng ký rồi nhận giấy phép về nhà chơi, khi nào có lệnh gọi mới tập trung lại.
Sau tuần lễ ở nhà từ giã mọi người xong, chúng tôi tập họp lên đường trong một ngày nắng gắt trên 2 chiếc GMC đã đợi sẵn. Chiếc cho các Tân binh trình diện thì tự do lên xuống, còn chiếc dành cho các anh bị bắt quân dịch thì phủ bạt và lưới B40 chẳng khác cảnh tù. Các anh bị đưa thẳng từ phòng giam lên xe có lính cầm súng đứng canh, trong khi thân nhân tới đưa tiễn khóc lóc sụt sùi nhìn rất tội nghiệp.
Sau tuần lễ ở nhà từ giã mọi người xong, chúng tôi tập họp lên đường trong một ngày nắng gắt trên 2 chiếc GMC đã đợi sẵn. Chiếc cho các Tân binh trình diện thì tự do lên xuống, còn chiếc dành cho các anh bị bắt quân dịch thì phủ bạt và lưới B40 chẳng khác cảnh tù. Các anh bị đưa thẳng từ phòng giam lên xe có lính cầm súng đứng canh, trong khi thân nhân tới đưa tiễn khóc lóc sụt sùi nhìn rất tội nghiệp.
Tôi đang đứng xớ rớ hút thuốc thì bất ngờ có thằng bạn học là Nguyễn Văn Hồng bước vào cổng, nó nhìn dáo dác và sau khi thấy tôi thì bước thẳng tới kéo tay ra một góc rồi hỏi:
-Tại sao mày vào lính?
Ngạc nhiên tôi trả lời:
-Đất nước cần thì bổn phận mình phải đi chớ sao nữa…
Nó lắc đầu:
-Chiến tranh tàn nhẫn và vô nghĩa lắm, người như mày không thích hợp chút nào, nghe lời tao, bây giờ đi về vẫn còn kịp.
Tôi khó khăn gỡ tay thằng bạn trong lúc nó một hai kéo đi, trong đám bạn, nó là thằng rất ông cụ non, trầm tĩnh và phân tích tâm lý cũng như mọi việc rất hay, chính nó tập tôi uống trà, và biết thế nào là trà ngon trà dở khiến tôi giữ thói quen uống trà cho đến ngày nay.
Tuy vậy, tôi không thể nghe lời nó mà bỏ ngang xương giấc mộng “trai hùng” của mình. Nó buồn rầu đứng lên sau khi buông thõng một câu nghe như một tiếng thở dài…
-Mày muốn thì cứ đi, tao không tiễn … mong mày còn sống trở về!
Nhìn nó cúi đầu lầm lũi bước ra khỏi cổng, tôi cũng hơi ái ngại nhưng rồi quên ngay khi có lệnh khởi hành. Chúng tôi vui vẻ lên đường bỏ lại thành phố sau lưng và kỷ niệm của một thời áo trắng học trò.
Khoảng một tiếng sau, xe dừng lại ở trạm kiểm soát Hảo Sơn trình giấy tờ, mấy người bán hàng rong xúm lại chào mời rối rít, tôi lơ đảng lấy thuốc ra hút thì vừa lúc có một bàn tay vỗ vào vai áo cùng một giọng con gái vang lên:
-Này này anh lính trẻ … mời anh ăn cà rem…
Tôi quay lại, nhận ra là một trong ba cô gái cùng lên xe một lượt với chúng tôi ở phòng tuyển mộ nhập ngũ, nghe nói các cô cũng là tân binh tình nguyện.
Cô gái tươi cười trao cho tôi cây cà rem và nói:
- Coi như quà tặng cho người vào cuộc chiến, mời anh!
Tôi ngại ngùng nói:
- Sao không mời tất cả mà chỉ mình tôi?
Cô gái nhăn mặt:
- Mấy người kia ồ chấy chọc phá lung tung … trong lúc anh lịch sự đứng yên chứng tỏ là một người đàng hoàng nên tụi em mời…
Đám bạn nghe vậy vỗ tay hoan hô làm tôi ngượng quá nên ra vẻ người lớn chất vấn:
- Con gái sao không ở nhà nấu cơm mà vào lính chi cho khổ vậy?
Cô gái vênh mặt đáp:
- Bộ chỉ có mấy anh được làm lính thôi sao, tụi em cũng muốn trở thành nữ quân nhân khi đất nước cần vậy thôi.
Nghe cô trả lời tôi tắt tiếng, cầm lấy cây cà rem, ngỏ lời cảm ơn, trong lòng thầm phục các cô, đúng là “giặc tới nhà đàn bà phải đánh, là nam nhi sao tránh việc quân”. May mà mình cũng tình nguyện chớ nếu bị bắt quân dịch thì xấu hổ biết bao.
Đoàn xe tiếp tục chạy về hướng nam trên quốc lộ một, gió thổi vù vù không thể nói chuyện với nhau nên chúng tôi yên lặng, thỉnh thoảng nhìn nhau mỉm cười. Lần đầu tiên được một người con gái tặng quà, dù chỉ là một cây cà rem cũng khiến trái tim chàng trai mới lớn của tôi vui đập rộn ràng.
Xế trưa xe về đến Trung tâm 2 TMNN đóng trong khu thành cổ Diên Khánh, chúng tôi chia tay nhau, các cô gái được đưa vào khu vực riêng dành cho nữ quân nhân có hàng rào bảo vệ, còn thanh niên chúng tôi trình diện thượng sĩ Sậy, người lính già thường vụ trung tâm lúc nào cũng kè kè cái ô bạc lơ (Haut-Parleur) hướng dẫn cái đám tân binh ồn ào đến khan cả giọng.

Sáng hôm sau lúc tôi đến câu lạc bộ mua cà phê đã gặp em đứng đó, hỏi thăm vài câu rồi nhét vội tờ giấy vào tay tôi nháy mắt:

Sáng hôm sau lúc tôi đến câu lạc bộ mua cà phê đã gặp em đứng đó, hỏi thăm vài câu rồi nhét vội tờ giấy vào tay tôi nháy mắt:
-Về sam đọc và nhớ trả lời em nghen…
Hồi hộp tôi mở ra xem:
“Anh gì ơi…
Em tên thật là … em mới 16 tuổi nhưng lớn xác và muốn đi lính nên ăn cắp giấy khai sinh của nhỏ bạn đấy, em rất mến anh và muốn kết bạn lâu dài. Anh trả lời để em biết về anh một chút đi.
Cho em “mi” lên mắt anh một cái nha.
Em ….”
Tôi ngẩn người, không hiểu “mi” là cái quỷ quái gì bèn hỏi thằng bạn, nó ôm bụng cười lăn:
-Ông thần nước mặn ơi, mày ngu thiệt hay giả vờ vậy, “mi” là “hôn” … em “mết” mày, nó gửi nụ hôn cho mày đấy.
Tôi đỏ mặt sung sướng lí nhí trả lời:
- Hồi giờ có được em nào yêu đâu mà biết!
Trong thời gian ở trung tâm để làm hồ sơ quân bạ, thử máu, nhận số quân và quân trang, chờ đi thụ huấn ở quân trường, tôi và em chỉ trao đổi với nhau bằng những bức thư vo tròn ném qua ném lại. Ngày em lên xe tôi đứng giữa sân vẫy chào và nhìn theo bóng em khuất dần sau làn bụi, trước khi ra khỏi cổng em còn gửi về tôi một nụ hôn tay.
Em về Trung tâm HL Quang Trung tận Sài Gòn; còn chúng tôi thì về TTHL Lam Sơn-Dục Mỹ. Thời gian này, trường HSQ Đồng Đế được chuyển giao để huấn luyện các khóa Sĩ quan trừ bị, còn Hạ sĩ quan thì đến Lam Sơn, nơi trước đây chỉ huấn luyện cho binh sĩ.
Và bỡi vì chúng tôi là khóa HSQ đầu tiên nên đích thân chuẩn tướng Trần Văn Hai “chào mừng” bằng một màn vác túi quân trang lên vai chạy chào sân 3 vòng quanh cột cờ. Các cậu Tân binh lần lượt té xỉu, mặt mày xanh như tàu lá chuối và “lạnh gáy” nhưng đầy tự hào khi nghe ông tuyên bố:
- Đây là lò luyện thép, chúng tôi sẽ huấn luyện các cậu trở nên mình đồng da sắt, thông minh gan dạ, xứng đáng với vai trò là cấp chỉ huy tiểu đội, cấp bậc tuy nhỏ nhưng rất quan trọng trong hệ thống quân lực Việt Nam Cộng Hòa…
Sau đó chúng tôi được đưa về Liên đoàn A, tiểu đoàn Trần Quốc Tuấn, chuẩn bị cho lễ khai giảng.
Trong thời gian huấn luyện, tôi và em vẫn luôn liên lạc với nhau qua thư từ, tôi kể chuyện quân trường, em cũng kể chuyện em học cơ bản quân sự thế nào, và hiện đang tham dự khóa y tá, em muốn trở thành một người nữ cứu thương trên chiến trường. Chúng tôi cùng hẹn nhau sẽ gặp lại sau khi mãn khóa ra trường….
o0o
Nhưng rồi thời gian lặng lẽ trôi, tôi không còn nhận được thư em sau ngày em tốt nghiệp, địa chỉ của em và tôi đều thay đổi, khiến chúng tôi lạc mất đời nhau.
Từ bấy đến nay đã hơn nửa thế kỷ, không biết em còn sống hay đã mất, hạnh phúc hay đau khổ. Tôi vẫn hỏi thăm về em nhưng tuyệt nhiên không tìm ra manh mối nào.
Câu chuyện giữa tôi và em chưa thể gọi là một câu chuyện tình yêu đúng nghĩa. Đấy chỉ là những rung động giới tính của những tâm hồn nhạy cảm, mến nhau trong một giai đoạn khói lửa chiến tranh, của những người đi qua cuộc chiến và bất chợt nhìn thấy một tâm hồn đồng điệu, mỉm cười thông cảm, sẻ chia … rồi thôi, khoảng cách địa lý sẽ trôi dần và mất biệt đời nhau.
Tuy vậy để cảm ơn em đã tặng tôi món quà trong ngày nhập ngũ, tôi vẫn đưa hình bóng em vào trong trang thơ nhật ký đời tôi.
CÂU CHUYỆN MỘT QUE KEM
Hè 72 tôi lên đường nhập ngũ,
Buổi tiễn đưa, tôi tự tiễn đưa mình.
Cũng hơi buồn, khi bỏ áo thư sinh
Mười tám tuổi, mặt tôi còn sữa lắm!
Bữa tôi đi, trưa nồng gay gắt nắng
Qua Hảo-Sơn, xe tạm nghỉ bên đường.
Tôi đang còn bịn rịn ngắm quê hương,
Thì cảm giác ai chạm vào vai áo.
Quay mặt lại, nhận ra người con gái,
Đang mỉm cười trao tôi một que kem:
-“Ăn đi nào, chàng trai trẻ dễ thương
Đây quà tặng cho anh vào cuộc chiến!”
Tôi bối rối cầm que kem gợi chuyện
Mới hay em cũng tình nguyện như mình
-“Em muốn làm một người nữ quân nhân …
Khi đất nước, cần chung tay góp sức!”
Nghe em nói, tôi vô cùng cảm phục
Lòng tự hào đi giữa cuộc đao binh.
Lần đầu tiên, tôi đã nợ ân tình,
Dù chỉ que kem, của một người con gái.
Chia tay nhau, khi xe về tới trại
Nữ, nam riêng phân biệt kẽm gai rào
Giấy vo tròn, trao đổi họ tên nhau …
Lúc tạm biệt, em vào Quang-Trung thụ huấn.
Tôi đến Lam-Sơn bạt ngàn gió nắng,
Nơi thao trường mỗi lúc nhận thư em.
Lại nôn nao, lại cảm thấy thèm thèm,
Hương mát lạnh que kem ngày nhập ngũ.
Ngày mãn khoá, tôi trở về đơn vị
Em đã thành một người nữ cứu thương
Mức giao tranh khốc liệt của chiến trường
Tôi không thể tìm thăm như đã hứa!
Những cánh thư, theo tháng ngày lần lữa…
Cũng vơi dần khi khoảng cách xa xôi!
Em như là … không còn nhớ đến tôi,
Nhưng tôi vẫn nhớ về em mãi mãi.
Ngày quốc biến, tôi âm thầm trở lại,
Chinh chiến tàn ta lạc mất đời nhau.
Em về đâu, tôi chẳng biết về đâu?
Nếu sống sót … nguyện cầu em hạnh phúc.
Tôi lây lất những tháng ngày tủi nhục
Kiếp lưu đày vì đánh mất quê hương.
Vẫn tìm em trên khắp mọi nẻo đường
Hình bóng cũ chưa mờ trong ký ức…
Donry Nguyễn
Gửi ý kiến của bạn




