BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 42394)
(Xem: 38828)
(Xem: 34136)
(Xem: 25597)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Tình rụng

12 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 625)
Tình rụng
54Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
54
Đêm xuống
Ngày tiếc ngày
sao ngủ sớm?
Ngày lên
Đêm tiếc đêm
sao thức vội?
Giữa dòng đời!
Đời tiếc đời
nỗi trôi
Hoa tiếc hoa
ngắn ngủi
Người tiếc người?
Người có tiếc người?
Sao ta lại tiếc ta!...
( Choé )

Ban nhạc tạm ngừng trong ít phút cho khán giả giải lao. Tôi đến quầy rượu kêu ly vang, Viễn bước tới bên cạnh, tay cầm chai nước lọc, cười cười, cái nhìn của Viễn dừng lâu trên mặt tôi, ánh mắt chăm chú, có chút tò mò rồi nói “Đẹp, còn đẹp lắm, nhưng hình như khuôn mặt này, hôm nay có thiếu một cái gì ?” Tôi đang suy nghĩ, chưa kịp hiểu, định hỏi, nhưng Viễn đã xoay người bỏ đi về hướng sân khấu. Tôi cười nhẹ, tính Viễn khéo miệng lại hay đùa.

Viễn với tôi quen nhau đã lâu, nhưng thân nhau trong một cuộc triễn lãm tranh do Viện Bảo Tàng của thành phố tổ chức. Viễn yêu hội hoạ, và thích bước vào cõi văn chương. Nhưng phải nghe Viễn vừa đệm dương cầm vừa hát bản Senerata mới thấy hết cái tài hoa của người trẻ tuổi này.

Chương trình nhạc Thính phòng càng về khuya càng lội sâu vào Vũng Lầy Của Chúng Ta, càng réo rắc chơi vơi với Tình Khúc Cho Em, càng ngất ngư ở Chiều Phi Trường….Tôi ngồi im lìm nhưng đầu óc bắt đầu sóng sánh, không phải vì một chút men của cốc vang trắng vừa uống, nhưng sóng sánh bỡi cách dụng chữ của Lê Uyên Phương “ Theo em xuống phố trưa nay, vẫn còn nhức mỏi đôi vai….” Theo tôi đây là câu tình ca hóm hỉnh nhất, nhưng thật…đắc địa! Tôi cũng thú vị khi hình dung đến những cặp tình nhân đang yêu nhau, và chợt nhớ mình từng có một cái hẹn với người đàn ông gặp lại bấy lâu - Hai chúng tôi không phải nhất định phải sống ít nhất một lần với nhau trên thành phố có những con phố nối liền con phố bằng những con dốc cao ( chữ của Trường Kỳ ) sao?

Chúng tôi tìm đến nhau qua cửa ngõ @ để thêm một lần nữa cả hai dễ dàng chắp nối lại những rơi rớt tháng năm thất lạc.

Chúng tôi thất lạc nhau khá lâu và đang ở cách nhau khoảng nửa vòng trái đất, gặp lại nhau cả hai đều e dè đứng ở cái mức mơ hồ đã định sẵn. Chúng tôi cùng ý thức không nhắc nhiều đến cõi riêng của nhau. Không đột nhập vào nhà nhau. Chúng tôi có nhiều chuyện khác để kể, nhưng không làm sao cho vừa đủ trên những trang viết chật chội? Vì thế chúng tôi chỉ nói với nhau những chuyện cũ còn sót trong trí nhớ, hoặc chỉ nhắc vài ba khuôn mặt thoảng qua. Còn lại chỉ là những dòng chữ nhớ thương nhau.

Khi tôi âm thầm tiếp nhận những yêu thương nhung nhớ, là cùng lúc tôi bị dằn co về truyền thống lễ giáo. Nhiều lần không chịu nỗi những ray rức có lỗi với vợ anh, tôi đề nghị cuộc chia tay, nhưng rồi những huyên náo, giận hờn chỉ lay lắc được vài hôm để rồi sau khi được anh dỗ dành, tôi quyết định buông thả thuận theo số phận và thôi kệ cứ tiếp tục hưởng thụ cái vị ngọt đậm đầy màu sắc lãng mạng này.

Những tưởng có tình yêu, đời quá đẹp, cuộc sống êm trôi, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại tràn ngập những bất an. Sự bất an hình thành khiến bịnh rối loạn nhịp tim bấy lâu bỗng nhiên trở nặng, rơi vào giai đoạn thật khốc liệt. Tôi bắt đầu ra vô bịnh viện thường xuyên, có lần tưởng chết, có lần cả nhà và tôi phải chuẩn bị tâm lý để tiếp nhận một ca mổ lớn, kể cả tiếp nhận những điều xấu nhất có thể xảy ra. Cơn bịnh lằng nhằng kéo dài bắt buộc anh phải bỏ dở những dự tính, phải hủy những chuyến đi xa - anh muốn túc trực tại nhà, ngóng tin tôi mỗi giây phút.

Mặc dù biết anh không đi đâu, chỉ lẩn quẩn tại Sài gòn, nhưng trong lòng tôi cứ bồn chồn, cứ hễ mở laptop không thấy tin nhắn của anh là tôi càng sốt ruột đứng ngồi không yên. Thời gian này, tôi ăn không biết ngon, giấc ngủ cứ chập chờn nhưng khi ngủ được thì lại gặp ác mộng. Tôi thường xuyên thấy anh đứng bên kia, đưa tay cho tôi nắm, tôi vói người tới, vói tới, tôi hụt chân rơi xuống vực, tôi cứ rơi, rơi mãi xuống cái vực hun hút dường như không đáy…Tôi thét lên sợ hãi, tỉnh giấc run lẩy bẩy như trái tim tôi đập loạn xạ trong lồng ngực.

Cơn bịnh mỗi ngày có chiều hướng kỳ lạ, họ đặc biệt gửi tôi tới một BS tâm lý. Tôi thật ngỡ ngàng khi biết mình mắc phải hội chứng Sepanxieti - Một hội chứng của trẻ thơ cứ lo lắng sợ xa, sợ mất những người mình yêu thương nhất. Anh biết tin thường an ủi dặn dò “ Hãy nhớ, có anh luôn luôn bên em, em nhé!” Tôi ngây ngất sống.

Tôi quyết định đi Việt Nam, bất chấp lời khuyên của Bs, mặc kệ lời can gián của gia đình. Tưởng tượng khuôn mặt rạng ngời sung sướng, có thể nhẩy cẩn lên vì bất ngờ gặp tôi, gặp lại một tình yêu còn nguyên vẹn, và một dáng dấp thưở nào nên tôi lặng lẽ lên máy bay không hề báo anh trước.

Chuyến hành trình thật dài, nhưng nỗi nhớ mong nhau mạnh hơn tất cả, nó có thể lấn áp những lo lắng, mệt nhọc… Cuối cùng, tôi cũng đến nơi. Bước xuống phi trường, những người bạn đã cẩn thận sắp đặt hết mọi sự, từ đường đi nước bước, cái ăn cái ở chu toàn.

Buổi sáng hôm sau, dưới cái nóng như chảo lửa ụp trên đầu, tôi đã có mặt ngay ngõ nhà của anh. Tôi ngồi chờ đợi, biết được thói quen của anh, mỗi buổi sáng, khoảng giờ này anh thường đến quán cà phê quen thuộc gần đó. Tôi chờ đợi trong nỗi nôn nao, hồi hộp, vì tôi biết rỏ, một lần nữa, tôi sẽ được lặn hụp, sẽ được ngập chìm, sẽ được nâng niu trong ánh mắt của anh, vời vợi một trời thương yêu….

Bất ngờ, một chiếc xe Taxi chạy vào và dừng lại kế bên chiếc xe của tôi. Cửa xe mở. Anh bước xuống, tôi nhổm lên mừng rỡ, nhưng kịp nín lặng vì vừa kịp thấy một người đàn bà yếu lả xộch xệch được anh đỡ đứng lên và dìu đi vào nhà.

Tôi lên Đà Lạt lang thang ở đó suốt một tuần. Không có những đêm ngà ngọc. Không có tay anh kê cho tôi ngủ, nên tôi xuống phố một mình. Lạ chưa? những hộp thuốc mang theo trong ví, còn y nguyên.

Đêm sâu lắm, tiếng dương cầm ngân nga Auld Lang Syne khiến ai cũng bùi ngùi, mọi người như còn tiếc nuối, chưa muốn đứng lên. Bỗng tôi nhớ ra, lặng người – Sao đêm nay trên khuôn mặt tôi không thấm đẫm nước mắt?

thụyvi
( Hầm Nắng, giữa tháng 5 , 2010 )
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn