BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 32847)
(Xem: 32296)
(Xem: 29619)
(Xem: 23959)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Kim Jung-Il: Người điên hay kẻ ác?

20 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 618)
Kim Jung-Il: Người điên hay kẻ ác?
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Nhà độc tài cô đơn kỳ dị của Bắc Hàn đã làm rung chuyển thế giới. Liệu ông ta có điên khùng hay chỉ đơn thuần là một kẻ ác? Câu hỏi đang làm điên đầu nhiều nhà lãnh đạo trên thế giới sau vụ cho nổ bom hạt nhân của họ Kim vừa qua.

Bên trong toà lâu đài tráng lệ bằng cẩm thạch ở ngay trung tâm thủ đô Bình Nhưỡng (Ponyang), một dáng người tròn lẳn thấp bé, mặc trên người bộ đồ lãnh tụ kiểu Mao màu xám và cặp mắt kiếng quá khổ như che hết khuôn mặt, lúc này có lẽ đang gập mình xuống trên cái màn hình vi tính để phân tích trên mạng lưới truyền thông những phản ứng của toàn cầu sau vụ nổ.

Đó là Kim Jung-Il, một nhà lãnh đạo bí ẩn nhất trên thế giới. Y không thích thú gì khác hơn việc theo dõi thật sát những tác động ảnh hưởng lên cả thế giới vì những hành vi kỳ lạ của y. Ông Kim Đại Trung, vị cựu tổng thống của Nam Hàn từng nói: “Y hiểu biết rầt rõ những gì đang xảy ra trên bình diện quốc tế”. Nếu đúng thế thì, trong một hành động táo bạo, càn rỡ và đáng khiếp sợ nhất, người ta có thể xác quyết rằng Kim Jung-Il đã nổi trội lên thành một tay lãnh đạo nguy hiểm nhất trong thế giới hiện tại. Quyết định của nhà độc tài Bắc Hàn 65 tuổi cho nổ thí nghiệm một trái bom hạt nhân là một bước cực kỳ bi thảm trong cuộc đời một con người lập dị.

Điều này làm cho thế giới bị buộc phải đối đầu với một vấn nạn mà cơ quan tình báo CIA Hoa Kỳ từng cố tìm ra câu trả lời trong nhiều năm: Sự thực y dở điên dở khùng hay y là kẻ tàn bạo xấu xa? Hay cả hai: vừa điên khùng vừa xấu xa?

Ngày hôm nay, y đã chứng tỏ một cách rõ ràng rằng: quả thực, Bắc Hàn có trang bị vũ khí hạt nhân. Hơn thế, dư luận hay sự lên án của thế giới đối với y chẳng có gì đáng kể.

Thực tế, ngay cả tiểu sử chính thức về đời sống riêng tư của Kim Jung-Il đã có vẻ rất bất thường không đáng tin cậy. Đó là những câu chuyện về huyền thoại có tính cách thêu dệt kiểu Mác xít nhằm mực đích bảo tồn sự sùng bái cá nhân và bảo vệ quyền lực của y. Theo bộ máy tuyên truyền của nhà nước Bắc Hàn đươngthời thì y là nhà chính trị vĩ đại nhất của thế kỷ 20.

Tiểu sử thực sự của y có lẽ chỉ xuất hiện qua những mảnh vụn rời rạc được kể hay viết ra từ những người đào thoát đã từng quen biết y, hoặc trong một vài trường hợp là những cảm nghĩ rất hiếm hoi của một số người có cơ hội gặp gỡ và phỏng vấn y trực tiếp.
Như vậy, thật là kinh khiếp khi chúng ta không hiểu thấu đáo hình ảnh chính xác của một con người mà, với chỉ một cái ấn nút nhẹ nhàng, có thể sát hại hàng triệu triệu con người ở những nơi xa tít.









Trước khi vị lãnh tụ của họ sinh ra có một tên lửa đầu hạt nhân bay ngang
Nguồn: millencourt.com


Theo huyền sử Bắc Hàn hiện tại, Kim Jung-Il sanh ra trong một ngôi nhà nhỏ cạnh một ngọn núi rất thiêng. Những đồ đệ trung thành của cộng sản được kể cho nghe rằng: trước khi vị lãnh tụ của họ sinh ra có một con chim én đến báo, ngang đỉnh núi thiêng có một cầu vồng đôi thật rực rỡ xuất hiện cùng lúc với một ngôi sao mới sáng rực trên bầu trời, một điềm báo về một thiên tài ra đời. Thực ra y, được sanh ra trong một thành phố nhỏ của Liên Bang Sô Viết có tên Khabarovsk trong thời gian Kim Il-sung, cha y, đang được Stalin nuôi dưỡng che chở. Khi vị lãnh tụ vĩ đại (tự phong) Kim Il-sung chiếm được Bắc Hàn năm 1945, bắt đầu cuộc hành trình 50 năm theo Mác xít đi đến sự cô lập và phá sản của đất nước Bắc Hàn, ông ta đưa vợ con trở về Bình Nhưỡng. Hầu như suốt cả đời, y sống dựa vào bóng cha. Càng lớn lên, Kim con càng được cha thương yêu, tín nhiệm trao cho nhiều quyền hành. Đến năm 1980, Kim cha tuyên bố Kim con là người thừa kế chính thức.

Vị “lãnh tụ vĩ đại” Kim Il-sung qua đời nằm 1994 trong một tình trạng rất đáng nghi ngờ: cậu con trai Kim Jung-Il cương quyết từ chối không cho các bác sĩ vào phòng sau khi cha y chết. Hai trong số năm trực thăng có nhiệm vụ mang thi hài Kim cha về Bình Nhưỡng bị rơi, giết chết toàn bộ đám bảo vệ cùng các bác sĩ riêng của cha y đang bay trong đó.

Trên mọi phương diện, Kim con hoàn toàn không có gì khác lạ so với con cái của các vị lãnh chúa chuyên quyền bạo ngược khác như Saddam Hussein chẳng hạn. Y có một đời sống được nuông chiều quá mức, cộng thêm sự chứng kiến và hành xử những sự tàn ác hết sức dã man. làm cho y nhiễm tật coi sinh mạng như cỏ rác.

Hầu hết thời gian trong đời y sống trong những dinh thự sang trọng của gia đình, với đầy đủ mọi thứ tiện nghi tân tiến nhất con người có thể có được, cùng một đám gia nhân và cố vấn.

Ngoài việc sở hữu những chiếc thuyền buồm lộng lẫy, y có một bộ sưu tập đồ sộ về các kiểu xe máy nổ 2 bánh Harley-Davidson, những chiếc limousine nhập cảng đắt tiền và một chuồng ngựa nòi rặt.

Thực phẩm cũng là một thứ y đam mê cuồng nhiệt suốt đời: y thích ăn đồ ngon vật lạ. Những nhà ngoại giao của đất nước thường phải gửi về cho y những sơn hào hải vị từ khắp nơi trên thế giới như gan cá voi xanh từ xứ Angola. Đồ uống phải là thứ rượu vang (wine) ngon nhất sản xuất từ những vườn nho tốt nhất thế giới.

Cho đến khi nắm toàn quyền lãnh đạo vào năm 1994, y lừng danh là một bợm nhậu uống rượu như hũ chìm, một tay chim gái khét tiếng với những thú ăn chơi trụy lạc và những hành động dâm ô đồi bại, dẫn đến việc tự nuông chiều mình đến cực điểm. Mặc cảm là một người lùn thấp (chỉ cao 1m60), y luôn mang giày có gót thật cao, nhưng cũng không làm y cao lớn hơn bao nhiêu.Y từng lấy vợ ba lần, trong số có một nghệ sĩ và một gái nhảy, có chính thức 4 đứa con, ba trai và một gái từ các bà vợ khác nhau mà y tuyên bố là rồi sau này sẽ được lên nối ngôi của y. Ngoài ra, nhân tình thì vô số kể. Người ta tìm ra được y có ít nhất mười ba đứa con ngoại hôn.

Nhưng cái đam mê mãnh liệt nhất của y, ngoài vũ khí hạt nhân, là phim ảnh. Trong một cuộc phỏng vấn năm 2000, y nói nếu không làm chính trị, có lẽ y đã trở thành một người say mê đến cuồng tín các hoạt động phim trường, hoặc ít nhất là một nhà phê bình hay một nhà sản xuất phim ảnh. Năm 1978, bực tức vì sự thiếu thốn các nhà làm phim nội địa có tài, y đã tổ chức bắt cóc hai nhà làm phim Nam Hàn ở Hong Kong. Họ cố tìm cách trốn thoát nhưng thất bại, cuối cùng cũng phải sản xuất cho y một số phim ảnh, đồng thời giúp chỉ dạy cho y cách làm phim ảnh. Y có một bộ sưu tập khoảng trên dưới 20.000 bộ phim đủ loại.Là người tôn sùng và say mê nhân vật James Bond của các bộ phim 007 rất nhiệt tình, mãi tới năm 2002, khi bộ phim J. Bond “Chết Một Ngày Kia” (Die Another Day) tô vẽ hình ảnh Bắc Hàn ở bên phe tà. Y nổi giận và lập tức lên án bộ phim và người sản xuất là bọn kỳ thị chủng tộc, cố tình nhục mạ đất nước và dân tộcTriều Tiên.

Trong xưởng phim truyện quôc doanh Bắc Hàn ở gần thủ đô Bình Nhưỡng, một bức tranh tường khổng lồ của Kim Jung-Il vẽ cảnh y đang quan sát việc sản xuất bộ phim “Biển Máu” (Sea of Blood), bộ phim với mục đích tuyên truyền vinh danh chế độ. một trong những phim được bộ máy cầm quyền của y đặc biệt ưa thích.

Nhưng chính y ở vào tuổi ba, bốn mươi, khi đươc cha trao cho quyền kiểm soát guồng máy an ninh quốc gia, đã gây kinh hoàng cho nhân dân với những biển máu riêng của y. Một nhà đào thoát tên Hoàng Giang Hợp đã tuyên bố rằng chính tay độc tài này là nhà đạo diễn cho hầu hết các hành động khủng bố mà xứ sở côn đồ này dính vào. Ông ta nói rằng ngay cả những nhiệm vụ nhỏ bé như công việc của một tay gián điệp chẳng hạn cũng phải được y xem xét và chấp thuận trưóc khi làm. Chuyện nhỏ mà không bỏ sót thì những vụ tấn công lớn chắc chắn phải có y nhúng tay vào. Y là một tay kỳ tài về các trò khủng bố. Chính Kim là người có dính dáng đến vụ đặt bom giết chết nhiều vị Bộ Trưởng trong nội các của Nam Hàn vào năm 1983 tại Rangoon, Miến Điện (Myanmar).









Passport giả của gián điệp Kim Hyon Hui
Nguồn/Ảnh: npa.go.jp/Jiji Press


Năm 1987, nữ gián điệp Bắc Hàn Kim Hyon Hui đã thú nhận là cô đã nhận lện trực tiếp từ Kim Jung-Il trong việc gài bom cho nổ tung chuyến bay 858 của hãng hàng không Nam Hàn, giết chết toàn bộ 115 hành khách cùng phi hành đoàn.

Năm 1994, cha là Kim Il-sung chết, y để trống ngôi vị của cha trong ba năm như một người con hiếu thảo trong thời gian cư tang, trước khi chính thức lên ngôi vào năm 1997. Y bảo toàn một cách cẩn trọng sự sùng bái người cha, và giống như Hồ Chí Minh, thi hài Kim cha cũng được đặt vào lồng kiếng trưng bày trong một lăng tẩm cho thiên hạ thăm viếng chiêm ngưỡng.

Các nhà phân tích cho rằng, dưới bàn tay kiểm soát của Kim Jung-Il, hệ thống chính trị Bắc Hàn còn tỏ ra chuyên quyền độc đoán hơn cả dưới triều đại cha y. Trong việc cai trị một quốc gia thường được mệnh danh là một “vương triều bí ẩn” này, y đòi hỏi mọi người sự trung thành tuyệt đối. Vì thế, y trực tiếp điều hành quốc gia đến từng chi tiết tỉ mỉ, bao gồm cả đến kích thuớc về nhà ở cho một viên bí thư của đảng.

Sau khi nối ngôi cha, triều đại đầu tiên của một chế độ CS cha truyền con nối, Kim con tự biến mình thành một biểu tượng của đất nước. Y ra lệnh cho vẽ hình ảnh và tạc tượng thật đồ sộ của chính mình trên khắp mọi nẻo đường đất nước. Cũng như cha, y tự phong và bắt mọi người gọi y là “Lãnh Tụ Kính Yêu”. Truyền thông báo chí quôc doanh và bọn bồi bút đôi khi quá tâng bốc gọi y là “thượng đế” và đất nước Bắc Hàn là cõi “Niết Bàn Mác xít” của trần gian. Thực tế, nhân dân sống như cảnh địa ngục. Cuối những năm 90, kinh tế suy sụp đến nỗi cả triệu người chết vì đói. Chương trình thực phẩm thề giới và quỹ nhi đồng Liên Hiếp Quốc báo cáo rằng vì sự suy dinh dưỡng trầm trọng,có tới 42% trẻ em Bắc Hàn bị còi cọc về thể chất và có nguy cơ trí óc bị tổn hại.

Kim con dường như vẫn thừa nhận quan điểm của người cha cho rằng Bắc Hàn đang bị thế giới cô lập. Kẻ thù, đứng đầu là Mỹ, luôn luôn bao vây và chỉ mong tìm mọi cách huỷ diệt Bắc Hàn. Lo lăng về mối đe doạ này, y đã phải tiêu dùng từ 25 đến 30% tài nguyên và ngân sách của một quôc gia xơ xác cho một chi phí quốc phòng khổng lồ với một lực lượng quân sư lớn hàng thứ năm trên thế giới bao gồm hơn 1,1 triệu lính chính quy, 3500 xe tăng, 500 máy bay chiến đấu và 2600 giàn phóng liên hoả tiễn đủ loại. Về văn hoá nghệ thuật, y cấm mọi sách vở báo chí, âm nhạc phim ảnh ngoại quôc lưu hành trong nước. Bắc Hàn nổi tiếng có những trại tập trung cải tạo lớn nhất.

Trong khi đó, y không làm gì hết để cải thiện mức sống cho người dân nghèo khổ thường xuyên bị nạn đói đe doạ vì những vụ mùa thất bại cứ liên tục tiếp diễn và do nền kinh tế trì trệ. Ngược lại, tài sản riêng của y, theo cơ quan CIA đánh giá, có hơn 5 tỷ Mỹ kim trong các trương mục ở ngân hàng Thuỵ Sĩ, 6 biệt thự ở rải rác châu Âu, 1 ở Nga và 1 cái khác ở Trung Quốc.

Đối diện với tình trạng đất nước hầu như bị phá sản, y quay sang nghề kinh doanh bất hợp pháp trong các tổ chức tội phạm xã hội đen quốc tế để tìm nguồn vốn cho quốc gia với việc buôn bán và chuyển lậu ma tuý. Vụ chiếc tàu buôn Bắc Hàn mang tên Pong Su bị bắt tại bờ biển tiểu bang Victoria, Australia khi đang chuyển lậu số lượng khổng lồ bạch phiến lên bờ trong năm 2003 là một minh chứng cụ thể.

Những hành động bất thường kỳ cục của Kim con không chỉ có thế. Năm 1998, y ký một nghị định sửa đổi hiến pháp Bắc Hàn, tuyên cáo rằng từ nay y trở thành chủ tịch nhà nước suốt đời. Nắm mọi quyền hành trong tay, kể cả quyền ngoại giao quôc tế, nhưng rất hiếm khi xuất ngoại. Quôc gia y thường đến thăm viếng chỉ là Trung Quốc và ngoại lệ một lần duy nhất là cộng sản Đông Đức. Một phần có lẽ do nỗi sợ bệnh hoạn không dám đi máy bay. Khi cần di chuyển, y luôn luôn đi trên đoàn tàu hoả đồ sộ của riêng y có trang bị bọc sắt an toàn.

Cứ nhìn vào mái tóc phồng lên lạ lùng, những hành vi kỳ cục và bây giờ thêm sự ngang nhiên cho nổ bom hạt nhân mà bỏ ngoài tai những lời can ngăn của thế giới, người ta có lẽ nghiêng về kết luận rằng: “vị lãnh tụ kính yêu” của Bắc Hàn đơn giản là một kẻ tâm thần.

Hãy nghe một màn độc diễn ba hoa chích choè của y trong một lần trả lời phỏng vấn một số nhà báo Nam Hàn đến thăm viếng Bắc Hàn năm 2000: “Ta không thèm ngồi chết dí suốt đời trong văn phòng để mà than van rên rỉ. Thì giờ quý báu của ta là để chia sẻ với nhân dân, ca hát và vui chơi hưởng thụ. Khi ta gặp gỡ nhân viên chính phủ, họ làm ta rất bối rối. Bọn này tự họ chẳng muốn thay đổi. Còn ta, ta chỉ muốn dùng thời giờ của ta hoà đồng với dân quê. Ta thường đi bơi và cưỡi ngựa một hoặc hai lần trong tuần. Ta thích sải ngựa nhanh khoảng 60 km/ giờ. Ta biết cưỡi ngựa từ khi lên 11 tuổi và luôn luôn phi nước đại hơn 8 cây số mỗi ngày với tốc độ từ 40 đến 60 km giờ.”

Nhưng vẫn có một số người, kể cả viên cựu ngoại trưởng Mỹ thời tổng thống Clinton là bà Madeleine Albright, khi gặp gỡ y cũng rất kinh ngạc khi thấy rằng họ có thể đàm thoại với tay lãnh đạo du côn này một cách chừng mực và có lý trí. Sự kiện này làm cho nhiều quan sát viên vội đi đến kết luận Kim con không hề điên khùng, trái lại, y đang đóng một vai kịch xuất xắc để che giấu cái âm mưu quỷ quyệt là làm cho thế giới lầm lạc, xem thường và tiếp tục đánh giá y thấp.

Thêm vào đó, sự trâng tráo, cô đơn, tính tình thay đổi không tiên đoán được của y làm mối nguy hiểm đáng sợ tăng gấp bội khi y có được vũ khí hạt nhân. Tính tàn nhẫn và cô độc này đã từng được đưa lên màn hình TV chế riễu trong phim hoạt hoạ South Park. Trong show này, Kim con bị mô tả như một tên khùng tàn bạo và cô độc. Y vừa cao giọng hát: “ta cô đơn quá, cô đơn qúa... a… á…” vừa nắm cổ viên trưởng thanh tra vũ khí Liên Hiệp Quốc Hanx Blix làm mồi cho đàn cá mập của y.

Một nhà lãnh đạo của một đất nước độc tài, tham tàn bạo ngược, tính khí bất thường, tâm thần có vấn đề và có uy quyền trong tay đã thật đáng ghê sợ. Bây giờ, y lại có vũ khí diệt chủng. Chúng ta hãy tưởng tượng…

Australia 13/10/2006

Phương Duy ― Theo Cameron Steward, The Australian và Gerald McManus, Herald Sun.

Trích DCVOnline
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn