BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 28701)
(Xem: 27508)
(Xem: 25824)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Liên Khúc Vô Thường

28 Tháng Mười Một 20168:25 SA(Xem: 908)
Liên Khúc Vô Thường
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
11Vote
32
demtrang
1.                                            
Đốt công án vất kinh thư khải ngộ  
Theo đường trăng                                
trăng khi tỏ khi lu                           
Tìm người hiền nơi thâm cốc âm u                
Thỏng tay vào rừng giả làm ẩn sĩ
Giòng sinh mệnh                               
chừng nhuộm màu chướng khí           
Bến nhân gian ai quán niệm vô thường
Hành trình xa ngựa đã lỏng dây cương
Trên vách núi chân dung in mờ tỏ     
 
2.                                         
Ném công án chôn kinh thư bất ngộ
Nương sông ngòi biển cả tới an nhiên      
Nửa u hoài, nửa chợt nhớ, chợt quên          
Bỗng tan biến cùng tiên thiên tự ngã     
Tay huyễn hoặc đề lời thơ trên lá     
Hồn xanh xao lạc lõng chốn phiêu bồng
Người đâu rồi                           
Người đâu rồi sao tịch mịch hư không     
Hương dạ thảo đang chớm mùa khai nở        
 
3.                                           
Hủy công án buông kinh thư giác ngộ                
Vào chợ đời áo mỏng phất phơ bay
Bụi khói mê man                         
chênh chếch nắng gầy                
Lời phố thị chập chờn như ảo giác    
Ta là ai                                 
Ta là ai sao tâm linh ngơ ngác                 
Người là ai                                   
Người là ai mà sắc diện mơ hồ          
Rượu độc ẩm hề chân lạc loài đưa       
Mây biến dịch mưa hắt hiu giọt nhỏ                  
 
Phan Bá Thụy Dương       
 
 ***
 IMPERMANENCE SONG
 
1.
I burnt the koans, threw the sutras, in recognition,
Followed the moonlit path of ambition
(The moonlight being now bright now gray)
To look for the sage who has hidden out-of-the-way,       
Left subastral for forests trying to be an eremite.
The life line of an anchorite
Seemed to tint the miasma tinge.
At marinas, on impermanence who would impinge?
After a long route, horses were loose from bridle.
On the cliff dimly loomed the portrait of the idol.
 
2.
I flung the koans, buried the sutras, in non-realization,       
Skirted rivers and seas to reach peaceful mentation.
Half-spleenful, half-remembering, half-forgetting
Suddenly disappeared in the ethereal setting.
My deceiving hand wrote verse on each leaf.
The lymphatic soul felt adrift in the deluding fief.
Where were you still?
Where were humans? why was so silent the nil?
Night flowers' fragrancy boded a bloom environment.      
 
3.
I destroyed the koans, the sutras, in enlightenment,            
Entered the mundane market in a thin cloak,
Felt faint in dust and smoke.
Slanted was the sunshine.
Streets' noise sounded fitfully as illusion divine.
Who am I, with the craze?
Who am I so that my psyche falls in daze?
Who are you?
Who are you whose mien has such vague hue?
Wine ho! hey, I drink alone! Far move my feet freed.   
Clouds transform, rain drops each thin tiny bead.                    
 
Free translation by  THANH-THANH
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn