BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35774)
(Xem: 33271)
(Xem: 32487)
(Xem: 24696)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Tình động

19 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 542)
Tình động
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
11Vote
32
Qua e-mail của một người bạn, tôi nhận lá thư kèm theo một bài viết và tấm hình của anh trên một website. Thú thật, từ ngày anh mờ mịt ở một nơi nào trên đất nước bên kia bờ biển, nếu không ai nói, hoặc không nhìn đến cái tên mà chỉ lướt mắt qua tấm hình thì tôi không thể nào nhận ra được anh. Anh thay đổi nhiều quá, tóc thưa, mặt tròn, những góc gãy của một khuôn mặt đầy cá tính nghiêm nghị ngày nào hoàn toàn biến mất, nhưng lạ làm sao, khi tôi nhìn đến đôi mắt anh, tôi mơ hồ thấy có một thứ mà anh không bị thời gian đẩy đi mất, không bị xoá nhoà mất dấu vết, đó là ánh mắt – vẫn như thưở nọ, vời vợi một trời thương yêu, hình như đang chăm chú với ý nghĩa “ anh vẫn nhớ tôi”



Suốt một buổi sáng tôi cứ sống trong cảm giác nửa ngất ngây bồng bềnh như những chiếc bong bóng đầy màu sắc rực rỡ ước mơ của thưở hoa niên, nửa chông chênh một nỗi buồn của thời vụng dại dù đã chín muồi đã thay hình đổi dạng. Lúc nãy, tôi có hỏi Khánh, tôi phải làm gì trong hoàn cảnh này, liệu có thể thật lòng cư xử với người xưa như tình bạn? Bấm send xong, tôi mở inbox ngồi chờ …chờ hồi lâu, như không còn kiên nhẫn, tôi mở TV, tin tức đang tiếp tục chiếu trực tiếp việc đưa những người thợ mỏ ở Chile bị kẹt dưới lòng đất sâu suốt hai tháng nay lên mặt đất…Công cuộc giải cứu bắt đầu từ đêm hôm qua với những nỗ lực của chính phủ Chile cộng với sự trợ giúp quốc tế về mặt kỹ thuật, đặc biệt là của trung tâm Nasa. Có thể nói, công cuộc giải cứu thật hồi hộp, cảm động, cứ mỗi lần đưa một người lên khỏi hang tối, thì cả nước Chile vỡ òa trong hạnh phúc, không có lời nào kể xiết nỗi vui mừng của họ, mọi người ôm choàng lấy nhau, ca hát, nhảy múa, reo hò…Cả thế giới hân hoan theo dõi với cả tiếng cười và những dòng nước mắt. Tôi cứ bồn chồn, tay bấm nút qua đài khác, chương trình Talk show bình luận tin nóng trong ngày, nhưng đầu óc tôi như bị mắc kẹt ở một cõi xa xăm nên nghe lao xao mà tuyệt nhiên không hiểu họ nói gì. Tôi nóng nảy tắt TV, rồi đứng lên, đi lên nhà, đi xuống nhà, cứ vậy, tôi cứ quẩn quanh sốt ruột… nhưng khổ, tôi phải giải thích sao đây, hay là cứ phe lờ coi như chưa gặp? Lạ thay trái tim lại mách nhỏ: “sao ngốc vậy, đã gặp sao nói chưa?” tôi chơi vơi như cầu cứu - xin ai đó trả lời giùm “Có ai chưa từng bị bấn loạn khi gặp lại người yêu của mình?”

Tôi cứ đi lên đi xuống, đi ra đi vào và cảm thấy hôm nay sao ngôi nhà im ắng quá, tôi bèn chọn dĩa Les Amoureux Qui Passent hy vọng tiếng rộn rã sẽ khuấy động ngôi nhà lên, hay những âm thanh réo rắc sẽ bứng tôi ra khỏi cơn vật vờ, nhưng giọng Christophe như gào thét trong nỗi yêu thương tuyệt vọng càng khiến tôi lơ mơ, tôi dựa lưng nơi góc cầu thang, nhớ anh, và, tẩn mẩn nhớ lại cuộc tình kỳ khôi, khi nồng nàn, lúc bời rời, có lần đứt khúc rồi gặp lại, đi một vòng thật xa, rồi mất hút, bởi vì nghĩ cho cùng tôi chẳng hứa hẹn anh điều gì, thậm chí anh chưa hề tỏ tình tôi, có lẽ chúng tôi có yêu nhau, cho nên khi hai đứa không là của nhau, nhưng trong nỗi muộn phiền, tôi men đến, như một chỗ dựa tin cậy vì biết chắc anh cũng rất mực thương tôi. Gặp lại nhau, khi thì anh chở tôi trên chiếc xe đòn vông, hoặc trên chiếc xe gắn máy cà tàng từ Minh Mạng vòng ra Lê Thánh Tôn nhìn lá me rơi lắc rắc rồi vòng vào Gia Định ghé một quán quen, ngồi uống cà phê, hai đứa nói chuyện vu vơ, vừa nhắc về ai đó, nhiều lúc cả hai không nói gì, chỉ nhìn vào mắt nhau, rồi về, nhưng có hề gì, đối với tôi, chỉ có anh, chỉ có sự gần gũi thực sự của anh bên cạnh là đáng kể.

Có khi gặp nhau, anh bóp chặt tay tôi, nụ hôn như một sự tình cờ đặt lén trên vai, trên tóc, nói tôi lười ăn quá nên gầy nhom rồi giữ tôi lại để bà Mẹ anh vốn hiền lại bao dung, dù biết tôi đã bỏ rơi con trai của bà, nhưng vẫn nấu đãi tôi những món ăn Bắc mà có thời gian bà bỏ công chỉ vẽ với chút kỳ vọng tôi sẽ làm việc này cho con trai bà, tôi ngồi ăn, lòng tràn ngập cảm động nên miếng cơm cứ ngắt ngứ trong cổ họng, anh thấy vậy thản nhiên sớt lấy chén cơm thừa của tôi “ Em ăn không hết, để anh ăn cho em” trước những ánh mắt chưng hửng của những người trong gia đình.

Chúng tôi thường có với nhau những khoảng khắc nhưng mãi mãi không có nhau ở đoạn đường dài, nhưng chúng tôi cứ lay lắt nhớ nhau, nghĩ đến nhau, mặc dù chúng tôi chỉ là hai nhánh sông bị tách đôi, lẻ loi hiu quạnh, cứ muốn tuôn ra tìm nhau ngoài biển lớn.

Tôi muốn đứng dậy thay quần áo rồi lái xe vòng vòng đâu đó một hồi, nhưng tôi trở lại giường, ra sofa ngồi, tôi vẫn không quyết định nổi sẽ xuống phố hay ở lại nhà, và tôi cứ quanh quẩn như thế gần hết cả buổi sáng. Tôi muốn gọi Khánh, có lẽ tôi không thể chịu nổi nữa cái cảnh một mình, nói không ai nghe tiếng mình, mặc dù tôi biết, tôi hiểu rằng, những điều tôi nói ra với Khánh không có gì đáng nói, nhưng tôi tin Khánh sẽ nghe cũng như ý nghĩa của nó là được nói với người khác không phải nói một mình. Tôi muốn hỏi Khánh nhiều lắm thí dụ như ước muốn gặp gỡ bấy lâu vừa đạt được rồi, để làm gì? Nếu bây giờ lớp bụi quá khứ là tấm chắn sẽ làm kẻ này không còn được nhìn thấu suốt qua gan ruột tim óc hay bí mật của kẻ kia, thì gặp nhau có ích lợi gì chăng? Hay là tự an ủi rằng những thấu hiểu nhau của đoạn đời trước sẽ là những gút mở thông cảm cho đoạn đời sau? Tôi cứ lan man suy nghĩ, cả cái đầu chuyễn động không ngừng, cả lồng ngực tôi cũng phập phồng ngất ngây giữa hoài nghi và hạnh phúc… người tôi dường như tan đi theo cơn gió rã rời, lúc cảm tưởng dập dềnh rồi bị cuốn ngược theo những con sóng dữ.

Bên ngoài, một ngày nữa đang rơi xuống. Tôi ngước mắt nhìn đồng hồ, giờ này bên anh Khánh mới 10 giờ đêm, sao anh chưa chịu trả lời!

thụyvi

[ Hầm Nắng, tháng Mười 2010 ]

* Tranh sơn dầu của vânhồng
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn