BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 37814)
(Xem: 34446)
(Xem: 33774)
(Xem: 25080)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Cảm Thu

20 Tháng Mười Một 201412:00 SA(Xem: 666)
Cảm Thu
50Vote
41Vote
30Vote
20Vote
10Vote
41
 

Trước mặt Bộ Tổng Tham Mưu


 

Trời đã vào thu,
Sương mù giăng mắc,
Lá thu xào xạc,
Mưa thu lất phất qua mành.
Thoảng trong hơi gió bao ngành vấn vương!

Hơn hai mươi năm,
Sống đời tha hương,
Từng đêm tỉnh giấc,
Nghe lòng chất ngất sầu thương!
Buồn nào hơn buồn mất quê hương?

Bốn bốn năm xưa,
Giữa thời tao loạn,
Cung kiếm ngang trời mộng ước nam nhi!
Chuyện tử sinh, sinh tử sá gì!
Cản sao nổi người quyết tâm lấp sông, xẻ núi,
Hai mươi tuổi rủ nhau vào Võ Bị,
Tung hoành cho phỉ chí làm trai!
“Nơ tang bồng vay trả, trả vay”.
Làm rạng rỡ oai danh dòng giống Việt!
Bạn bè ta, thiếu chi anh hùng, hào kiệt.
Tiếc gì xương máu giữ quê hương.
Thuận Văn Chàng, Lê Phước Chương!
Nguyễn Đăng Ngộ, Hoàng Đại Đồng!
Tên các bạn rạng ngời chiến sử,
Xứng danh những người con Nguyễn Công Trứ!
Lũ quỷ bạo tàn hồn tan, mật vỡ.
Đêm nay ta ngồi,
Đếm từng bước thu sang,
Thảng thốt, bàng hoàng!
Lạnh lùng, lưu luyến!
Nghe gió giao mùa vừa chuyển
Thu sang.

Ai giúp giùm ta,
Tìm địa chỉ Tổng Tham Mưu?
Hỏi giùm ta,
Đã có K20 nào xin giải ngũ?
Đơn vị ta đâu? Tìm đâu bạn cũ?
Một mình ta sao ở nơi đây?
Gậm nhấm nỗi u sầu!
Hồn trải dài theo những cụm mây thu,
Dõi mắt trông về quê hương xa cách, mịt mù,
Tủi thân ta,
Một thời oanh liệt trước,
Ta đã làm được gì cho đồng bào, tổ quốc?
Nuốt căm thù, che giấu nỗi niềm đau.
Ngày tháng qua mau,
Gom lá vàng chận lối mùa đông,
Bỗng dưng ta sao thành kẻ lưu vong?!

Lê Văn Thời - K20

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn