BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 30294)
(Xem: 29649)
(Xem: 26612)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Một Cán Bộ Giảng Dạy Nhận Xét Về Nguyễn Chí Vịnh, Học Sinh Khóa 7 Đại Học Kỹ Thuật Quân Sự

03 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 747)
Một Cán Bộ Giảng Dạy Nhận Xét Về Nguyễn Chí Vịnh, Học Sinh Khóa 7 Đại Học Kỹ Thuật Quân Sự
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51



Sau các khóa chuyển tiếp, chuyển cấp từ 1975 bắt đầu đào tạo dài hạn cơ bản 5 năm. Kể từ khóa này học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông thi vào Đại học quân sự ngày càng nhiều.

Nguyễn Chí Vịnh nhập học mùa thu năm 1977. Cùng năm này, thiếu tướng Hoàng Phương về nhận nhiệm vụ Giám đốc Đại học Kỹ thuật Quân sư (6/1977).

Học sinh Nguyễn Chí Vịnh được cán bộ quản lý và giáo viên chú ý đặc biệt vì 2 đặc điểm:
1. Là con trai Đại tướng Nguyễn Chí Thanh
2. Là học sinh, mà khi tựu trường thì có một xe Volga đen chở đồ dùng cá nhân như: chăn màn, ấm chén, phích nước và tủ đầu giường, lại có cần vụ khuân vác lên khu tập thể học sinh ở tầng 2.

Và cũng chỉ vừa đúng một tuần lễ sau, vào một ngày chủ nhật, học sinh Vịnh không về Hà Nội, ở lại Vĩnh Yên tiếp 12 cô học sinh trường Đại học sư phạm Xuân Hòa lên thăm và ca hát vui chơi, nhảy múa trong khu tập thể học viện, gây nên chuyện ồn ào làm ban giám đốc phải khiển trách.

Đến cuối năm thứ 2, thì xảy ra vụ nhà trường phải thi hành kỷ luật các học viên khóa 7: Tuấn đầu bò, Quốc, Vinh, Hùng và Vịnh phá nóc nhà kho quân khu lấy cắp thuốc lá và quân trang đem bán và trả nợ tiền ăn quà ở nhà cô Thiện, vợ một đại úy pháo binh tên là Tuy nghỉ hưu ở đó. Vì nghèo và đông con và nghèo cô Thiện mở quán ăn sáng cho học sinh. Vịnh và một vài bạn thân thường ra quán và thỉnh thoảng có vay tiền cô Thiện để tiêu pha. Vì thương cảnh học sinh thiếu thốn, vì cũng vụ lợi, nên cô đã cho Vịnh vay tiền, cô tin các đối tượng con nhà giàu sẽ không quỵt nợ.

Hòa sau khi vay trả lại đủ, nhưng Vịnh còn nợ đến ngày nay vẫn chưa trả. Số tiền tuy không lớn, giá vàng lúc đó là 70.000đ/ 1 đồng cân (một chỉ). Đến nay cô Thiện vẫn muốn tìm Vịnh đòi lại số tiền nợ, nhưng không gặp được. Cô Thiện có nhờ tôi là thầy giáo dạy Vịnh khi nào gặp được Vịnh thì nói giùm: "Bảo cậu ấy nhớ lại nhà và trả giúp chị kẻo chị còn nghèo lắm."

Vì vi phạm kỷ luật nên Hội đồng kỷ luật và nhà trường quyết định cho Vịnh ra đơn vị để rèn luyện một năm rồi quay về học. Một số đã đi và về học lại, còn Vịnh thì được gia đình xin sang trường sĩ quan thông tin.

Đồng chí Hoàng Phương có trao đổi với tôi về quyết định này. Vì lúc này tôi đang là chủ nhiệm khoa và đang chỉ huy 25 kỹ sư là giáo viên và một số học viên đi rèn luyện ở biên giới phía Bắc sau sự kiện 17/2/1979 Trung Quốc tiến công ta.

Đồng chí Hoàng Phương cũng có con là Hoàng Quang Vinh muốn cho đi rèn thực tế. Nên tôi nói rằng muốn cho thằng Vịnh đi rèn cùng để đảm bảo có người chỉ huy của nhà trường sẽ tốt hơn cho Vịnh vì là con cán bộ cách mạng. Hơn nữa thời gian đi biên giới ngắn, chỉ vài tháng rồi lại về học tiếp.

Vừa lúc đó thì bà Cúc, mẹ của Vịnh từ Hà Nội lên Vĩnh Yên định xin gặp Ban Giám đốc để nghe về vi phạm kỷ luật của Vịnh và chờ đón thái độ xử lý của học viện. Khi được tin có thể Vịnh đi biên giới rèn luyện bà Cúc nói: "Tôi gửi con tôi đến đây lúc nó đang ngoan ngoãn nhưng mới qua gần 2 năm nó đã trở thành thằng ăn cắp là do các anh đào tạo dạy dỗ," tôi không cần gặp hiệu trưởng nữa và bà quay ra về ngay ở cổng trực ban. Sau đó bà rút Vịnh đi trường khác.

Là thầy giáo trực tiếp dạy Vịnh, là người thường xuyên theo dõi sự giảng dạy của các giáo viên một khoa, thường xuyên theo dõi học lực các học sinh trong các môn học, tôi có nhận xét: "Học sinh Vịnh học lực yếu, ý thức tổ chức xấu, tính tự do vô kỷ luật, lại hay cầm đầu các vi phạm, tư cách riêng khác là rất thích giao du với con gái, và hay thông qua sinh hoạt ca hát, ăn uống để tiếp cận họ là một gánh nặng thêm cho nhiệm vụ đào tạo và rèn luyện của nhà trường, đặc biệt của khoa quân sự."

Còn một vụ kỷ luật khác: có tên Định, thanh niên địa phương, nhận tiêu thụ đồ ăn cắp của học sinh trong trường đem đi bán, Định đem gửi cô Thiện, chuyện bị phát hiện. Cô Thiện bị Viện Kiểm sát quân sự bắt, giam ở Bất Bạt, cô Thiện khai ra nhiều học sinh, trong số đó có Vịnh. Vật ăn cắp là máy phát điện nhỏ, là học cụ của phòng thí nghiệm và học nghề trong xưởng. Sau vụ án này bị thối, vì tang vật bị mất tích, và Vịnh thì lại rời nhà trường chuyển sang học trường khác. Cô Thiện được thả về, nay vẫn luôn phàn nàn về việc bị bắt giam vô cớ, vô tội.

Một cán bộ nhà trường.

Ghi thêm: Từ thuở còn học phổ thông, Nguyễn Chí Vịnh đã là một tên lưu manh ăn chơi sa đọa, có lần túng tiền ăn cắp xe đạp, xe máy bị bắt nhưng vì có mác "con đại tướng" nên công an phải thả. Từ một tên lưu manh kinh tế biến thành lưu manh chính trị, Nguyễn Chí Vịnh dùng tiền, gái, lôi kéo cán bộ đến những tổ quỷ ăn nhậu, chơi bời, ở đó hắn quay phim chụp ảnh lén những cảnh hành lạc làm chứng cứ để hù doạ, buộc nhiều cán bộ cao cấp thoái hóa "há miệng mắc quai" phải cúi đầu chịu cho hắn điều khiển. Vịnh còn buôn lậu, tậu đất, tậu nhà, trở thành tỷ phú. Tiền nhà nước tham nhũng được hắn tiêu như nước, không ai dám kiểm soát, vì bất cứ việc gì hắn cũng giở mác "nhu cầu tình báo" ra che chắn. Cứ xem cuộc họp hẹp để thăng cấp cho một số tướng tá vừa rồi, tuy có người không vui vẻ lắm, nhưng đa số buộc phải theo sự sắp đặt của Nguyễn Chí Vịnh. Danh sách này do Trần Đình Hoan sắp xếp, rồi Trần Đức Lương, Phạm Văn Trà và Nguyễn Khoa Điềm... là phe cánh của Lê Đức Anh hùa vào nên được bảo vệ. Mai đây Vịnh sẽ vào khu đó, rồi vào Trung ương Đảng, là nhờ bọn tham nhũng cao cấp; chúng âm mưu sắp xếp Nguyễn Chí Vịnh lên nắm quyền lực tối cao!

CLB Dân Chủ Việt Nam - Điện Thư 43
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn