BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35749)
(Xem: 33270)
(Xem: 32460)
(Xem: 24690)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Không có gì là không thể và Dân chủ cũng thế

21 Tháng Chín 201512:00 SA(Xem: 511)
Không có gì là không thể và Dân chủ cũng thế
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Ngày 19/9/2015, blogger Tạ Phong Tần, một trong những sáng lập viên của CLB Nhà báo Tự do, chủ nhân blog "Công lý và Sự thật", người từng bị truy tố trong một vụ án "tuyên truyền chống nhà nước" với bản án 10 năm tù giam, đã bị chính quyền Việt nam trục xuất sang Mỹ. Đây là một tin vui cho giới đấu tranh và những người ủng hộ cho phong trào dấu tranh cho tự do và dân chủ ở Việt nam.


Trong số những nhà đấu tranh trong nước từ trước đến nay, thì có lẽ blogger Tạ Phong Tần đã giành được sự ái mộ và sự cảm phục của nhiều người. Bởi cho đến lúc này, một con người đã chịu quá nhiều oan nghiệt của cuộc đời, tuy vậy bằng một sự chịu đựng ghê gớm, người phụ nữ ấy đã không chịu khuất phục với bạo quyền của chế độ cộng sản. Mà ngược lại blogger Tạ Phong Tần luôn đấu tranh không khoan nhượng, kể cả trước hay sau khi bị giam cầm trong chốn lao tù cũng vậy. Cũng có lẽ bởi vì người phụ nữ ấy đã có một trái tim bằng thép, với một tinh thần bất khuất, không chịu cúi đầu nhận tội như những người đàn ông khác ở trong cùng hoàn cảnh. Còn nhớ, cách đây khoảng 3 năm, vào tháng 9/2012 khi nghe bản án của Tòa án tuyên cho ông Nguyễn Văn Hải - blogger Điếu Cày 12 năm tù giam, bà Tạ Phong Tần 10 năm tù giam, hẳn không ít người cũng phải chạnh lòng, vì 10 năm, 12 năm là cả một quàng thời gian dài đằng đẵng bằng một phần không nhỏ của đời người. Vậy mà cho đến hôm nay, tất cả trong số họ đều đã được tự do trước 2/3 thời hạn, một điều khó có thể tin nổi đã trở thành sự thật.

Dù rằng phong trào đấu tranh Dân chủ ở Việt nam trong những năm qua còn yếu ớt, chưa thực sự tạo ra được các dấu ấn đáng kể và chưa thu hút được sự ủng hộ của người dân ở mức cần thiết. Song đến hôm nay, nếu chúng ta nhìn lại, chỉ là năm bảy năm năm trước đây thôi, những năm "đen tối". Đó là những năm trong giai đoạn 2008-2011 là thời gian phong trào Dân chủ Việt nam bị chính quyền đàn áp khốc liệt nhất, với hàng loạt các vụ án chính trị. Qua đó thì sẽ thấy nền chính trị của Việt nam đến hôm nay đã có sự thay đổi đáng kể. Tuy rằng thành tích này có được phần lớn là nhờ sự tự "diễn biến" của Đảng CSVN theo xu hướng xích lại gần các giá trị văn minh của nhân loại, song vai trò của phong trào đấu tranh dân chủ cũng có phần tác động không nhỏ vào kết quả này. Nếu không muốn nói là họ đã làm sứ mệnh mang tính tiên phong.

Trước đây, Đảng CSVN - đảng cầm quyền duy nhất hợp pháp, vẫn luôn kiên định và trung thành với Chủ nghĩa Marx-Lenin, song cho đến nay cái đó đã không chỉ vắng bóng trên các phương tiện truyền thông nhà nước, mà dường như nó cũng đã biến mất trong các văn kiện của Đảng CSVN. Sự chuyển hóa của Đảng CSVN trong chính sách đối ngoại là rõ nét nhất. Từ chỗ coi quan hệ với Trung quốc là mối quan hệ chiến lược đặc biệt quan trọng, trên cơ sở khẩu hiệu 16 chữ vàng và 4 điều tốt và coi Trung quốc là người đồng chí tốt cùng ý thức hệ và là chỗ dựa vững chắc cho Đảng CSVN. Quan hệ với Mỹ thì ở chừng mực và luôn coi Mỹ là thế lực thù địch có âm mưu chống lại nhà nước Việt nam thông qua chiến lược Diễn biến hòa bình. Nhưng đến hôm nay thì mọi việc trong chính sách đối ngoại của nhà nước Việt nam cũng đã thay đổi, quan hệ Việt - Mỹ đã trở nên nồng ấm hơn bao giờ hết, đồng thời quan hệ với người đồng chí Trung quốc cũng đã nguội lạnh hơn. Truyền thông nhà nước khi nhắc đến các tàu vũ trang của Trung quốc trên Biển Đông từ chỗ chỉ dám nói là "tàu lạ", nay đã dám chỉ đích danh "tàu Trung quốc", thậm chí có nhiều tòa bào đã không ngần ngại cho đăng các bài viết với nội dung chống Trung quốc một cách công khai, không khoan nhượng.

Tương tự, việc chống Trung quốc khi đó được khơi dậy bởi những thành viên đầu tiên của CLB Nhà báo Tự do, với phong trào chống rước đuốc Olympic Bắc kinh năm 2008 và sau đó họ đã phải chịu sự đàn áp thẳng tay từ phía chính quyền, với những bản án hết sức hà khắc. Còn nhớ, những năm ấy, khẩu hiệu "Hoàng sa-Trường sa là của Việt nam" được những người yêu nước viết vội vàng trên các bức tường theo lối viết tắt HS-TS-VN diễn ra trong đêm tối. Nhưng chỉ ít lâu sâu đó, với các cuộc xuống đường biểu tình chống Trung quốc diễn ra trên cả ba miền đất nước với số lượng người tham gia đông đảo. Lúc đó khẩu hiệu "Hoàng sa-Trường sa là của Việt nam" đã xuất hiện một cách công khai cùng với các băng rôn, khẩu hiệu chống Trung quốc xâm lược. Đây là những kết quả đáng khích lệ của phong trào đấu tranh Dân chủ cần được ghi nhận.

Có không ít người bi quan, thậm chí còn tỏ thái độ thất vọng đối với phong trào đấu tranh cho Dân chủ ở Việt nam. Thậm chí họ còn khẳng định là sẽ còn lâu, còn rất lâu Việt nam mới có thể có dân chủ. Không chỉ thế, họ còn không tiếc lời dè bửu chê trách những người đấu tranh hay ủng hộ phong trào này. Tiếc rằng, những người ấy không tự đặt câu hỏi cho mình rằng: "Anh (chị) đã có đóng góp gì hay chưa cho phong trào đấu tranh cho Dân chủ ở Việt nam?". Đừng quên, nói thì dễ nhưng làm thì khó. Nói thì ai cũng có thể nói được - thậm chí nói rất hay. Nhưng nếu như ai cũng chỉ nói, mà không xắn tay áo bắt tay vào làm thì phải đến bao giờ Việt nam mới có Dân chủ?

Thực tế đã cho thấy, chuyển dịch từng bước của chính trị Việt nam hướng đến các giá trị văn minh của nhân loại đã và đang diễn ra, với tác động đến từ nhiều phía. Cả từ phía chính quyền, lẫn từ áp lực quốc tế cũng như các tác động của áp lực xã hội nói chung, mà phong trào đấu tranh dân chủ cũng là một thành tố có đóng góp quan trọng. Tuy rằng cho đến hôm nay, phong trào đấu tranh dân chủ cũng chưa tạo được các tác động cần thiết mà lẽ ra phải có. Mà nguyên nhân cơ bản nhất có lẽ là: chưa có một sự đoàn kết, thống nhất; chưa có một sách lược đấu tranh nhất quán và quan trọng hơn là chưa có một ngọn cờ - thủ lĩnh cần phải có.











Fidel và lời tiên tri bất đắc dĩ

Một câu chuyện ở Cu ba năm 1973, khi Fidel Castro bày tỏ chính sách chống Mỹ đến cùng của mình, và ông ta đã từng tuyên bố rằng: "Mỹ sẽ đến nói chuyện với chúng ta khi họ có 1 tổng thống da đen và thế giới có một Đức giáo Hoàng người châu Mỹ Latinh". Nghĩa là ông Fidel Castro đưa ra một thông điệp để khẳng định rằng, chuyện "Cu ba nói chuyện với Mỹ" chỉ là viễn cảnh, mà theo ông ta là điều không thể xảy ra và bao giờ có ở một quốc gia Cu ba cộng sản. Cũng bởi vì vào thời điểm ấy không có ai dám nghĩ rằng một nước Mỹ, một nước vốn có truyền thống phân biệt chủng tộc, kỳ thị người da đen lại có một tổng thống là người da màu. Cũng như, chuyện có một Đức giáo Hoàng người châu Mỹ Latinh hay chuyện một vị Đức giáo hoàng tới thăm Cu ba thì là điều hoàn toàn viển vông và không thể có.

Vậy mà đến hôm nay, phát biểu nói trên của ông Fidel Castro đã trở thành sự thật và Fidel bỗng trở thành nhà "tiên tri" bất đắc dĩ. Khi nước Mỹ đã có một tổng thống người da màu, là ông Barac Obama với 2 nhiệm kỳ liên tiếp là tổng thống. Và ngày 20/9/2015 vừa qua, Đức Giáo Hoàng Francis đã đến Havana bắt đầu chuyến đi thăm lịch sử tới Havana khi hai nước Mỹ và Cu ba vừa chấm dứt tình trạng thù địch kéo dài nhiều thập kỷ.




Vạn vật trong tự nhiên luôn vận động không ngừng, mọi mặt của đời sống xã hội con người cũng vậy và chính trị cũng thế, nó luôn luôn vận động và chuyển biến không ngừng để hướng tới các gia trị của văn minh nhân loại. Những cái lạc hậu, không phù hợp với quy luật phát triển thì dứt khoát sẽ bị đào thải, để thay vào đó là các giá trị tiến bộ phù hợp với quy luật phát triển. Dân chủ cho Việt nam cũng vậy, nó dứt khoát phải đến bởi đây là tinh hoa của nhân loại. Song vấn đề chỉ còn là nhanh hay chậm, tùy thuộc vào sự nỗ lực của mỗi cá nhân chúng ta nỗ lực ít hay nhiều.

Bởi "Không có gì là không thể và Dân chủ cũng thế."

Ngày 21/9/2015

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn