BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 64444)
(Xem: 58949)
(Xem: 36382)
(Xem: 28661)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Viết gì cho hôm nay ?

05 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 825)
Viết gì cho hôm nay ?
53Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
53
Cùng mấy người bạn vào nhà hàng, đôi khi không biết chọn món gì. Những cuốn thực đơn thời nay từ món dân dã đến cao lương mỹ vị đọc mãi không hết. Tôi mở trang thịt heo, thấy đến mấy chục món: Nem – Chả giò; Cà tím đúc thịt; Bắp cải cuộn thịt; Thịt heo nướng táo; Đậu phụ nhồi thịt rán; Khoai tây nhồi thịt; Thịt luộc chấm mắm tôm; Thịt viên chiên xù; Cơm sườn; Sườn xào chua ngọt; Ngô non xào thịt xay; Chả quế; Giò tai; Thịt hấp trứng; Thịt rán với đậu cô ve; Thịt kho trứng; Thịt rán ngũ vị; Thịt heo xốt dứa/ thơm; Thịt heo xốt vang táo; Cà chua nhồi thịt. Lại mở trang hải sản: Nem-chả giò cá; Nem cua bể; Cá nướng bơ tỏi; Cá phi lê chiên xù; Đậu phụ hấp cá; Cá đuối- cá phi lê xốt chua ngọt; Tôm rim thịt ba chỉ; Tôm tẩm bột; Khoai tây cuộn tôm; Bacon- thịt xông khói cuộn tôm; Cá trách kho; Chả cá thát lát; Gỏi cuốn tôm thịt; Chả cá; Ốc nấu chuối đậu; Mực ống dồn thịt; Mực chiên giòn; Mực xào thập cẩm; Trai biển, ngao, sò xốt bơ tỏi; Hào tái chanh; Hào tẩm bột; Cá kho; Sandwich cuộn chạo tôm nướng; Sandwich cuộn chạo tôm chiên; Chả giò chạo tôm; Cá hồi xốt dứa/ thơm; Mai cua nhồi thịt; Cá chiên giòn; Cá xốt rau củ; Cá bống kho tiêu; Cá hồi cuộn thịt xông khói…

Cuối cùng gọi: Cơm, canh riêu cua mồng tơi, cà muối mắm tôm, thịt rang cháy cạnh, cá bống kho tiêu…

Về nhà mở máy ra chả biết viết gì. Cái gì cũng đầy trên mạng. Chuyện chính trị ngồi đâu cũng dính vào, nhưng mở trang chủ của làng blog Việt thấy treo câu cấm đoán: CẤM BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ. Thực ra chuyện chính trị thì bàn mãi không hết, chính trị ngày hôm trước đẻ ra chính trị ngày hôm sau. Càng bàn càng rối, càng thối đến nỗi trong bữa ăn có người còn kêu lên: đừng bàn chuyện đó nữa ăn mất ngon. Ngừng một lát, chuyển chủ đề một lát lại quay về chính chị chính em lúc nào không biết. Vậy mà viết lên mạng, đưa đường lin lên mạng cũng bị cự nự đủ điều, có khi toi luôn cả blog lẫn web. Vậy thì bàn chuyện XÃ HỘI. Chuyện xã hội đời sống dân sinh nói ra sự thật có sáng có tối. Nhưng nói phần tối lại sợ bị quy “phản động”. Chao ôi, sao cái nước mình lắm bọn phản động thế. Nó ở khắp nơi, trong nhà ngoài ngõ, nó nằm mai phục trong chính cái đầu của mỗi người. Thì nói chuyện KINH TẾ vậy. Khốn nỗi, dây vào chuyện kinh tế là đầy rẫy chuyện băng nhóm móc ngoặc tham ô tham nhũng hối lộ ăn chia sát phạt… Ở vùng này không chỉ tăm tối mà còn đen đặc bóng ma đủ hình đủ dạng từ cao xuống thấp từ thấp lên cao chức quyền bàn ghế. Chỉ mới viết ngấp nghé mấy cái chuyện đen đen đỏ đỏ là lập tức có lời nhắc nhở:

- Bác Tạo ơi, đừng dây chính trị nhé; sáng tác thơ nhạc đi cho chúng em nhờ.

- Chú Tạo ơi, neo nhà cẩn thận, mùa này giông bão kinh khủng lắm.

Nghe những người yêu mến khuyên răn mà lo vãi đái. Nhưng định thần ngẫm lại: Làm cái anh nhà văn mà thoát ly CHÍNH TRỊ, KINH TẾ, XÃ HỘI thì ra cái anh nhà văn gì? Nhà văn cạo giấy, nhà văn bồi bút, nhà văn trên mây…

Nước ta các nhà lãnh đạo văn nghệ văn hóa lúc nào cũng nóng ruột kêu gọi phải có TÁC PHẨM LỚN, TÁC PHẨM ĐỈNH CAO… nhưng cái tư duy “phạm húy cấm kị” cực đoan nó đã và đang tiêu diệt những mong muốn lớn cao mà họ đang kêu gọi. Cứ y chang cái anh mồm thì nói còn tay thì vả vào mồm. Rốt cuộc mồm nói không ra lời mà tay thì ngày càng đau, e chừng đến lúc tay mồm cùng bại liệt.

Vậy tôi viết gì hôm nay đây? Tôi phải viết từ đáy lòng tôi với nỗi đau và niềm vui của dân mình. Ngày xưa Phùng Quán bị treo bút mà vẫn viết: ĐÃ ĐI VỚI NHÂN DÂN THÌ THƠ KHÔNG THỂ KHÁC. Nghĩa là thơ không thể khác lòng dân được. Vì vậy nhà thơ mới được nhân dân yêu quý và gìn giữ. Và các quan – nếu đứng về phía nhân dân thì chắc họ cũng sẽ yêu quý những gì mà dân yêu dân quý. Ông quan WTO Trương Đình Tuyển có lần đọc thuộc một bài thơ mà ông tâm đắc nhặt được trên báo cho tôi nghe khiến tôi thấy thật sự trân trọng ông. Đó là bài thơ THƯỜNG DÂN của Nguyễn Long:

THƯỜNG DÂN

Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông.

Khi làm cây mác cây chông
khi thành biển cả khi không là gì
Thấp cao đâu có làm chi
Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi.

Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin
Ồn ào mà vẫn lặng im
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn
Chỉ mong ấm áo no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành.

Hòa vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân…

Và khi trút áo quan thì những ông quan đi đâu? Họ đâu phải Thánh Gióng mà thoát lên trời? Câu thành ngữ xưa thật nhỡn tiền: Hết quan hoàn dân.


 


Vậy mấy ông quan hoàn dân có được BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ không? Tôi tin họ sẽ là những tụ điểm của những câu chuyện thâm cung bí sử về CHÍNH TRỊ, KINH TẾ, XÃ HỘI trong đời sống nhân dân. Lúc ấy họ có nghĩ là họ sẽ bị cấm không?


 


Hãy để cho toàn dân tham gia vào câu chuyện CHÍNH TRỊ, KINH TẾ, XÃ HỘI của đất nước và thế giới. Hãy gỡ bỏ trên các nội quy trang mạng câu khẩu hiệu CẤM BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ. Có như thế, xã hội ta mới có những tác phẩm LỚN (chứ không phải Lợn) cho ngày nay và cho đời sau.

Nguyễn Trọng Tạo

04-11-2010

Theo nguyentrongtao.org
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn