BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 29745)
(Xem: 29117)
(Xem: 26176)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Nhớ Bạn Năm Xưa

09 Tháng Mười 201512:00 SA(Xem: 736)
Nhớ Bạn Năm Xưa
52Vote
40Vote
30Vote
21Vote
10Vote
43
Năm 1969, lúc mới 17 tuổi, tôi tình nguyện vô thủy quân lục chiến để đi qua Việt Nam chiến đấu.

Huấn luyện xong tôi không được gởi đến Việt Nam ngay như nhiều người khác, tôi đóng quân ở Mỹ cho đến đầu năm 1972. Sau đó tôi đóng quân ở Nhật Bản cho đến tháng 5, 1972 rồi khi đơn vị tôi mới được lịnh qua Việt Nam.

Sau khi đóng quân ở Biên Hòa khoảng chừng hai tuần, tôi nghe nói mình có thể đi theo trong những chuyến công tác bằng máy bay trực thăng của Không Quân Việt Nam nếu phi công cho phép. Nghe vậy tôi và hai người bạn đi bộ đến khu đơn vị máy bay trực thăng cách xa vài trăm thước coi cho biết. Tới nơi chúng tôi thấy một bãi đất lớn có khoảng chừng 100 chiếc máy bay trực thăng đang đậu ở đó. Chúng tôi leo lên một cái tháp cao và hỏi thăm một người không quân Việt Nam. Anh ấy nói khi chúng tôi thấy một chiếc máy bay mở máy thì cứ tới hỏi phi công có đi công tác cùng với họ được không.

Sau khi chờ đợi một hồi, một chiếc trực thăng mở máy, chúng tôi vội đến xin đi cùng với họ. Khi được phép ba người chúng tôi lên máy bay. Vài phút sau máy bay cất cánh bay về hướng Bắc và khoảng 10 phút sau chúng tôi tới chiến khu Đ. Chỗ đó là rừng sâu. Lúc đó máy bay trực thăng bay rất thấp (tôi đoán ít hơn 50 thước). Bỗng dưng khẩu súng liên thanh M-60 phía bên trái bắt đầu bắn xuống trong rừng. Ngay lúc đó tay trái tôi bị nóng rát, tôi nghĩ “Chết cha, mình bị thương rồi!” Nhưng khi nhìn thấy các võ đạn của súng liên thanh rớt cạnh tay tôi mới biết lý do tại sao thấy nóng. Trong tình huống khác tôi có thể cười nhưng lúc đó cười không được. Khi nhìn ra tôi thấy đạn liên thanh xói trúng đất nhưng không thấy ai dưới đó. Sau đó một máy bay trực thăng khác bay ở trên cao độ khoảng 500 thước bắt đầu tấn công với hỏa tiễn và súng đại liên. Chúng tôi có thể thấy các hỏa tiễn nổ nhưng không biết kết qủa như thế nào. Sau khoảng một tiếng đồng hồ chúng tôi trở lại căn cứ Biên Hòa. Máy bay trực thăng hạ xuống và tắt máy chúng tôi xuống liền, nói cảm ơn và chào tạm biệt rồi đi. Không ai nói gì về các chi tiết của lần tấn công đó và chúng tôi cũng không nh hỏi đến. Ba đứa chúng tôi chỉ thấy chuyến công tác đó thật là hào hứng nên tiếp tục bàn luận khá lâu.

Sau đó tôi tiếp tục đi công tác thỉnh thoảng khi nào có dịp. Mỗi khi đi dù không biết công tác đó sẽ như thế nào hay là sẽ đi đâu nhưng đối với tôi đó là những cơ hội mạo hiểm đầy thích thú. Những chuyến công tác đó đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm không bao giờ quên được.

Một buổi chiều mùa hè năm 1972, theo thói quen tôi đi bộ đến khu máy bay trực thăng. Khi tôi thấy một máy bay (UH-1) mở máy tôi bước tới xin phép đi công tác cùng với họ. Anh phi công giải thích họ sẽ bay xuống miền Tây tìm một chiếc máy bay trực thăng khác đang cần sửa chữa.

Chuyến bay xuống miền Tây qua sông Đồng Nai, rồi không bao xa nữa là thành phố Sài-gòn. Trong lúc tôi phục vụ trong quân đội ở Việt Nam tôi không có cơ hội đến Sài gòn một lần nào dù tôi rất muốn đi. Chuyến bay tiếp tục cho đến tới sông Cửu Long rồi bay từ chỗ này đến chỗ kia nhưng không tìm thấy chiếc máy bay bị hư đó. Tôi thấy địa thế ở miền Tây không giống những nơi khác tôi đã di như Lai khê, Tam Giác Sát, Rừng Sát, Long Thành hay là chiến khu Đ. Không có rừng núi hay đồn điền cao su nhưng có đất bằng, nhiều ruộng lúa, và nhiều con sông, lớn nhỏ đủ cả.

Cuối cùng máy bay trực thăng hạ xuống tại một làng phía Bắc một con sông mà tôi không biết tên. Chính lúc đó có một đơn vị bộ binh đang đi vô từng nhà tìm vũ khí hay quân địch. Anh phi công có hỏi một đại úy bộ binh về cái máy bay chúng tôi đang tìm. Lúc đó tôi chưa biết nói tiếng Việt nên không hiểu gì cả. Khi họ nói chuyện xong, máy bay cất cánh bay đến một nơi ruộng lúa phía nam thị xã Tân An, cái máy bay bị hư đang nằm ở đó. Một thợ máy sửa chiếc máy bay đó rất nhanh. Khi xong, chín người chúng tôi đi bộ đến một quán bên đường ở ngoại ô Tân An. Họ kêu nước uống và một dĩa thịt bảy món. Một người chỉ cho tôi thịt khỉ. Úi chà, thịt khỉ thì tôi chưa bao giờ ăn mà khi nghĩ đến tôi nghĩ hơi lạ. Thế mà tôi cũng rang thử xem. Tôi thấy ăn cũng được. Khi tôi ăn một số người khác ngồi chung quanh cười. Có cả tai heo, và tôi cũng thử món này. Còn những món thịt khác tôi không nhớ được vì chỉ là những món bình thường mà thôi. Trong lúc chúng tôi ngồi đó có các xe quân sự kéo các đại bác đi ngang qua. Tôi nhìn ra đó là đại đội bộ binh chúng tôi mới gặp tại làng kia.

Anh Sáu tại miền Tây Việt Nam, Tháng Chín 2011: Đi bộ trên đường ruộng.


Người ngồi kế bên là trung úy Long, phi công của chiếc máy bay chở tôi đi. Chúng tôi nói chuyện trong lúc ngồi nghỉ tại quán đó. Ăn uống xong chúng tôi lên đường trở lại chỗ đậu hai chiếc máy bay trực thăng trong lúc trời gần tối. Chuẩn bị xong hai chiếc may bay cất cánh. Khi máy bay mới lên không cao lắm tôi thấy bom hay đạn pháo nổ sáng lập lòe khắp mọi hướng gần xa. Đó là mùa hè đỏ lửa nên chiến tranh tàn phá dữ dội khắp nơi.

Đó là lần đầu tiên tôi đi bằng máy bay trực thăng trong ban đêm nên tôi thấy rất lạ. Ở xa xa có một khu sáng đầy hỏa châu giống như căn cứ Biên Hòa tôi đang ở. Khi bay qua một chỗ gần Dĩ An tôi thấy đạn súng đại liên và cũng một số đạn súng nhỏ bắn với nhau. Các cảnh như thế có thay đổi liên tục.

Khi khác tôi lại đi công tác với anh Long nhưng chuyến bay bị hoãn tới mấy tiếng đồng hồ. Lúc chờ đợi chúng tôi đến nhà ăn của lính Không Quân, ăn cơm và nói chuyện. Anh Long kể cho tôi nghe về một chiến dịch tại Campuchia năm 1970. Mười chiếc máy bay trực thăng đầu tiên hạ xuống đã bị phục kích và bị tiêu diệt. Chỉ có anh Long và một vài người khác được cứu khi máy bay trực thăng Mỹ xuống kịp. Anh Long có kinh nghiệm trong chiến tranh và rất nhiều giờ bay. Chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu và chờ mãi, nhưng cuối cùng chuyến công tác hôm đó bị hủy bỏ.

Khi khác anh ấy cho tôi biết sẽ đi công tác tại một nới gần Củ Chi nhưng tôi không đi được vì có bổn phận riêng trong đơn vị hôm đó. Sau đó anh Long cho tôi biết hôm đó khi máy bay hạ xuống có quân địch bắn lên. Anh Long là người lính Viêt Nam duy nhất tôi quen biết và chuyện trò thân thiết thuở đó. Sau đó, vì bận rộn với bổn phận trong đơn vị nên tôi chỉ gặp anh Long một lần nữa. Có lẽ đó là tháng 10 năm 1972.

Khi tôi trở lại Việt Nam để cưới vợ trong mùa xuân năm 1973 mỗi buổi sáng tôi nghe nhiêu máy bay trực thăng bay qua trên nóc nhà vợ tôi. Có lẽ vì lý do đó tôi nghĩ đến đi tìm anh Long nhưng vì vợ tôi không yên lòng nên tôi không đi.

Sau những biến cố tháng 4, năm 1975 tôi vẫn nghĩ đến anh Long. Không biết anh ấy như thế nào, sống chết ra sao. Nếu còn sống, anh ấy có thoát khỏi Việt Nam hay là phải đi tù. Cũng có thể là anh ấy đã đi qua nước Mỹ, nước Úc, hay là nước nào khác. Những câu hỏi cứ tiếp tục mà tôi không biết có bao giờ mình tìm được câu trả lời.

Trong chiến tranh có quá nhiều biến cố làm người ta không thể biết kết qủa đời sống những người khác như thế nào. Chẳng hạn có rất nhiều người lính bị thương được máy bay trực thăng chở đi đâu đó nhưng sau đó tôi không bao giờ nghe lại tin tức họ. Có một người trong đơn vị tôi bị mất tích gần An Lộc tháng 9 năm 1972 và chúng tôi nghĩ anh ấy đã chết. Khoảng chừng 15 năm sau tôi mới nghe đài truyền hình nói anh ấy bị bắt lúc đó rồi bị giam ở rừng gần thị xã Snuol nước Campuchia cho đến tháng 3 năm 1973. Trong các phim chiến tranh như những phim về thế chiến thứ hai những người lính thường được nghe tin về các đồng đội bị thương hay chết. Nhưng trong kinh nghiệm thực tế của tôi, chuyện đó không thuờng xảy ra. Có lẽ một phần vì thời gian đi lính tôi còn quá trẻ, quen biết quá ít, và không biết tiếng Việt, nên có nhiều tin tức không đến tai tôi.

Ngồi quán với ba người bạn, hai cháu vợ.


Mới đây, trong vòng ba năm qua tôi có cơ hội trở lại Tân An hai lần. Tôi không nhận ra một cái gì quen thuộc hết. Dường như vùng đó đã thay đổi và phát triển rất nhiều trong vòng 40 năm qua.

Những vết tích chiến tranh đã không còn nữa nhưng những kỷ niệm và băn khoăn về những người lính bạn năm xưa vẫn còn mãi trong lòng tôi.

Sáu Steve Brown

2014

Nguồn Việt Báo
Ý kiến bạn đọc
09 Tháng Mười 20157:00 SA
Khách
Một người lính Mỹ viết lại những kỷ niệm xưa, tuy ngắn nhưng rất hay , làm tôi cứ liên tưởng những kỷ niệm ngày xưa trong quân ngủ thời gian trước 75 , bạn bè huynh đệ chi binh bây giờ kẻ còn người mất . Cám ơn Sáu Steve Brown cùng Hưng Việt .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn