BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 34343)
(Xem: 32852)
(Xem: 31044)
(Xem: 24353)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Thắp Nén Hương Lòng Tưởng Nhớ Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân & Hồ Thái Bạch

11 Tháng Giêng 201512:00 SA(Xem: 606)
Thắp Nén Hương Lòng Tưởng Nhớ Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân & Hồ Thái Bạch
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Cựu Chủ tịch Tổng hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris, ông Trần Văn Bá bị bắt đêm 11 tháng Chín năm 1984 tại vùng An Xuyên và Bạc Liêu (hai tỉnh Nam Phần Việt Nam Cộng Hòa). Ngày 18 tháng Mười Hai, cộng sản kết án tử hình 5 tù nhân yêu nước Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch, Mai Văn Hạnh và Huỳnh Vĩnh Sanh. Ông Trần Văn Bá từ chối ký tên xin ân xá. Cộng sản cải án tử hình ra tù chung thân cho hai ông Mai Văn Hạnh và Huỳnh Vĩnh Sanh có quốc tịch Pháp.

Do cuộc vận động của cộng đồng người Việt tị nạn, các tổ chức quốc tế bênh vực Nhân Quyền và nhiều nước dân chủ trên thế giới, cùng chính phủ Thụy Sĩ, đã đồng thanh phản đối các bản án tử hình bất công và vô nhân đạo. Sợ công luận bất lợi có thể lan ra trên thế giới, các lãnh chúa bạo quyền Hà Nội đã ra lệnh khẩn cấp hạ sát ba tử tù Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân và Hồ Thái Bạch trước bình minh ngày 8 tháng Giêng năm 1985:

Sài Gòn của chúng ta
Nặng trĩu những vầng mây tang
Dưới vòm trời Yên Bái
Nửa thế kỷ sắt máu trôi qua
Từ thực dân tới cộng sản
Đem súng đạn Trung Sô
Thay cho máy chém

Nhắm bắn Anh Em
Quân cuồng tín nhắm bắn
Trái tim linh hồn
Miền Nam Việt Nam bất khuất
Giặc bao giờ hiểu được vì sao
Khủng bố chẳng làm nao núng
Niềm Tin của chúng ta
Ở ngày mai
Nơi tương lai đất nước (…)*


Đó là một biến cố đau thương, một ngày phẩn uất, không thể nào quên đối với Người Việt tị nạn cộng sản. Từ ấy, cứ đến Ngày 8 tháng Giêng mỗi năm, nhớ lại Ước Mơ của Anh Em, Ước Mơ của những người Việt Nam yêu Nước thương Dân, biết xót thương và biết can trường.

Ước Mơ với lòng tin nơi con người và đất nước. Lòng tin như những ngọn nến nhỏ, những vì sao long lanh trong đêm tối lịch sử dân tộc. Nhưng sẽ soi đường cho hàng hàng lớp lớp những người nô lệ cùng đứng lên và đi tới. Ước Mơ được “sống một mùa Xuân – Xuân Việt Nam” lúc chồi non lá biếc trên những nhánh cành mặt trời Tự Do đua nhau mọc lại. Ước Mơ với những em bé chăn trâu phất cờ lau thay “cờ sao vàng chìm giữa biển máu”. Ước mơ với những người chị những người em gái “không còn quên mái tóc thề”, “Giấu nhan sắc giấu hồn quê trong lòng”. Ước mơ vì đồng bào không muốn thấy nữa “Vô duyên cờ đỏ búa liềm”, “Ai treo rũ xuống trước thềm nhà ta”. Ước mơ với hàng triệu người vượt biển đã quay nhìn lại lần cuối:

Mặt trời vừa lặn trên biển Đông
Ta quay nhìn lại phút sau cùng
Việt Nam một chút dung nhan ấy
Dẫu xa ngàn năm còn đứng trông

Em vẫn đợi anh, bạn đợi ta
Nuôi trong lòng nỗi nhớ vô bờ
Niềm tin địa chấn nào lay chuyển
Đối diện tay trần với chiến xa


Giặc cướp được đâu chiếm được đâu
Ta mang theo đi khắp tinh cầu
Quê hương tình cảm trung trinh ấy
Xa nhau để tìm thấy gần nhau (…)

Mẹ yêu thương ơi không khóc nữa
Nước mắt dành cho mùa đoàn viên
Đau khổ nẩy mầm thành cây lúa
Các con về vàng chói cánh đồng (…)

Ước Mơ ngay cả trước khi bức tường ô nhục Bá Linh bị xô ngã, kéo theo sự sụp đổ của Khối Liên Sô – Đông Âu, thành trì phe xã hội chủ nghĩa của đảng xã hội đen Hà Nội. Ước Mơ của Anh Em, những người hậu sinh dấn thân, nung nấu tinh thần Yên Thế và Yên Bái, Kiên Giang và Nhựt Tảo, tinh thần Hoàng Sa 19 tháng Giêng năm 1974, trước khi tuẩn tiết :

“VIỆT NAM MUÔN NĂM”
Những tiếng hô sau chót
Dù máu tươi thuốc súng đã quánh khô
Ngực cháy bỏng lửa đạn
Vẫn còn âm vang…

Chúng tôi, những người đến sau, xin được nói lên và viết ra, sẽ làm chứng cho Anh Em trong chuyến hành hương trên quê hương không còn bị cộng sản áp bức, đày đọa khổ nhục:

Ước Mơ của Anh Em
Đẩy lùi tội ác
Soi thấu đêm đen
Đang phủ trùm thiên đường chết
Quê hương tù ngục lưu đày
Biết bao oán thù chờ cởi bỏ


Biết bao vết thương sâu chưa khâu vá
Ước mơ của Anh Em
Nhổ bật rễ bất công
Vun bón mầm Nhân Ái
Tâm sự không còn dây leo sợ hãi
Cây Hòa bình thơm nức trái Tự do.

Cho Bình minh của chúng ta
Hân hoan xòe cánh
Cho bầy bồ câu trắng
Đến đậu bờ vai đàn trẻ thơ
Khoan thai gõ nhịp
Cho đôi chim sơn ca
Thôi rụt rè cất tiếng hót
Cho những búp sen thanh khiết
Vươn lên từ đầm lầy
Giữa ngút ngàn điệp trùng bông lúa
Nở rộ thành những gương mặt Người. *


*Niềm Tin của chúng ta – Đêm Vượt Biển – Con Đường Ta Đi (thơ NHBV)

Ngày 8 tháng Giêng năm 2015, chúng tôi thắp Nén Hương Lòng Tưởng Nhớ ba liệt sĩ Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch và tất cả những Người Yêu Nước đã hy sinh hay mất tích, được biết tên hay còn vô danh.

Và xin được gởi đến quý bạn đọc bài thơ Hồn Thiêng Sông Núi của thi hữu Nguyên Hoàng Bảo Việt, như Nén Hương Lòng Tưởng Nhớ…

Hồn Thiêng Sông Núi

Tưởng nhớ Trần Văn Bá và các Liệt Sĩ

Núi mãi trầm tư ngó xuống đồng
Bạn về thành phố bên kia sông
Trao giùm lá thư mình chép vội
Nội ngoại bà con đỡ nhớ mong

Giữa trái tim ương hạt ước mơ
Bông lúa chen bông lau dựng cờ
Ngày lên đường hẹn ngày sẽ đến
Nước Việt của người Việt tự do


Niềm tin nào đem so gang thép
Đường xa dấn bước chí không sờn
Giặc thờ Trung Sô quên tổ quốc
Ta giữ nguyên tình nghĩa sắt son

Khói trắng vườn cau ai đốt lá
Bâng khuâng hương lửa tối gia đình
Thao thức người đi tìm lịch sử
Sao trên rừng vì sao long lanh

Kín đáo bờ tre nhìn tríu mến
Giọng nói như che giấu ngậm ngùi
Qua mấy nhịp cầu vùng tạm chiếm
Gần nhau mà tưởng quá xa xôi


Thương cảm hai triệu người bỏ nước
Vượt bình yên hay chết hãi hùng
Ở lại sống cuộc đời súc vật
Khổ sai tập thể tù tập trung

Sáng tháng giêng gió lùa buốt lạnh
Tin cầm tay nửa muốn hồ nghi
Ác mộng thấy sơn ca gãy cánh
Không gian dầy đặc khối mây chì

Giặc say tra tấn – quân cuồng tín
Trói siết anh em sát bức tường
Đứng trước mũi súng vẫn điềm tỉnh
Thiên đường đỏ đâu bằng quê hương


Mùa tang núi cũng tan thành lệ
Sông quặn đau lòng Mẹ Việt Nam
Bay từ Yên Bái về Yên Thế
Sài Gòn nghe tiếng Chim gọi Đàn.

Nguyên Hoàng Bảo Việt (1985)

Genève tháng giêng 2015
Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Ligue vietnamienne des Droits de l’Homme en Suisse
Vietnamese League for Human Rights in Switzerland
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn