BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 40035)
(Xem: 36558)
(Xem: 33974)
(Xem: 25319)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Lan man về giáo dục XHCN

14 Tháng Mười Hai 20206:54 SA(Xem: 106)
Lan man về giáo dục XHCN
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Trên trang bìa quyển Từ điển khổ 19×27 có các dòng chữ Bộ Giáo dục và Đào tạo. Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam. Đại từ điển Tiếng Việt. Nguyễn Như Ý Chủ biên, Nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin. (nộp lưu chiểu 1-1999 trang 734) định nghĩa giáo dục là:

ĐN I: Tác động có hệ thống đến sự phát triển tinh thần, thể chất của con người, để họ dần dần có được những phẩm chất và năng lực như yêu cầu đề ra: giáo dục thiếu niên nhi đồng.

ĐN II: Hệ thống các biện pháp và cơ quan giảng dạy.” (hết trích)

Theo Nguyễn Tường Tâm

Sau khi đọc 34 cuốn sách (tiếng Anh) trong phần tham khảo của bài Giáo dục và triết lý giáo dục tôi giản lược định nghĩa của các tác giả giáo sư Đại học Hoa Kỳ như sau:

Giáo dục là sự truyền đạt kiến thức từ người thầy sang người trò (the communication of knowledge from one person or thing to another person)” (hết trích)

Với hai định nghĩa nêu trên cho thấy nội hàm rất khác nhau.

Chế độ XHCN VN thì muốn đào tạo “thiếu niên nhi đồng” có “phẩm chất và năng lực như yêu cầu đề ra”. 5 chữ “như yêu cầu đề ra” thì đã rõ đó là yêu cầu “con người mới XHCN”. Vì thế nên họ “hệ thống các biện pháp và cơ quan giảng dạy

hosinhvietnam-thieunientienphong
Ảnh minh họa, nguồn Internet


Còn với tư bản Mỹ thì thật đơn giản, đó là “sự truyền đạt kiến thức” cho người khác.

Kết quả cụ thể là xã hội Mỹ tiến bộ đến độ đang lãnh đạo thế giới về rất nhiều mặt. Còn VN thì xin người đọc tự nhận xét.

Với cách đào tạo để có được “phẩm chất và năng lực như yêu cầu đề ra” thì xin tạm đọc 92 chữ (được trích một đoạn trong thư tuyệt mệnh của cháu nữ sinh lớp 10 trường THPT Vĩnh Xương, Thị xã Tân Châu, An Giang. Tự tử vì uất ức nhưng được cứu sống kịp thời, gửi Thầy Hiệu trưởng, Cô Hiệu phó và Cô giáo Chủ nhiệm Huỳnh Thị Thu Huệ như sau:

“… em mong các giáo viên trên xin đừng chèn ép làm vậy sau cái chết của em mong nhà trường hãy tự suy xét lại và đối xử tốt hơn với các bạn sau này! Xin cô hiệu phó đừng lấy uy quyền ra trấn áp học sinh. Xin cô chủ nhiệm đừng bạo lực các bạn sau này và các em sau thời em.

Sau cái chết của em xin nhà trường đừng bao giờ tin vào những việc chưa rõ ràng và bạo lực tinh thần với các bạn khác…”

Trong số 92 chữ trích dẫn cháu đã dùng đến 4 lần chữ XIN, rất lễ phép và nhắn gửi thầy/cô “đừng bao giờ tin vào những việc chưa rõ ràng và bạo lực tinh thần với các bạn khác…”

Mục đích giáo dục dưới chế độ CSVN (như từ điển nêu trên) trớ trêu thay bị cô học trò phải dùng đến cái chết chỉ để XIN thầy/cô hiểu ra vấn đề (!)

Vấn đề ở đây là của thầy/cô. Thầy Hiệu trưởng, Cô Phó Hiệu trưởng phần chắc là đảng viên, là Đảng ủy của trường. Đảng ủy thì phải lo đào tạo cho mục đích của đảng, không phải vì kiến thức dân chủ văn minh. Đúng hơn là đào tạo kiến thức để phục vụ đảng sau nầy.

Còn thầy/cô khác, chưa là đảng viên, nếu không cẩn thận sẽ dễ dàng bị “mất dạy”! Hình ảnh nhiều cô giáo quỳ ngay bên đường xin được tiếp tục dạy khi đón “quan chức” đến “làm việc” vẫn còn đó! (xin thưa, 2 chữ “quan chức” mà đảng dùng… rất phong kiến. “Vua quan dân chi phụ mẫu” nghĩa là vua quan là cha mẹ dân. Dưới thời VNCH thì dùng 2 chữ “viên chức”, hiểu là công nhân viên được mướn)

Ngay cả ông Nguyễn Thiện Nhân, người tốt nghiệp từ phương Tây, từng là cựu Bộ trưởng Giáo dục, trong thời gian còn là Bí thư Tp HCM một lần gặp đồng bào Thủ Thiêm, thấy rõ sự tột cùng đau khổ của họ vì bị cướp đất cướp nhà, đã buột miệng “tôi nói giọng Bắc nhưng là người Nam, tôi không gạt bà con đâu”.

Đó là giây phút hiếm hoi chợt trỗi dậy bất ngờ của nền tảng giáo dục phương Tây còn sót lại: Tôn trọng sự thật và nhân văn. Còn người Bắc đang là biểu trưng của nền giáo dục XHCN: Dối trá và bạo lực!

Chính thầy/cô cũng là nạn nhân. Vì thế trên Facebook Yêu Màu Tím, là nick của cô Chủ nhiệm Huỳnh Thị Thu Huệ, dù đang bị công luận phê phán, chửi rủa thậm tệ… cũng chỉ như nước đổ đầu vịt! Yêu Màu Tím vẫn bịa chuyện, viết mỉa mai châm biếm học trò nạn nhân của mình.

Sự thật, dù có chửi cả ông Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ cũng vô ích. Cũng chỉ là nước đổ đầu vịt! Vì tất cả đều là phần ngọn của thảm họa dân tộc.

Hiện tại đất nước đang băng hoại mọi mặt. Ví dụ như chùa từng là nơi giáo dục và gìn giữ nền tảng đạo đức truyền thống của dân tộc, chỉ bước vào sân chùa hay được đối diện với sư trụ trì là cảm nhận ngay được đức từ bi, hỉ xả… Những hình ảnh đó bây giờ tìm đâu ra? Ai thay thế sư trụ trì? Xin thưa, công an!

Do đó phần gốc của vấn đề là cộng sản muốn trở thành một tôn giáo! Chương trình giáo dục muốn đào tạo tín đồ đạo… Cộng Sản.

Vì thế người Việt cộng sản đang “nổi bật” về mọi mặt khi ra nước ngoài, điều mà Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã nói “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét…”.

Vừa mới đây, 2 ngày Đại Hội Nhà văn VN nhiệm kỳ 2020-2025, tổ chức rất “hoành tráng” tại Hà Nội, được Trưởng ban Tuyên giáo Võ Văn Thưởng đến ban huấn từ (giáo dục chứ gì nữa?) Sau đó trên mạng xã hội chia sẻ hình ảnh một nhà văn/thi sĩ… cởi giày, bàn chân không vớ, ngồi chồm hổm trên ghế kiểu “chó ngồi nước lụt” tán dóc… làm sống lại hình ảnh thời sau 30/4, thật “kinh khủng” khi phải đón khách từ miền Bắc ngồi chồm hổm trên nệm salon, phì phèo thuốc lá, nhổ nước miếng vung vãi. Cán bộ thì nuôi gà vịt ngoài ban công, nuôi lợn trong bồn tắm…

So với người Bắc 54 thì người Bắc 75 đúng là bức chân dung rất sống động của giáo dục XHCN.

Bây giờ muốn tìm lại nét đẹp quốc hồn quốc túy của người Tràng An, cũng là quay về với bản sắc người Việt, thì chí ít… cũng phải mất từ bốn, năm hay sáu thế hệ thời hậu cộng sản thì mới may ra… !

(11/12/2020)

Kông Kông
Nguồn : Đàn Chim Việt

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn