BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Phan Nhự Thức

27 Tháng Chín 20187:16 SA(Xem: 2910)
Phan Nhự Thức
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Phan Nhự ThứccPhan Nhự Thức tên thật Nguyễn Văn Minh, sinh ngày 4 tháng 2 năm 1942 tại Đà Nẵng, quê nội Phú Thọ, Tư Hiền, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi. Bút hiệu đầu tiên là Mê Kung, còn có bút hiệu Chế Phan Nguyên (họ của ba người bạn ghép lại: Chế Quân, Phan Đình Phước, Nguyễn Văn Minh).

Khoảng năm 1958, Phan Nhự Thức từ Đà Nẵng theo gia đình vào Quảng Ngãi. Anh chuyển trường và học tại trường trung học Trần Quốc Tuấn.

Năm 1966, anh nhập ngũ Khóa 23 trường Bộ Binh Thủ Đức và ở trong Ban Biên Tập Liên Khóa 23 & 24 của nguyệt san quân trường nầy. Mãn khóa anh về phục vụ tại Tiểu Khu Quảng Ngãi.

Tháng 5 năm 1968, Phan Nhự Thức chủ trương tạp chí Trước Mặt tại Quảng Ngãi. Nguyệt san nầy được phát hành đều đặn với sự góp mặt: Hà Nguyên Thạch, Đinh Hoàng Sa, Vương Thanh, Nghiêu Đề, Khắc Minh, Luân Hoán, Lê Việt Nguyên, Nguyễn Nguyên Phương, Thành Tôn, Minh Đường…

Năm 1969, Phan Nhự Thức in tập thơ Đốt Tuổi – tập thơ đầu tay của anh do nhà xuất bản Ngưỡng Cửa, Đà Nẵng ấn hành. Trước Mặt số 16, tháng 10 năm 1969, tác giả Nguyễn Thanh Đông đã giới thiệu tập thơ Đốt Tuổi của Phan Nhự Thức: “Hầu hết 36 bài thơ in trong Đốt Tuổi đều mang hình ảnh, tiếng động và màu sắc của một cuộc vây quanh đang chuyển biến đến đau thương tàn nhẫn. Phan Nhự Thức đã không ngừng mô tả thực trạng của mình đang dấn thân. Nếu xem một trong những khả năng thi ca là trao gởi thì Phan Nhự Thức đã khéo léo hoàn thành khả năng đó cho ngôn ngữ mình sử dụng…”.

Trở về cuộc đời dân cử, anh đảm nhiệm Chủ Tịch Hội Đồng Tỉnh Quảng Ngãi, sáng lập viên Quảng Ngãi Nghĩa Thục, phụ tá hiệu trưởng Quảng Ngãi Nghĩa Thục.

Phan Nhự Thực lập gia đình với con nuôi của Chu Tử. Chuyện này được ông Nguyễn Liệu, người chủ trương Quảng Ngãi Nghĩa Thục, một người bạn vong niên của Phan Nhự Thức kể lại chuyện anh lấy vợ như sau:

“Nguyễn Văn Minh cưới vợ. Một đêm anh Tạ Ký, Tôn Thất Trung Nghĩa, Cam Duy Lễ và tôi uống bia ở Chợ Đuổi, gần đến giờ giới nghiêm, ông Chu Tử đột ngột đến, tôi biết chắc có việc gì ông mới đến giờ này. Không bao giờ dông dài, Chu Tử vào đề ngay: “Đây là chỗ anh em, tôi muốn nhờ anh Liệu về nói với Minh (Phan Nhự Thức), tôi muốn gả con Ng., con tôi cho nó. Hôm tôi ra thăm trường Quảng Ngãi Nghĩa Thục của các anh, gặp Nguyễn Văn Minh trong mấy ngày đó tôi thích nó quá, cho nên tôi muốn nó làm rể tôi. Anh Liệu về giải thích cho Minh rõ ý tôi, tôi biết anh em ngoài đó quí anh lắm, đây là việc hệ trọng nhé anh Liệu… Tôi về thuật lại không sót một lời. Không cần suy nghĩ, Phan Nhự Thức cho biết nhiều lần vào Sài Gòn ghé toà báo Sóng Thần có gặp Ng. có nói chuyện với cô ta, bây giờ ông Chu Tử có ý chân tình như vậy, vả lại, thân phụ  Minh muốn Minh có vợ, ông bảo trước khi nhắm mắt”.

Sau tháng Tư năm 1975, anh bị tám năm tù. Vợ chồng đứt gánh, anh sống lang thang ở Sài Gòn dưới sự đùm bọc của bạn bè…

Khi có chương trình H.O, anh nộp hồ sơ nhưng “Giấy Ra Trại” của anh ký ngày 30 tháng 2 (Tháng Hai chỉ có ngày 28, năm nhuần mới có ngày 29) nên phái đoản phỏng vấn của Hoa Kỳ bác đơn! Buồn chán và lâm trọng bệnh, Phan Nhự Thức qua đời tại Sài Gòn ngày 21 tháng 1 năm 1996.

 

Cõi Tình Xuân

 

nhân danh thơ phục hồi ta và bạn

người bạn tình dong ruỗi cõng trên lưng

theo vạt nắng đầu ngày vừa nguyên đán

em cựa mình da thịt bỗng vang lừng

bởi khắc khổ ta một đời khép kín

em co ro gío tạt cuối hiên buồn

những nhát cuốc, ngờ đâu, tay bịn rịn

đất bật lên từng đóa lệ trào tuôn

thôi hãy xếp khối tình sầu hữu hạn

hãy cùng ta tuý luý trận phong trần

đêm động phòng rượu tràn qua xứ bạn

một đường bay tình vút khỏi tay nâng

núm ngực hồng thở từng hơi thơm phức

buổi quay về hạnh ngộ cuối trời đêm

ta tóc bạc cũng nghe lòng hừng hực

trời còn xuân ta còn lửa tình, em.

 

Thắp Lại Thơ Tình

 

Đã cạn nguồn thơ từ buổi đó

Buổi xa rừng chim cất giọng khan

Chiếc lồng nhỏ đời giam bé nhỏ

Cõi ngoài mưa là dấu chấm than (!)

 

Đã hét thuở trăng sao xao xuyến

Nắng bâng khuâng nhớ sớm thương chiều

Cây thôi gọi gió tình thôi hẹn

Tháng năm qua đời hết chữ yêu

 

Chỉ còn lại mẫu đời giản lược

Hòn sỏi kia dạt bãi ngậm ngùi

Phơi lòng khô con kênh khô nước

Mặt gầy xương vàng vọt kiếp người

 

Chỉ còn lại bình phai men rượu

Tên tửu đồ lên núi đốt than

Đã cạn dòng thơ say túy lúy

Quán đời hiu quạnh mái đời hoang

 

Chỉ còn lại muỗi ruồi ve vãn

Nỗi buồn dài buồn tủi thịt da

Mắt sâu thâm nửa đời chờ sáng

Một người tù gối mộng xót xa

 

Tưởng như thế cho qua ngày tháng

Bỗng một hôm trời trở nắng bâng khuâng

Nỗi tình cờ vẩy tay lãng mạn

Thơ tữ đâu đậu xuống tim chàng

 

Đôi mắt thuở yêu người bắt gặp

Cười rất tròn tròn một nét son

Ai ngăn nỗi cuối mùa bão rớt

Thành quách kia dù đã điêu tàn

 

Tóc người bay xao xao dưới phố

Thoảng hương thơm theo gió bay cao

Gọi nỗi tình cõi ngoài sương gió

Về nâng niu đời đã tiêu hao

 

Xưa làm thơ yêu em nắng dịu

Mưa bay bay không ướt vở học trò

Giờ làm thơ yêu em nắng gắt

Mưa tạt lòng lệ xuống co ro

 

Dù có thế nào thơ vẫn thế

Xin nâng ly mời rượu ân cần

Tinh chếnh choáng thắp lên cuộc sống

Bồng em qua – tay nở mùa xuân

 

Thơ Viết Cho Con

 

Vẫn vạt nắng long lanh cùng gió mới

Lá xanh tươi vươn đón buổi khai mùa

Cây mai vàng trổ hoa vàng phơi phới

Giọng con cười thơm phức tiếng chào thưa

 

Ta trẳn trọc suốt đêm dài đợi sáng

Dấu cơn đau vội vã mở tay choàng

Con lên tám mắt cười tròn khoan rạng

Mừng tuổi con ta chúc chóng lớn ngoan

 

Đất dẫu cẵn tre ngưỵên che măng mọc

Bỗng vô tình định mệnh chém ngang vai

Tre bật gốc rồi gió mưa tới tấp

Mẹ dìu con lầm lủi trọn đêm dài

 

Trời đất mãi xoay vần nên chẳng biết

Xuân cứ vễ hoa nắng vẫn long lanh

Mai nở vàng cây đâm chồi lá biếc

Có ngờ đâu mạch đất nứt tan tành

 

Tre chưa già đành chờ ngày bật gốc

Cõi vô thường cõi độ lượng bao dung

Biến đất phì nhiêu bón măng mới mọc

Đoá tre xanh vươn trọn cuộc vô cùng

 

Thơ ta nguyên rạng từng lời khai bút

Con xếp dùm tiền mừng tuổi đầu năm

Quấn quít bên ta vẫn cười vẫn hát

Dẫu nan y bệnh nghe nhẹ ta nằm

 

Mặt trời lên chiếu măng đời ngà ngọc

Chim tập truyền vừa thả một tin vui

Con hãy ra vườn cao tay hái lộc

Cắm vào thơ ta xuân đỡ ngậm ngùi.

Vương Trùng Dương
Nguồn https://nghiathuc.wordpress.com/2018/09/24/phan-nhu-thuc/

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn