BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 28747)
(Xem: 27518)
(Xem: 25880)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Lễ Tình Yêu: Cho Mãi Ngàn Năm

26 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 536)
Lễ Tình Yêu: Cho Mãi Ngàn Năm
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51

Lời Tác Giả: Nhân dịp Lễ Tình Yêu (Valentine Day) năm nay khi tôi đang phải miệt mài với công việc trong hãng chế tạo máy bay Boeing Vincent.Pham@boeing.com… Và tôi muốn dành để ít phút nhằm tỏ lòng cám ơn và tôn vinh các chị – người hiền thê nuôi chồng trong tù cải tạo/ hay cùng chồng chiến đấu để bảo vệ quê hương Việt Nam tự do – qua tính cách thiết yếu, trường cửu qua hình ảnh Cô Gái Việt: Cho Mãi Ngàn Năm.


Kính thưa quý vị cùng các bạn.

Ngày kỷ niệm 10 năm thành lập phi đoàn 520, đơn vị chúng tôi có mua được số vịt đem về đánh tiết canh tại nhà tôi trong khu cư xá Hoàng Hoa 3 phi trường Bình Thủy, để chiều ấy mang vào khai vị trong tiệc mừng lễ của phi đoàn. Bởi thế, anh em trong phi đoàn hôm ấy đã phải ra cư xá để nhổ lông vịt, trong số ấy có người MC (Master of Ceremonies) của buổi lễ kỷ niệm 10 năm thành lập phi đoàn Thần Báo 520 Trung Úy Đinh Tiến Đạo, người hoa tiêu khu trục xuất thân từ Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt.


Nhóm chúng tôi lúc ấy, người đun nước kẻ vặt lông, hàn huyên tâm sự... Và khi bạn Đạo vừa trực chiến xong thì cũng phải ra khu Hoàng Hoa 3 để tiếp tay, bước vào nhà thì vợ tôi, cũng đang ngồi nhổ lông vịt, quay lại nhìn Đạo và cười phá lên... Tôi chợt biết rằng nhà tôi cười vì nhìn lầm sang Vua hài Đinh Thanh Hoài, anh của Đạo hằng ngày diễn xuất trong chương trình vô tuyến truyền hình. Đạo cũng hiểu ra thế và nói: “Chị Bản nhìn lầm ra ông anh của em rồi!”


Kỷ niệm ấy đã trải qua 35 năm kể từ ngày mất nước vì loại giặc độc tài thế kỷ và là giặc nội xâm Cộng Sản Việt Nam chiếm đóng. Ngày nay, ba mươi lăm năm sau, cũng trong bối cảnh “Vùng Trời Kỷ Niệm” do Hội Không Quân VNCH Tiểu Bang Washington tổ chức tại Seattle vào ngày 29 tháng 8 năm 2009, chúng tôi lại có dịp gặp mặt bạn xưa Đinh Tiến Đạo và cháu Đinh Diễm Liêm, tức Ca sĩ Diễm Liên của “Đêm Tổ Quốc Không Gian Hội Ngộ,” và còn là minh tinh của “Vượt Sóng,” một cuốn phim đang gây nhiều cảm xúc và tiếng vang trong cộng đồng phim ảnh quốc tế, đặc biệt, Cộng Đồng Người Việt hải ngoại đang dành nhiều tình cảm ưu ái cho Diễm Liên trong nghệ thuật thứ bảy này. Qua người bạn hoa tiêu khu trục của phi đoàn, chúng tôi cũng được biết về người cha của Diễm Liên, anh của Đinh Tiến Đạo, cũng là một sĩ quan và bị đi tù 13 năm sau ngày mất nước 1975. Nhưng tới năm 1991, gia đình Diễm Liên đã được định cư Hoa Kỳ theo diện HO5.


Trong thời thân phụ bị giam trong “trại cải tạo,” Diễm Liên đã cùng thân mẫu và các chị em, hàng ngày làm bánh hoặc đan áo len làm phương kế sinh nhai, và tìm nguồn tài chánh giúp mẹ nuôi cha trong lao tù. Vì biết mình là con của quân nhân trong chế độ cũ nên đã bị nhà nước Cộng Sản bạc đãi cấm học, Diễm Liên đã phải tự học và tự rèn luyện bản thân. Với giọng ca truyền cảm và tài năng thiên phú, Diễm Liên tự trang bị cho mình số vốn liếng nghệ thuật từ thuở thiếu thời, khi cô gái Việt còn sinh hoạt trong ca đoàn Cam Ly xóm đạo năm xưa. Ngoài ca hát Diễm Liên còn đóng vai chính trong phim “Vượt Sóng: Journey of the Fall” do Trần Hàm đạo diễn.


Trước mắt người Manager của Boeing, tôi thấy Diễm Liên đã lập gia đình, cũng như thân mẫu ngày trước, cũng nuôi con trong lúc người chồng lên đường nhập ngũ và đi chiến đấu biền biệt phương xa. . . . Nàng ở nhà nuôi con trông chồng từng ngày. Chiều chiều khi ánh dương sắp tắt, khi việc nhà tạm yên, nàng bế con ra trước ngõ, ngóng mong được thấy bóng chồng. . . đang thấp thoáng cuối nẻo đường mây! Xin hỏi, có hình ảnh nào đẹp và cảm động hơn cảnh người vợ hiền bồng con đứng ngóng chồng trong lúc hoàng hôn? Có hình ảnh nào bộc lộ hơn về niềm thương nỗi nhớ hay tình lưu luyến chung thủy của nàng? Bồng con, qua đứa con, nàng như đang ôm ấp trọn vẹn cả một mối tình dạt dào nhất của hai vợ chồng. Rồi dưới ánh chiều tà, bóng nàng đang kéo dài trên mặt đất. . . càng tô đậm nỗi nhớ thương cô đơn, lạnh lẽo hiu quạnh của nàng trong lúc đêm về!


Qua vài hàng tiểu sử về người ca sĩ trẻ họ Đinh, được chọn trong đêm văn nghệ Vùng Trời Kỷ Niệm, khiến tôi nhớ lại hình ảnh của những người vợ lính chung tình, bồng con nuôi chồng trong tù cải tạo. . . dù cho xác thân có phải “hóa đá” như Hòn Vọng Phu – Thương mãi ngàn năm! Và hơn tất cả, xin cho những người chinh phu chúng tôi được nói lên lời cám ơn đến các chị đã khổ công tảo tần và lặn lội nuôi chồng trong lao tù của Cộng Sản. Và trước mắt chúng tôi, những hình ảnh của cô gái Việt đang tô đậm trách nhiệm, niềm tự hào và thiên chức làm vợ, làm mẹ như trong câu ca dao dưới đây:

Anh đi em ở lại nhà
Hai vai gánh vác mẹ già con thơ
Lầm than bao quản nắng mưa
Anh đi anh cố chen đua với đời
Anh ơi phải lính thì đi
Cửa nhà đơn chiếc đã thì có em
Tháng chạp là tiết trồng khoai
Tháng giêng trồng đậu, tháng hai trồng cà
Tháng ba cày vỡ ruộng ra
Tháng tư gieo mạ thuận hòa mọi nơi
Đến khi gặt hái xong rồi
Trời đổ mưa xuống nước trôi đầy đồng
Anh ơi giữ lấy việc công
Để em cày cấy mặc lòng em đây.


Trong đời sống con người, cô gái Việt đã khác hẳn với những cô gái duy vật duy lợi trong xã hội cộng sản thời nay, mà ngược lại nàng đã luôn luôn khuyến khích chồng lo trọn bổn phận và trách nhiệm chiến đấu, bảo vệ quê hương miền Nam Việt Nam tự do. Nàng đã cố chứng tỏ rằng nàng có thể đảm đang và cáng đáng nổi “việc nhà,” thay chàng mà giúp chàng an tâm đi lo “việc nước, việc công!” Dù cho thời gian mỏi mòn chờ chồng, cho mãi ngàn năm!

Sự có mặt của đứa con, nói lên tính cách trọn vẹn của một gia đình đúng nghĩa, khác hẳn với cảnh hai vợ chồng son. Đứa con vừa là hình ảnh hạnh phúc gia đình, vừa là biểu hiệu của vinh dự và trách nhiệm, vật chất lẫn tinh thần, của những người được diễm phúc sinh dựng thêm một con người cho xã hội.


Với đứa con, tình yêu phối hợp của hai vợ chồng được sống thực, và kết qủa. Nơi đứa con, thì hai cuộc sống, hai tâm hồn, hai con người, đã hòa hợp thành một sự sống tự tại mới. Đứa con là tình yêu thể hiện của hai vợ chồng. Ở nơi đây, chẳng những đứa con đã không là sự ngăn trở, mà còn tăng thêm sự kết hiệp của hai vợ chồng trong tình yêu, cũng như trong cuộc sống gia đình. Nàng ôm con chờ chồng. Nàng chờ, chờ từng ngày, từng đêm. . . Sự thiếu vắng chàng trong cuộc sống hàng ngày, trong những sinh hoạt cần có chàng, lại càng làm cho nàng thương nhớ ray riết nhiều hơn… Tuy vắng mặt nhưng chàng vẫn luôn luôn hiện diện trong tâm tưởng, trong lời nói, trong cuộc sống của chính nàng, và con nàng.


Sự thương nhớ của gia đình Việt, chẳng những nói lên tình yêu thương chung thủy, mà còn bộc lộ đặc tính thiết yếu của tình vợ chồng. Tình vợ chồng chẳng những kết hiệp hai thể xác và hai tâm hồn, mà còn phải luôn luôn được thể hiện trong cuộc sống từng ngày. Tình yêu chỉ thực sự bền vững khi con người có nhau từng ngày, chấp nhận nhau từng ngày, và chia sẻ cho nhau trong cuộc sống từng ngày. Và chỉ khi hai người có nhau từng ngày, tin tưởng và quyết tâm thể hiện tình yêu cho nhau, bất chấp thời gian, bất chấp hoàn cảnh, thì khi đó tình yêu mới được trọn vẹn, đời sống vợ chồng mới thực sự hạnh phúc, tràn đầy, và tăng triển.


Sự kiện nàng nhớ chàng từng ngày, nhấn mạnh tới sự thiếu vắng khi người chồng biền biệt ra đi. Hai mẹ con không thể yên tâm vui sống khi vắng chồng, vắng cha… Cảnh mẹ góa con côi... Sự thiếu vắng này, chẳng những không suy giảm mà còn gia tăng nỗi nhớ thương với thời gian. Thương mãi ngàn năm! Nàng thiếu chàng, nàng chờ chàng. Nhưng không chỉ chờ vì thương nhớ, mà còn chờ chàng sớm làm xong phận vụ việc nước. Trong khi thay chồng làm việc nhà, nàng tin chắc chàng cũng đang cố gắng chu toàn việc chung của cả hai người. Hình bóng chàng về, không chỉ là hình bóng của người chồng thân yêu, mà còn đậm nét hiên ngang, hào hùng của chàng trai Việt trở về, sau khi chu toàn bổn phận công dân của mình, của gia đình đối với làng nước.


Thực ra, tâm trạng và công việc của người ở nhà cũng đã chẳng phải nhẹ nhàng. Chồng ra đi, người vợ phải tự lo liệu cho cuộc sống của chính nàng. Nếu như trước đây, khi chồng còn ở nhà, có nhiều việc nàng không cần động tay hay không cần nghĩ tới. . . thì giờ đây, một mình nàng phải cáng đáng tất cả mọi việc. Trước đây, thì chồng cày vợ cấy, bây giờ để “em cày em cấy, mặc lòng em đây!” Công việc chẳng những vất vả nặng nhọc, mà còn hiu quạnh và buồn tẻ vì thương nhớ chồng.


Nỗi cô đơn ấy còn tăng thêm gấp bội, khi nàng phải một mình chăm sóc con thơ. Chẳng những phải lo ăn mặc thuốc men, mà còn phải lo dạy dỗ cho con nên người. Trước đây, nàng chỉ là bà mẹ hiền, bây giờ thì nàng phải gánh luôn vai trò của người cha nghiêm… Công việc, trách nhiệm, và nỗi cô đơn vây bọc người ở nhà. Ngoài ra, nàng còn có trách nhiệm đối với đại gia đình. Dĩ nhiên, nàng cũng được họ hàng thân thích giúp tay đỡ đần. Nhưng không phải vì vậy mà nàng có thể quên phần vụ của mình trong đại gia đình. Lấy chồng gánh vác giang sơn nhà chồng.


Người vợ Việt luôn ý thức rõ ràng bổn phận của mỗi người, của chồng cũng như của chính nàng, đối với việc chung, tức là việc nhà việc nước. Nàng cũng ý thức rằng trong thực tế, chàng có nhiều điều kiện hơn nàng để lo việc nước, cũng như nàng có nhiều thuận lợi để lo việc nhà. Vì vậy, thay vì mỗi người phải tự mình làm tròn nhiệm vụ vừa đối với nhà, vừa đối với nước, người phụ nữ Việt đã mạnh dạn thúc dục chồng ra đi lo việc nước, gánh thêm phần vụ việc chung của nàng, trong khi nàng khẳng khái đứng ra lãnh phần chu toàn việc nhà thay cho chàng.


Chàng đi lo việc nước, không phải chỉ vì đó là bổn phận người trai, mà còn vì chàng được nàng ủy thác. Cũng vậy, chàng ra đi không phải để trốn tránh việc nhà, mà vì đã có nàng gánh vác thay chàng. Bởi thế, mỗi người tùy theo cấu trúc và điều kiện thuận hợp riêng mà chu toàn công tác ứng hợp với khả năng mình. Chính nhờ chia nhau công tác, nhờ phân công theo chức năng, mà cuộc sống bớt khó khăn, bớt nặng nhọc, và thêm vui tươi, thêm trọn vẹn, thêm hạnh phúc.


Trong chàng có nàng, trong nàng có chàng!


Kết Luận


Trước những giờ phút khao khát chờ đợi Đêm Tổ Quốc Không Gian Hội Ngộ 2009 với giọng hát cao vút “Gọi Anh Mùa Xuân” của Diễm Liên như tái xuất trên vùng trời kỷ niệm ở miền Tây Bắc Hoa Kỳ, vùng đồi núi bạt ngàn những rặng thông reo vi vu như cảnh cao nguyên quê quán Đà Lạt năm xưa, chúng tôi muốn dành để ít phút nhằm tỏ lòng cám ơn và tôn vinh các chị qua tính cách thiết yếu, trường cửu của hình ảnh Cô Gái Việt: Cho Mãi Ngàn Năm!


Phạm Văn Bản
Nguồn Bất Khuất

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn