BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Tưởng hay Mao thắng Nhật?

26 Tháng Tám 201512:00 SA(Xem: 256)
Tưởng hay Mao thắng Nhật?
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Bắc Kinh sắp làm lễ kỷ niệm “70 năm chiến thắng Phát xít Nhật. Đây là lần đầu tiên được họ tổ chức một cuộc diễn binh cho ngày lễ này. Ngày 3 Tháng Chín sắp tới Tập Cận Bình sẽ chủ tọa một cuộc duyệt binh với 200 máy bay chiến đấu và 12,000 quân, với những đơn vị đã có mặt từ thời “kháng Nhật” như Đệ Bát Lộ Quân (第八路军, Hồ Chí Minh đã phục vụ trong đó), Tân Đệ tứ quân (新第四军) và cả Đội Du kích Hoa Nam (华南游击队)..

Đây cũng là lần đầu tiên quân ngoại quốc được mời, báo trước sẽ có 10 nước gửi quân tới diễn hành. Mới biết sẽ có quân Nga, Mông Cổ, Kazakhstan. Không biết Hà Nội có gửi quân sang dự hay không.

Ông Vladimir Putin hứa ngay sẽ tới dự; vì vào Tháng Năm ông Tập Cận Bình đã qua Nga dự lễ mừng chiến thắng quân Đức; trong lúc các nước Châu Âu và Mỹ đều tẩy chay để phản đối Nga đang xâm chiếm Ukraine. Cuộc duyệt binh của Tập Cận Bình cũng bị nhiều nước tẩy chay vì Trung Cộng đang xây đảo các nhân tạo trong vùng Biển Đông nước ta, đe dọa các nước Đông Nam Á. Thủ Tướng Nhật Abe đã từ chối lời mời. Bà tổng thống Nam Hàn chắc cũng không tới nhưng Kim Chính Ủn ở Bắc Hàn khó lòng từ chối. Cũng vậy, Trương Tấn Sang sẽ đại diện cho Cộng Sản Việt Nam, theo tin ở bên Tàu tiết lộ. Bắc Kinh gửi lời mời cả các nhà lãnh đạo Đài Loan, nhưng bị từ chối; tuy nhiên các công dân Đài Loan được phép qua lục địa tham dự.

Trung Cộng chọn ngày kỷ niệm này vì ngày 2 Tháng Chín năm 1945, chính phủ Nhật chính thức ký hiệp ước đầu hàng Mỹ, gần một tháng sau khi quả bom nguyên tử thả xuống đất Nhật khiến Thiên Hoàng Hirohito phải kêu gọi quân, dân bỏ súng. Chính quyền Trung Cộng nhân dịp này sẽ quảng cáo rầm rộ vai trò của Mao Trạch Đông và đảng Cộng Sản Trung Hoa trong cuộc chiến tranh kháng Nhật, từ 1937 đến 1945.

Nhưng thực ra trên chiến trường Trung Quốc ai đóng vai trò quyết định chiến thắng quân Nhật? Trong tháng Sáu chính phủ Đài Loan đã lên tiếng khẳng định rằng “Chính Tưởng Giới Thạch (Chiang Kai-shek, 蔣介石) và quân đội Quốc Dân Đảng mới thực sự chiến đấu và thắng quân Nhật.” Hơn ba triệu quân lính và sĩ quan Quốc Dân Đảng đã chết trong cuộc chiến, cùng hơn 20 triệu thường dân. Trong những năm kháng Nhật, quân Cộng Sản không đụng độ với quân Nhật một trận đánh lớn nào, họ chỉ lợi dụng thời gian quân chính phủ đánh Nhật để chiêu mộ đảng viên, củng cố các mật khu, đánh du kích và chống lại quân chính phủ.

Quân Nhật Bản đã đầu hàng “các nước đồng minh” trong đó có chính phủ Dân Quốc; mà Tổng Thống Tưởng Giới Thạch là người lãnh đạo, người đã ngồi ngang hàng với Roosevelt và Churchill tại hội nghị Cairo, Ai Cập năm 1943. Stalin không dự vì còn vướng bởi hiệp ước hòa bình ký với Nhật Bản năm 1941, trong thời gian Tưởng Giới Thạch đang đánh Nhật! Sau đó Stalin mới gặp Roosevelt và Churchill tại Teheran, Iran, để chấp thuận các quyết định tại Cairo. Trong số các quyết định này có phần các nước đồng minh “trả lại cho Trung Quốc cả vùng Mãn Châu, đảo Đài Loan và quần đảo Pescadores giữa Đài Loan với lục địa.” Hội nghị Potsdam năm 1945 nhắc lại thỏa hiệp Cairo, sau đó bản văn đầu hàng của Nhật Bản lấy các quyết định ở Potsdam làm căn cứ. Cho nên chính ông Tưởng Giới Thạch đã giành lại lục địa và các đảo về cho Trung Quốc chính quân Quốc Dân Đảng tước khí giới quân Nhật!

Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã bóp méo lịch sử suốt 65 năm qua, tiêu biểu là Viện Bảo Tàng Chiến Tranh Kháng Nhật ở Bắc Kinh. Năm ngoái, một cựu thủ tướng Đài Loan là Hác Bá Thôn (Hau Pei-tsun, 郝柏村) đã qua lục địa đến thăm viện bảo tàng này. Vị tướng bốn sao trong quân đội Trung Hoa Quốc gia lúc đã 95 tuổi. Ông tuyên bố với báo chí và nhân viên tại chỗ rằng viện bảo tàng không trình bày đầy đủ sự thật về cuộc chiến tranh kháng Nhật. Thí dụ, không hề thấy bản văn ngày 22 Tháng Bảy năm 1937 của Trung Ương Đảng Cộng Sản kêu gọi cầu hòa với Quốc Dân Đảng. Cũng không thấy bản thỏa hiệp đoàn kết chống Nhật giữa hai bên, trong đó Trung Cộng đã chấp nhận bỏ chủ nghĩa cộng sản để theo Tam Dân Chủ nghĩa (三民主義) của Tôn Dật Tiên (孫逸仙)! !

Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc ở Đài Loan thừa kế Thống Chế Tưởng Giới Thạch, đã bác bỏ những lời tuyên truyền của Trung Cộng bằng một cuộc hội thảo về lịch sử chiến tranh, và một bài diễn văn của Tổng Thống Mã Anh Cửu đọc trong một cuộc diễn binh mừng chiến thắng quân Nhật, vào Tháng Sáu ở Đài Bắc. Ông Mã Anh Cửu xác nhận: “Chính phủ Dân Quốc và Tổng Thống Tưởng Giới Thạch đã chiến thắng quân đội Nhật; không ai có thể phủ nhận sự thật này.”

Tháng Tám năm 1945, Nga chỉ tuyên chiến với Nhật Bản sau khi Hirosima đã bị bom nguyên tử. Tuyên chiến rồi, quân Nga tiến chiếm Mãn Châu, mảnh đất đã được nhà Mãn Thanh nhập vào nước Tàu trước đó ba thế kỷ. Được quân Nga mở đường, Mao Trạch Đông mới cho Lâm Bưu dẫn quân lên Mãn Châu. Quân Nga tiến tới đâu, quân cộng sản Trung Hoa theo tới đó, lập đảng bộ và tổ chức đấu tố ở mỗi làng.

Tưởng Giới Thạch là tổng thống Trung Hoa Dân Quốc, được các nước thắng trận công nhận, kể cả nước Nga. Tưởng Giới Thạch đã đấu tranh ngoại giao với Nga yêu cầu Stalin rút quân khỏi Mãn Châu và thành công. Stalin vẫn coi Mao Trạch Đông chỉ một thủ lãnh nông dân tầm thường, không hề làm công nhân bao giờ, không đáng là đảng viên Cộng Sản! Tưởng Giới Thạch đưa những đạo quân thiện chiến nhất từ mặt trận Tây Nam tiến lên Mãn Châu “tiễu trừ Cộng phỉ.” Ông có thể thành công, cho tới khi ông ra lệnh ngưng tiến quân, trước áp lực của Tướng Mỹ George Marshall, đại diện chính quyền Mỹ!

Trong trận Tứ Bình Nhai (四平街) vào Tháng Tư năm 1946 và kéo dài một tháng trời, Lâm Bưu phải đưa cả 100 ngàn công nhân không hề được huấn luyện vào chiến trường. Ngày 18 tháng Năm cộng quân bỏ chạy sau khi chết 40 ngàn, mất một nửa số binh sĩ. Ngày 6 Tháng Sáu, Lâm Bưu được lệnh rút khỏi Harbin (Cáp Nhĩ Tân, 哈尔滨) là thủ đô của Mãn Châu quốc. Quân Quốc Gia đã sẵn sàng đánh chiếm Harbin, bỗng nhiên nhận được lệnh ngưng tấn công. Vì ông Tướng Marshall muốn đóng vai “sứ giả hòa bình” đứng ra hòa giải hai phe Quốc-Cộng!

Sau đó Cộng quân có thời giờ tổ chức lại quân đội, lại được quân Nga trao cho những vũ khí nặng, trước khi rút về nước. Trong khi đó quân quốc gia ở một chiến trường xa, không thể tiếp tế đầy đủ. Quân Quốc Dân Đảng thất thế, vừa rút đi vừa tan hàng, sau cùng để cửa ngỏ cho cộng quân tiến vào Bắc Kinh.

Năm 1949, Tưởng Giới Thạch cùng tàn quân chạy qua Đài Loan, nhưng suốt quãng đời còn lại ông vẫn tuyên bố sẽ “quang phục lục địa.” Giấc mộng đó ông không thực hiện được, nhưng trong 65 năm qua sống dưới chính quyền Quốc Dân Đảng, Đài Loan đã phát triển thành một quốc gia tân tiến và dân chủ tự do. Từ 1980 dân Đài Loan đã “quang phục lục địa” bằng tiền vốn đầu tư. Cộng Sản Trung Hoa cũng bắt đầu công nhận vai trò của Tưởng Giới Thạch trong việc thống nhất Trung Quốc vào thập niên 1920. Năm 2009, trong một lần đi thăm thành phố Đại Lý ở Vân Nam, tôi đi qua một cửa tiệm tạp hóa nhỏ; nhìn vào bên trong thấy bày bán mấy bức hình để treo tường. Đó là hình Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai và Tưởng Giới Thạch, ba bức chân dung lớn bằng nhau!

Chính quyền Trung Cộng đã bóp méo lịch sử khi làm lễ kỷ niệm “chiến thắng Phát xít Nhật.” Đây là chủ trương cổ động lòng yêu nước của dân Trung Hoa do Tập Cận Bình thúc đẩy để tiến hành chương trình xâm chiếm các quần đảo trong vùng Biển Đông nước ta.

Hành động bóp méo lịch sử của Trung Cộng cũng không khác gì của Việt Cộng. Chính quyền Việt Nam đầu tiên tuyên bố độc lập là chính phủ Trần Trọng Kim chứ không phải chính quyền Cộng Sản. Cuộc biểu tình đầu tiên ở Hà Nội ngày 17 Tháng Tám năm 1945 sau khi Nhật đầu hàng là do các công chức Hà Nội tổ chức để ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim đã bị Cộng Sản cướp diễn đàn, treo cờ đỏ. Sau đó hai ngày, một nhóm cán bộ Cộng Sản mới tổ chức “cướp chính quyền” trong khi toàn bộ lãnh đạo đảng vẫn còn chưa biết tin tức. Cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh đã tiết lộ chính những người trong đảng phái quốc gia đã vận động với quân Nhật để bảo đảm an ninh cho nhóm quân Việt Minh đầu tiên đi qua cầu Long Biên vào Hà Nội. Sử gia Vũ Ngự Chiêu đã công bố công trạng của chính phủ độc lập đầu tiên của nước ta, trong vòng năm tháng trời đã thực hiện được việc thống nhất “ba kỳ,” cải tổ toàn diện nền giáo dục, tổ chức việc cứu tế, phát động một phong trào các tổ chức nhân dân tự nguyện và độc lập với nhà nước, xứng đáng gọi là một “xã hội công dân” theo nghĩa bây giờ.

Ngày 19 Tháng Tám năm 2010, Nhạc sĩ Tô Hải đã viết một bài nói rõ thêm một sự thật lịch sử vẫn bị Việt Cộng bóp méo. Ông Tô Hải thẳng thắn phủ định một luận điều tuyên truyền nói rằng Việt Minh đã cướp chính quyền từ thực dân Pháp và phát xít Nhật. Trong thực tế, Cộng Sản Việt Nam đã cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim, chính phủ độc lập đầu tiên của nước Việt Nam. Vì lúc đó, “Nhật đã đầu hàng vô điều kiện, Pháp vẫn chưa ra khỏi các trại giam!” Chàng thanh niên Tô Hải thời đó đã “bọn tớ, tay cầm cờ vàng ba sọc đỏ, miệng hát ‘Này thanh niên ơi! Quốc gia đến ngày giải phóng’ kéo nhau đi biểu tình ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim...” hoàn toàn không biết gì đến nghị quyết của Việt Minh! Tô Hải cũng ghi công chính phủ Trần Trọng Kim, “126 ngày nắm giữ một chính quyền của một đất nước hoang tàn, chết đói đầy đường, không một đồng trong ngân quỹ, 95% người dân không biết chữ...;” và tinh thần của nhân dân Việt Nam lúc đó, “tất cả các hoạt động thanh niên tiền tuyến, thanh niên khất thực, phụ nữ, nhi đồng, công chức... đều được ‘tự giác’ tổ chức bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, suốt 126 ngày...” Tóm lại, Cộng Sản Việt Nam đã chỉ thừa hưởng “'mâm cỗ độc lập tự do' đã có chính phủ Trần Trọng Kim dọn sẵn, kể cả hàng loạt cuộc mít tinh, biểu tình suốt từ ngày Nhật đầu hàng vô điều kiện cho đến ngày 19 Tháng Tám... Nói trắng ra rằng, dân Việt Nam chẳng hề biết đến cái sự lãnh đạo tài tình nào của Đảng Cộng Sản trước cái ngày 19 Tháng Tám năm 1945 ấy!”

Theo Tô Hải, “Việt Minh... có cái ‘tài’... duy nhất là, khi vào tiệc thì cầm cốc đứng lên hô to: ‘Nào! Mời các bạn cầm đũa!’ Cứ làm như bữa tiệc ấy là chính mình bỏ tiền ra chiêu đãi toàn dân vậy!”

Ngô Nhân Dụng

Nguồn Người Việt
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn