BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 75363)
(Xem: 62771)
(Xem: 40068)
(Xem: 31790)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Thích Minh Tuệ: Lời cảnh báo cho nạn khuynh loát tôn giáo (Phần 2)

28 Tháng Sáu 20249:09 SA(Xem: 596)
Thích Minh Tuệ: Lời cảnh báo cho nạn khuynh loát tôn giáo (Phần 2)
51Vote
40Vote
31Vote
20Vote
10Vote
42

Hiện tượng Thích Minh Tuệ

Một người đàn ông quê gốc Hà Tĩnh, Lê Anh Tú (sinh năm 1981). Ông là con thứ hai trong một gia đình có bốn người con. Cách đây 30 năm, năm 1994, ông cùng gia đình chuyển đến xã Ia Tô, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai sinh sống.

Tại Gia Lai, khi học hết phổ thông trung học, ông đi nghĩa vụ quân sự khoảng ba năm. Sau khi xuất ngũ, ông theo học Trường Trung cấp Lâm nghiệp Tây Nguyên rồi làm địa chính viên.

Tưởng rằng cuộc đời sẽ êm ả trôi qua với một nghề nghiệp học được, thì ông lại bỏ ngang công việc và gia đình để đi tu.

Ông đã từng vào tu hành tại một ngôi chùa một thời gian, ở đó ông lấy tên Thích Minh Tuệ, một cái tên hướng đến những mục tiêu và hy vọng đến sự hiểu biết về Phật pháp và những điều cao siêu trong Phật giáo.

Có lẽ cuộc đời ông cũng sẽ chẳng có gì đáng nói nếu ông tiếp tục cuộc sống tu hành với khẩu hiệu “Đạo pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội” như hàng chục vạn sư sãi của 18.000 ngôi chùa của hệ thống Quốc doanh hiện tại. Hoặc nếu ông không thuộc diện quá nổi bật trong hệ thống đó như những thượng tọa, đại đức lừa đảo, chạy án, giết người hoặc sử dụng ma túy, trộm cắp hoặc Hòa thượng “Xin Tí khí, đại đức “phân xác phi tang” … rồi nổi tiếng bất đắc dĩ như thời gian vừa qua.

Thế nhưng, sau một thời gian ở chùa, ông đã tự thấy mình không phù hợp với môi trường tu hành như các sư sãi quốc doanh, nên ông đã tự tìm cho mình một con đường tu khác, dù khó khăn và gian nan gấp bội những người tu hành khác trong hệ thống Phật giáo Quốc doanh hiện tại.

Ông đã tìm đọc sách về Phật pháp trong thời gian này và thực hành ăn chay, tu tại gia. Thế rồi ông "tập học theo lời Phật dạy" bằng cách giữ 13 hạnh đầu đà theo Phật giáo Thượng tọa bộ và bộ hành khất thực khắp đất nước trong nhiều năm.

Những chuyến đi của ông từ Nam ra Bắc và từ Bắc vào Nam đã được thực hiện đến 6 lần trong sự im lặng và không được sự chú ý của cả hệ thống không chỉ là báo chí mà là cả mạng xã hội. Chỉ cho đến năm 2024, khi ông tiếp tục cuộc hành trình thứ 6 của mình thì được hệ thống youtuber, Tictoker, Facebooker chú ý và qua đó, ông nổi tiếng trên toàn mạng xã hội và tác động sâu sắc đến dư luận xã hội một cách rộng rãi.

Thích Minh Tuệ
Người ta chú ý đến một nhà tu hành chẳng cần xưng tụng mình là Thầy, là sư hay một chức danh nào khác, ông tự xưng “con” với bất cứ ai liên hệ, hàng ngày ông đi bộ bằng đôi chân trần bất cứ nắng mưa, chẳng xe đạp cũng không ô tô, chẳng mũ mão cũng không áo mưa, quần áo mặc là từ những miếng vải người đời vứt bỏ được khâu vá lại, không kể màu mè, không cần kiểu dáng. Mỗi ngày, ông khất thực và ăn một bữa bất kể đói no, rồi cứ vậy độc hành qua mọi miền đất nước, đêm đến không nhà cửa, ngồi ngủ ở nghĩa trang, nơi hoang vắng…

Điều đặc biệt, là không tuyệt đối không nhận tiền bạc, của cải, vật chất của bất cứ ai ngoài một bữa ăn khất thực được vào buổi sáng là hết.

Và đó là điều lạ. Làm gì có một người không biết nhận tiền, làm gì có một người dám từ bỏ tất cả để tu hành theo giới răn của Đức Phật? Nhất là làm gì lại có ai trên đời này miệt mài con đường tu hành, mặc cho đời đầy mưu mô diễn biến xung quanh.

Và ông trở thành hiện tượng lạ.

Hàng ngàn người đã tìm đến gặp ông để đảnh lễ, để thán phục, để kính trọng ông như một người chân tu, một người đã có hành vi tu hành khác hẳn với những hình ảnh đời thường của giới tăng lữ, tu hành thường ngày mà họ tiếp xúc trong hệ thống chùa chiền quốc doanh.

Ở đó, đa số giới tăng lữ sống cuộc sống hai mặt, trần tục hơn cả những người trần tục và dối trá hơn cả những người dối trá… Trước bàn dân thiên hạ, những kẻ mặc áo cà sa cạo trọc này giở đủ trò không chỉ lừa đảo bá tánh u mê, mà còn phá hoại Phật giáo đến tận căn cốt, gốc rễ. Những trò bày đặt trắng trợn như “Oan gia trái chủ”, “Xá lợi tóc Phật” hay nghệ thuật lừa đảo, mê hoặc và dọa dẫm những người u mê qua việc “Cúng dường” và đủ mọi trò ma quỷ mà giới tăng lữ quốc doanh thi thố, dù đã lừa đảo được khá nhiều người, nhưng không phải vì thế mà lừa đảo được toàn xã hội. Khi xuất hiện Thích Minh Tuệ, như một luồng sáng của người chân tu, chiếu rọi vào hệ thống quốc doanh tanh tưởi, bẩn thỉu cho thấy sự nhầy nhụa, nhớp nháp trong đó nó đến mức độ nào…

Thì khi đó, cả xã hội mới bừng tỉnh.

Những phản ứng xã hội lập tức lan truyền với tốc độ chóng mặt, cả xã hội lên đồng vì hiện tượng “lạ” với một nhà sư tu hành khác thường. Khắp mọi ngóc ngàch diễn đàn mạng xã hội, mọi nơi mọi chỗ, mọi tổ chức, cá nhân đều có một sự so sánh tự nhiên với giới tăng lữ quốc doanh. Và song song với những hình ảnh Thích Minh Tuệ, là những video, hình ảnh về những bài giảng thuyết nhố nhăng, sai lạc, dẫn dụ người dân đến chỗ lột nốt chiếc quần cụt để “cúng dường” cho đám ma tăng được nhắc lại, được đưa lên để so sánh, để cảnh tỉnh người khác khỏi sự u mê lâu nay.

Chạm nọc

Và điều phải đến đã đến, đó là sự chạm nọc.

Hầu như ngay lập tức, cái gọi là Giáo hội Phật Giáo Việt Nam (thường gọi là Giáo hội Quốc Doanh) lên tiếng minh định rằng ông Thích Minh Tuệ này không phải là tu sĩ Phật Giáo, bởi ông ta không thuộc chùa chiền nào, cũng không nằm trong Giáo hội Phật giáo quốc doanh của các vị ấy.

Và dân chúng đã thấy sự lên tiếng đó là buồn cười và ngớ ngẩn. Theo mấy ông sư Quốc doanh, thì ông Thích Minh Tuệ này không phải tu sĩ Phật Giáo, chỉ vì không nằm trong hệ thống sư quốc doanh, không trong Giáo hội Quốc doanh?

Vậy thì ông ta là tu sĩ Thiên Chúa Giáo hay Hồi Giáo chăng?

Vậy thì Hai Bà Trưng, Bà Triệu không phải là phụ nữ, chỉ vì đã không nằm trong Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam?

Thực ra, đây là cách phản ứng của sự tuyệt vọng trước hiện tượng xã hội dùng ánh sáng Thích Minh Tuệ soi vào Giáo hội Quốc doanh đã bị hiện tượng “Mậu dịch hóa” xưa nay nên các ngài thấy nhột, và từ nhột, các ngài phát biểu thiếu cân nhắc trước sau.

Và quả là cách lên tiếng ấy đã như đổ thêm dầu vào lửa, nó chỉ càng làm rõ hơn vai trò của đám quốc doanh đang bảo vệ điều gì, vì sao họ lên tiếng lạc lõng và kệch cỡm như vậy.

Bởi người ta thấy hiện tượng sư sãi các đại chùa từ Ba Vàng đến Giác Ngộ rồi Phật Quang…, nhan nhản những Thượng tọa rồi đại đức ngang nhiên lừa đảo thiên hạ, rao giảng xằng bậy đi ngược giáo lý nhà Phật, tăng lữ có đời sống sa dọa, dâm loạn, làm tiền trắng trợn… Đơn thư kiện cáo, khiếu nại tứ tán khắp bốn phương trời lâu nay mà chẳng thấy cái gọi là Giáo hội này nhanh nhảu lên tiếng như vậy.

Vậy mà chỉ xuất hiện Thích Minh Tuệ thì lập tức cả hệ thống chuyển động nhanh đến thế. Điều đó, chỉ cho thấy cái sự “nhột” ấy nó đến mức nào.

Không chỉ có thế, một cơ quan nhà nước, ăn tiền dân để quản lý tôn giáo là Ban Tôn giáo Chính phủ, cũng lập tức ra văn bản rằng thì là các cơ quan, các ban của Ban Tôn giáo các tỉnh phải ra tay, phải làm việc” trước hiện tượng dân chúng đổ xô đến đồng hành, đồng cảm và đồng tình với hiện tượng Thích Minh Tuệ, mà nếu cứ vậy mà phát triển, thì công lao của đám quốc doanh, của hệ thống sư sãi kiêm an ninh, kiêm tuyên giáo này có nguy cơ đổ bể. Nhất là việc định hướng dư luận, đưa đám dân chúng vào cõi u mê, tin tưởng mê tín dị đoan và lung lạc tinh thần, hướng mọi người rời xa thực tại cuộc sống hiện tại trong một xã hội được Nguyễn Duy mô tả:

… Xứ sở linh thiêng
sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác
đánh quả tù mù trấn lột cả thần linh
Giấy rách mất lề
tượng Phật khóc Đức Tin lưu lạc
Thiện - Ác nhập nhằng
Công Lý nổi lênh phênh…

… Xứ sở cần cù
sao thật lắm Lãn Ông
lắm mẹo lãn công
Giả vờ lĩnh lương
giả vờ làm việc
Tội lỗi dửng dưng
lạnh lùng gian ác vặt
Đạo Chích thành tôn giáo phổ thông
Ào ạt xuống đường các tập đoàn quân buôn
buôn hàng lậu - buôn quan - buôn thánh thần - buôn tuốt...
quyền lực bày ra đấu giá trước công đường…

(Nhìn từ xa Tổ Quốc – Nguyễn Duy)

Người ta ngạc nhiên: Hệ thống Phật giáo Quốc doanh nhột đã đành còn các ban ngành, cơ quan nhà nước mà nhột thì có nghĩa là gì?

Chẳng có gì khó hiểu lắm, bởi hệ thống Phật giáo hiện tại, từ lâu đã trở thành Công ty Cổ phần Kinh doanh Phật giáo, mà trong đó, các cổ đông chính là những quan chức có máu mặt chứ chẳng đùa. Không tin, hãy nhìn hệ thống hình ảnh mà Chùa Ba Vàng, Phật Quang, Giác Ngộ… đã trưng lên thì biết.

Thế rồi hệ thống Công an đã ra tay trong đêm.

Thường thì công an hành động về đêm là chính. Và người ta rút ra một điều, rằng là khi có việc gì khuất tất, muốn giấu diếm người dân, không quang minh chính đại hoặc gây tội ác, thì mới cần thực hiện ban đêm.

Những cuộc như thảm sát Đồng Tâm, Phá cây Thánh giá ở Đồng Chiêm, Mỹ Đức hay những vụ cướp đất Vụ Bản… công an thường thực hiện ban đêm. Việc bắt ông Thích Minh Tuệ đi cũng tương tự. Đang đêm, khi cả đoàn đang nghỉ ngơi, thì hàng chục xe ô tô và hàng trăm công an đã bí mật bắt họ đi tứ tán nhiều ngã và đổ xuống giữa đồng. Riêng ông Thích Minh Tuệ thì bí mật đưa về Gia Lai.

Thế nhưng, điều hài hước ở đây, là hệ thống Tôn giáo và công an đưa thông tin rằng: “Thích Minh Tuệ đã tự nguyện dừng khất thực”, có nghĩa là dừng việc tu hành.

Kết hợp tất cả những hành động ấy, chỉ chứng tỏ một điều: Cả hệ thống chính trị đã và đang tỏ ra nỗi sợ hãi của mình trước một người bé nhỏ vô sản với đôi chân trần đi xin ăn dọc đường.

Điều đó cũng cho thấy cái sự đàng hoàng, vinh quang của hệ thống này nó đang ở mức độ nào.

Không chỉ dành cho Phật giáo Quốc doanh

Như trên đã nói: Hiện tượng Thích Minh Tuệ như một luồng ánh sáng rọi vào hệ thống Phật giáo Quốc doanh hiện tại, làm sáng rõ trước mắt thiên hạ cái sự nhơ nhớp trong cái ổ quốc doanh này. Ở đó có đủ mọi sự bẩn thỉu và tệ nạn, và hiện trạng đó không thể chỉ nói là thời mạt pháp là xong, mà phải nói rằng, đó là hiện tượng tiêu diệt Phật giáo có hệ thống, có đường lối và có kế hoạch cụ thể.

Bởi đơn giản là chỉ cần người dân tỉnh táo một chút, thì họ sẽ thấy sự nhầy nhụa của cái gọi là Phật giáo ngày nay do hệ thống sư mậu dịch biến tướng gây nên. Và Phật giáo sẽ bị suy đồi trong tiềm thức và con mắt mọi người.

Tuy nhiên, điều đó không chỉ dành cho Phật giáo mà thôi. Các tôn giáo khác cũng đã hoặc đang từng bước tiến vào vũng lầy tha hóa tương tự.

Điển hình như Giáo hội Công giáo, vốn được ca ngợi và tin tưởng bởi sự “Duy nhất, Thánh Thiện, Tông truyền” và có một hệ thống tổ chức chặt chẽ, giáo lý, Giáo luật khắt khe toàn cầu khó có thể khuynh loát.

Thế nhưng, khó không có nghĩa là không thể.

Những năm gần đây, hiện tượng “đề huề” giữa quan chức cộng sản và chức sắc tôn giáo đã đem lại những hậu quả nhãn tiền.

 Nhiều chức sắc, linh mục đã tạo ra não trạng rằng chống lại nguyên tắc của Giáo hội toàn cầu xưa nay là chuyện bình thường, khi họ ngang nhiên tham gia vào hệ thống chính trị của chính quyền Cộng sản – một điều hết sức cấm kỵ đối với các tu sĩ, chức sắc trong giáo hội Công giáo. Những người này, với cái cớ rằng Giám mục đồng ý, hoặc không ngăn cản, thậm chí nhiều Giám mục còn đưa họ ra như vật trao đổi với nhà cầm quyền cộng sản để đổi lấy sự giao hảo hai bên.

Và khi:

Mẹo lừa đã mắc vào khuôn,
Sính nghi rẻ giá nghênh hôn sẵn ngày.

Thì:

Ma đưa lối, quỷ dẫn đường
Cứ lần theo bước đoạn trường mà đi

Để rồi phong trào các linh mục chạy theo mối lợi vật chất, bỏ bê việc đạo đức, giao lưu với ma quỷ được coi là bình thường, rồi ngấm vào mình những quan niệm lệch lạc và đủ thứ bệnh mà cha ông đã nói: “Đi với bụt mặc cà sa. Đi với ma thì mặc áo giấy”.

Hẳn nhiên là khi một linh mục công khai hoạt động trong các tổ chức chính trị như Hội đồng Nhân dân, Quốc hội, Ủy ban Đoàn kết Công giáo… - là những tổ chức của đảng CS - có nghĩa là chống lại những điều Giáo luật đã quy định và mọi giáo dân đều biết. Điều đó, cũng có nghĩa là hàng ngũ từ Giám mục đến linh mục đã làm gương xấu cho Giáo dân đi ngược lại lề luật, giáo luật của Giáo hội Công giáo đã đặt ra.

Những sự lây nhiễm này, được biểu hiện bằng nhiều cách, kể cả những việc tưởng chừng như đạo đức, sốt sắng trong việc phụng vụ.

Thậm chí, ngay cả phong trào đua nhau đập phá để xây lại nhà thờ, nhà xứ cho to, cho đẹp, để lưu danh mà bất chấp lòng dân, bất chấp thực tế để nảy sinh ra các hệ lụy cũng là một bước lệch lạc, tha hóa mang màu sắc đạo đức, làm mất đi nhiều tâm hồn giáo hữu. Và đó cũng là một điều sâu xa, ảnh hưởng lâu dài đến việc tồn tại, phát triển của giáo hội, nhất là việc đạo đức của mỗi tín hữu Việt Nam.

Đó là chưa kể đến những hiện tượng, phong trào tục hóa đời sống linh mục với các phương tiện và đời sống riêng tư làm gương cho giáo dân ngày càng xa rời Giáo hội.

Và Thích Minh Tuệ xuất hiện, như một mẫu gương để không chỉ các sư sãi quốc doanh được soi chiếu, mà ngay cả những tín hữu Công giáo, những tu sĩ, chức sắc công giáo nói riêng và các tôn giáo khác nói chung tự rút ra cho mình những điều cần thiết.

Bởi tất cả những điều đó, những lệch lạc, hư hỏng đều xuất phát từ sự khynh loát của nhà cầm quyền vô thần vào tôn giáo.

Và điều rõ ràng nhất ở đây là: Cần phải triệt để chống lại sự khuynh loát tôn giáo, dù với bất cứ hình thức nào.

Chỉ như vậy, tôn giáo mới không bị tha hóa và thật sự đúng ý nghĩa, có tác dụng thật sự với xã hội, con người.

26/06/2024

J.B Nguyễn Hữu Vinh
Nguồn : RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn