BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Sáu (6) điều kỳ quặc thấy ở Việt Nam

16 Tháng Tám 20188:11 SA(Xem: 260)
Sáu (6) điều kỳ quặc thấy ở Việt Nam
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51

Lời giới thiệu (của người dịch Trần Văn Giang):

 

Bài viết này phổ biến trên trang “Blog” của cô Blossom O’Bradovich, một nữ y tá trẻ tuổi người Mỹ gốc Anh quốc.  Cô O’Bradovich  là một tay du lịch loại “backpacking” (người trong nước gọi là “Tây Ba-lô”) không biết mệt mỏi.  Cô ta ghi lại chi tiết các kinh nghiệm trong thời gian cô đi du lịch các nước Á châu; trong đó có Việt Nam.

 

Tôi chỉ dịch lại phần kinh nghiệm về Việt Nam của Cô O’Bradovich để chúng ta cùng nhau suy gẫm về về vấn đề văn hóa và giáo dục của người Việt hiện sống trong Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam qua cái nhìn của một người ngoại quốc - nhất là người Tây phương.

 

- Bóp còi liên tục: Đó là do đời sống xã hội xô bồ lại thiếu công dân giáo dục: Cấm gây tiếng ồn trong thành phố.

 

- Không có khái niệm về thời gian: Sống không hy vọng gì về tương lai nên sinh ra lè phè không màng tới thời gian chi cho mệt.

 

- Thức ăn, thức uống quái đản: Ăn thịt chuột, thịt chó, thịt mèo, hột vịt lộn… là truyền thống thôn quê đưa về thành phố.  Cách ăn uống mà ngay chính nhiều người Việt cũng thấy chướng mắt ái ngại chớ đừng nói chi tới người ngoại quốc văn minh.

 

- Không có khái niệm về “đời tư”của người khác: Nói nôm na là không có ý thức về "sự riêng tư" của người khác. Tò mò tọc mạch là bản tính tự nhiên cố hữu của người Việt. Giáo dục gia đình và học đường ở đâu?  Có lẽ phải bớt đi các hành động trơ tráo, quê kệch, thô bỉ.

 

- Thuốc lào (? Khói thuốc): Trên vùng Tây Bắc Việt Nam, nhiều thiếu nữ, phụ nữ trẻ "hít" thuốc lào bắng ống hút dài cả thước là sự thường. Nơi thành thị, vì không ai chỉ dạy, hướng dẫn… cứ “vô tư” phun khói như ống khói tàu thì quả là bó tay!

 

- Nhìn chăm chăm: Phép lịch sự này cũng thuộc về giáo dục gia đình và học đường: Nhìn người chằm chặp là bất lịch sự, mất dạy.

 

(Xin mời đọc bản gốc bằng Anh ngữ cũng được kèm ở phần dưới bài dịch bên dưới để quy vị có dịp kiểm chứng nội dung bản dịch của tôi và để cho rộng đường dư luận. 

 

Ngoài ra, nên biết thêm, cũng cùng bản văn này tôi thấy đã có nhiều bản dịch của người trong nước dùng “chữ Việt mới” của vi-xi nghe rất lạ tai. Mong tìm đọc cho biết thêm).

 

Trân trọng,

 

Người dịch Trần Văn Giang.

 

*

 

Lời mở đầu (của chính tác giả - Cô Blossom O’Bradovich):

 

Việt Nam là một quốc gia của sự ngẫu nhiên (randomness).  Từ, một người phụ nữ sống sát ngay phía bên ngoài cánh đi cửa gian phòng bạn đang ở, đánh thức bạn dạy lúc 5 giờ sáng với các tiếng bằm “ngọc hành rắn” (snake penis?) để sửa soạn cho quầy hàng thức ăn; cho đến anh chàng chạy xe gắn máy có treo gần 100 con gà ủi xầm vào bạn; cho đến người phụ nữ ngồi chồm hổn trước quán bia hơi vừa nhìn bạn với bộ mặt vẻ cau có vừa móc mũi (?)  Không cần biết kinh nghiệm của bạn khi đến đây (Việt Nam) sẽ là tốt hay xấu; một điều chắc chắn là bạn sẽ không bao giờ cảm thấy thấy buốn chán (bored) ở đây.

 

*

 

Đây là 6 điều kỳ quặc tôi thấy chỉ có ở Việt Nam:

 

1- Bóp còi xe liên tục

 

 Người Việt Nam bóp còi xe liên tục với chủ ý muốn nói là “Ê, tôi đang đi tới đây…” khác hẳn với người Tây phương chỉ bóp còi khi tức giận người đi xe phía trước, hay tỏ ý muốn họ tránh ra ngay.  Nói cách khác, người Việt bóp còi xe có kèm với nụ cười và một cái gật đầu có ý thông báo là “Tôi đang đi đàng sau bạn” hơn là “một dấu hiệu của sự tức giận, muốn chửi thề.”

 

Ngoài ra, sự việc người đi bộ lao đầu thẳng vào các dòng xe nhộn nhịp đang đi tới là chuyện hoàn toàn bình thường; bởi vì người lài xe sẽ không bao giờ dừng lại nhường cho bạn đi qua, mà họ sẽ tìm mọi cách tránh bạn.  Thật ra, nếu không đi như vậy (lao thẳng vào) thì vô phương mà băng qua đường ở phố xá Việt Nam.

 

Chạy xe ở Việt Nam không phải là chuyện dễ dàng đâu.  Dù đã biết bấm còi hoàn toàn không có hiệu quả gì cả nhưng người chạy xe vẫn cứ bấm túi bụi y như là muốn gọi phép lạ.

 

Có lần một anh xe ôm chở tôi, thình lình anh ta dừng xe ngay giữa đường lộ, tắt máy để … dùng “Google Translation” cấp tốc (trên điện thoại di động?) và gõ cho tôi biết bằng dòng chữ Anh ngữ là “Cô thật xinh đẹp!” trên màn hình trong khi hàng loạt xe vận tải phải chạy vòng quanh chúng tôi để tránh.  Tôi hoảng hồn tưởng sắp có tai nạn xẩy đến; nhưng kỳ lạ vẫn chỉ thấy dòng xe đông đảo chạy tránh chúng tôi!  Chuyện này không thể xẩy ra ở Tây phương hay các nước phát triển.  Nếu ở Mỹ, thì có lẽ chúng tôi đã bị xe cộ cán chết mất đất rồi!

 

2- Không có khái niệm về thời gian

 

Dường như Việt Nam không hề có chút khái niệm gì về thời gian.  Mỗi khi tôi hỏi một người Việt Nam về thời gian cần để làm xong một chuyện gì đó thì không có một ai biết trả lời tôi như thế nào?  Thời gian có một ý nghĩa khác biệt ở Việt Nam:  Mọi người cho là “Cứ khi nào xong là xong.  Xem giờ giấc làm quái gì?” Ngược lại, đối với người Tây phương thời gian là vấn đề rất quan trọng đã ăn sâu vào tiềm thức từ bé chứ không thể xem là “sao cũng được!”  Kể ra ở đây (VN) vì vấn đề thời gian khá cởi mở cũng làm đời sống thoải mái, dễ thở, đỡ căng thẳng hơn.  Ngoại trừ trường hợp bạn đang bấn lến khi muốn bắt cho kịp chuyến tầu sắp rời bến, và sau khi hỏi người Việt khi nào tầu chạy thì được trả lời là “Sắp rồi” hay “Đừng quá lo lắng.”

 

Một trường hợp khác khi tôi dạy học ở một Trung tâm Anh Ngữ.  Tôi nhận một bảng phân giờ mà thực ra chẳng có ý nghĩa gì cả.  Chẳng hạn, một buổi sáng, tôi vào lớp lúc 7 giờ và bắt đầu công việc dạy học thì một nhân viên người Việt bước vào lớp, kéo tôi ra khỏi lớp và nói: “Buổi học đã bị hủy bỏ.”  Nghĩa là tôi phải ngồi chờ loanh quamh đâu đó trong sân trường cho đến giờ của lớp kế tiếp (?)

 

Tôi chỉ được thông báo sự thay đổi quan trọng vào phút chót, hoặc đã quá muộn.  Người đến thông báo thường nói với tôi là: “Đừng lo lắng. Mọi chuyện sẽ ổn thỏa.  Bạn cứ ngồi chờ.”  Rồi sau đó, mọi người tự nhiên xem như không có vấn đề gì phải quan tâm - Cứ kiên nhẫn và chấp nhận thôi.  Trong khi đó họ lại không muốn thầy giáo nước ngoài có những thay đổi vì lý do riêng vào phút chót.

 

3- Thức ăn, thức uống quái đản

 

Người Việt nổi tiếng về các món ăn quái đản (bất bình thường) đối với khẩu vị người ngoại quốc, như là : xơi thịt chó, thịt mèo, hột vit lộn, thịt rùa, thịt chuột, và cả thịt nhím.  Đối với người Việt đó là chuyện bình thường; nhưng với khẩu vị của người Tây phương thì lại quá rùng rợn (downright offensive).  Bạn có thể nhìn thấy sâu bọ còn sống bò lổn nhổn cho đến đầu chó nhăn răng treo lủng lẳng; và phê “cứt chồn” (weasel “poo” coffe) cho đến việc cắt cổ rắn sống lấy máu tươi, tim còn đập phì phọp để dân nhậu ăn tươi nuốt sống ngay giữa đường phố đông đảo (?)  Từ dế (crickets), gián (cockroaches), bướm (butterflies) và sâu bọ chiên dòn được dân nhậu nhâm nhi với bia…  Bạn cũng đừng có ngạc nhiên khi thấy thịt nhím (porcupines) với lông gai góc thấy mà hãi được liệt kê hàng đầu trên thực đơn các món nhậu.  Họ cho biết, thịt nhím, sau khi bỏ bộ lông gai góc ghê sợ, ăn lại ngon như thịt vịt vậy (!)

 

Chó thui Việt Nam
Chó thui Việt Nam

 

4- Không có khái niệm về “đời tư” (personal space) của người khác

 

Thiệt tình!  Hoàn toàn không có một tí nào cả!  Thật muốn chửi thề hết sức bởi vì theo họ: Chuyện cá nhân của bạn cũng là chuyện cá nhân của tôi?!  Mà thiệt không hà?  Bất cứ người nào cũng tự nhiện, có quyền dí đầu vào nói lung tung với bạn khi bạn đang làm chuyện riêng tư.  Đừng có ngạc nhiện khi thấy tôi mở điện thoại di động để đọc và gõ trả lời các tin nhắn của cá nhân tôi, sẽ có một anh bạn Việt Nam nào đó đứng lảng vảng quanh quẩn đang nhìn chằm chặp vào màn hình của tôi.  Và cũng đừng ngạc nhiên nếu một người Việt Nam lại gần chào bạn bằng một câu đại khái như: “Ái chà! Trông bạn hôm nay khoẻ mạnh và béo tốt ghê.”  Họ nghĩ đó là một lời khen.

 

 5- Thuốc lào (? Khói thuốc - Smoking)

 

Ở miền Bắc Việt Nam, rất thường tình khi sau mỗi bữa ăn, dân Việt chuyền tay nhau những cái điều cày (bamboo pipe).  Họ hút thuốc lào sau bữa ăn vì tin là làm như thế (hút thuốc lào) giúp cho sự tiêu hóa được dễ dàng, tốt hơn (?)  Hầu hết các nhà hàng ăn đều có thủ sẵn loại điếu cày này cùng với thuốc lào trong quán để “nicotin” có thể làm bạn ho sù sụ và tay chân run rẩy cả ngày.

 

  6- Nhìn chăm chăm (Staring)

 

Ở Việt Nam, ngay cả tại thành phố lớn như Hà Nội, mỗi khi đi xuống phố thì y như rằng tôi bị người dân địa phương nhìn chằm chằm rất lâu – Điều này cũng thường thấy ở Ấn độ, nhưng ít thấy ở các nước Á châu – Đối với văn hóa Tây phương, “nhìn chằm chằm” (staring) như vậy được xem là rất thô lỗ (rude); nhưng ở Việt Nam “nhìn chằm chằm” chỉ đơn giản là sự “tò mò.”

 

Tôi cảm thấy căng thẳng không phải chỉ riêng vì cái nhìn chăm chăm của đàn ông con trai mà ngay cả phụ nữ khi tôi tản bộ thể dục vào buổi sáng.  Đôi khi ánh mắt nhìn chỉ có vẻ tò mò; đôi khi có vẻ “khám xét” (scrutinizing) làm tôi có cảm nghĩ là họ không muốn thấy tôi hiện diện ở đây!  (I didn’t feel so welcome!)

 

Nhiều lần, có người đang đi xe gắn máy dừng lại bên đường rồi ngoái đầu hẳn về phía sau để nhìn tôi như thể tôi là một con thú vật hiếm trong sở thú (an animal in the zoo).  Điều này (nhìn chăm chăm) đôi khi làm tôi không thấy thoải mái chút nào và không muốn đi ra ngài phố.

Trần Văn Giang (dịch)

 

Nguồn (để tham khảo bản gốc Anh Ngữ):

 

http://wandering-blossom.com/2017/10/08/six-quirky-things-youll-only-find-in-vietnam/

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn