BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35637)
(Xem: 33244)
(Xem: 32343)
(Xem: 24665)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Kẻ đấu tranh cho quyền làm người trẻ nhất thế giới !

25 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 558)
Kẻ đấu tranh cho quyền làm người trẻ nhất thế giới !
53Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
53

Chuyện nhân " Ngày cá tháng tư "


Thời gian mấy tháng gần đây của năm 2006 nhộn nhịp những bài viết bàn về đấu tranh dân chủ và nhân quyền , về đa nguyên , đa đảng . Các bài viết đầy trí tuệ, dũng cảm và cũng lắm lúc đầy căng thẳng.

Tôi không có đủ trình độ để có ý kiến tham gia, nhưng tôi thấy có nghĩa vụ của một người lương thiện tử tế, xin gửi tới những người có ý chí đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền lòng kính mến và kính trọng. Để góp đôi phút thư giãn tinh thần cho thoải mái của cả hai phía: Đàn áp và đấu tranh, tôi xin có một bài viết vui về câu chuyện "Kẻ đấu tranh cho quyền làm người trẻ nhất thế giới".

Nghe nói thế giới có " ngày cá tháng tư " để người ta nói dối (Vì ở nước họ hình như luôn luôn nói thật nên thèm một ngày nói dối) , nên xin các bạn cứ coi bài viết này như một bài viết "Nói dối có thật 99,9% " ! Vì chính tôi là người trong cuộc và "Kẻ đấu tranh cho quyền làm người trẻ nhất thế giới" là cháu ngoại tôi.

Số là như thế này.

Mùa hè 2005, cháu tôi mới ba tuổi rưỡi (chính xác là 3 năm 3 tháng tuổi) , là " sinh viên trường đại học mẫu giáo bé " của một trường có tên "Trường mẫu giáo mầm non S2 ".

Cháu nằm trong diện quy luật phát triển ở cái tuổi bé tí ti như các bạn cùng trang lứa, nghịch ngợm, hiếu động nhiều khi đến mức không chấp nhận cái tôn ti trật tự, cái giai tầng, giai cấp trong lớp. Cháu thuộc loại được khen là rất thông minh nhưng hơi dắn mặt, cũng có một vài "tiền án tiền sự" về vi phạm nội quy lớp và bị cô giáo phạt. Nhưng... có một lần trong lúc cô giáo có việc ra ngoài lớp thì có một bạn gái cũng cùng tuổi trèo lên cái giá để giày dép của lớp. Thấy vậy, cháu bảo với bạn gái là: "Bạn không được trèo lên giá để giày dép làm hỏng giá giày dép". Quả thật với tuổi cháu, cháu chưa có đủ ý thức giác ngộ "Bảo vệ của công" nên hăng hái quá mức kéo tay bạn gái xuống. Thế là bạn gái ấy cùng cháu ngã sõng soài xuống sàn. Vừa lúc cô giáo về lớp, bạn gái cháu khóc và mách cô: "Bạn MQ trêu và đánh cháu. Cô giáo đã quá quen với cảnh chí choé trong lớp và với MQ, cháu tôi vốn là một kẻ cũng đã từng có "tiền án, tiền sự " ở lớp, nên chẳng cần tìm hiểu trái phải , cô đã mắng và phạt cháu. Chấp hành xong hình phạt , cháu không khóc chỉ lặng lẽ lủi thủi ra khỏi lớp .

Khi đi dọc hành lang qua mặt bác gái , chị họ của mẹ cháu cũng là một cô giáo của trường (Người đầu tiên đáng lẽ cháu phải cầu cứu kể về nỗi oan của mình). Nhưng không, cháu lên thẳng phòng bác hiệu trưởng. Lúc đó bác hiệu trưởng đi vắng chỉ có cô giáo trực. Khi cô giáo trực hỏi: "Cháu lên có việc gì ?". Cháu nói: "Cháu xin được gặp bác Th hiệu trưởng !" Cô giáo trực nói: " Bác Th hiệu trưởng đi vắng cháu ạ !" . Cháu lặng lẽ ra cửa, khoanh tay đứng chờ bác hiệu trưởng trong tư thế đĩnh đạc như "một ông chủ" ta thường thấy đến khoanh tay chờ trước cửa "nhà đầy tớ" để khiếu oan khiếu kiện.

Khi bác hiệu trưởng về, lúc đó cháu mới khóc oà nức nở là cháu bị phạt oan (vì trong trí óc non nớt của cháu, cháu nghĩ cháu đang làm một việc đúng chứ không phải cháu nghịch ngợm bắt nạt bạn) và "cháu kiến nghị" dứt khoát không học lớp cô H nữa và xin chuyển học cô giáo khác.

Vâng ! một câu chuyện rất trẻ con rồi cũng qua đi. Các cô giáo ở trường thú vị về câu chuyện của cháu, khen cháu thông minh nhưng dắn mặt. Bố cháu thì nói vui đổi họ Trần của cháu sang họ Vũ của ông ngoại cháu. Khi nghe chuyện này , tôi "đánh bóng" thêm cho cháu tôi với danh xưng là "Kẻ đấu tranh cho quyền làm người trẻ nhất thế giới" ! Cho dù tôi có ở "Ghi-net" đâu mà biết nó trẻ nhất thế giới. Chuyện qua như một cơn gió thoảng rồi cũng quên đi .

Nhưng ... lại nhưng. Chừng 3, 4 tháng sau, bố mẹ cháu gửi cháu về với ông bà ngoại vài hôm. Vì không rõ lí do gì, cô giáo cháu (Vẫn cô giáo kể trên) dùng kéo rạch hai vết song song trên mu bàn chân làm rớm máu nhẹ và hai vết song song dưới lòng bàn chân dài chừng 3 cm sâu hơn một chút gây chảy máu cháu phải đi tập tễnh, nghỉ học. Vì vết thương ở chân cháu, với người lớn quả thật là không đáng kể, nhưng cháu là trẻ con nên phải 3 ngày sau mở băng mới liền da và cháu lại đi học bình thường. Nhưng con gái tôi là mẹ cháu. Xin hỏi các bà mẹ trên toàn thế giới gặp sự việc như thế này sẽ nghĩ gì ?

Liệu có phải chỉ có ở Việt Nam mới xảy ra sự dạy dỗ hiếm có này ? Khi thấy con mình bị như thế, dù vết thương da thịt thì nhỏ bé nhưng vết thương lòng tin về dạy dỗ trẻ thơ bị thương tổn. Mẹ cháu định chụp ảnh lại 4 vết rạch trên chân cháu để báo với trường. Và nhà trường cũng đã có biện pháp sử lì kịp thời. Khi tin đến tai tôi là nhà trường có thể buộc cô giáo phải thôi việc.

Là ông ngoại của cháu là một người dành những ngày cuối đời mình đấu tranh cho những số phận nghèo hèn, nhỏ bé bị dày xéo, nhưng tôi kiên quyết không cho con gái tôi làm thế Và đích thân tôi đến gặp cô hiệu phó và cô phụ trách công đoàn của trường để xin đề nghị mức xử lý kỷ luật là thuộc về nhà trường. Nhưng tôi kiên quyết xin "không được" buộc cô giáo thôi việc. Đuổi việc đối với Việt Nam là đất nước còn nghèo khổ là một khúc ngoặt một đời người, xin đừng vì một việc đau đớn nhỏ mà ta lại tạo ra một đau đớn lớn khác có khi làm tan nát cuộc sống ổn định của một gia đình.

Đây là một câu chuyện thuộc phạm trù rất trẻ con, cái sẹo của cháu tôi đã lành từ lâu nhưng cái sẹo về sự giáo dục con trẻ của đất nước này vẫn day dứt mãi trong tôi. Lan man chuyện cũ coi như đã qua, tôi liên hệ đến việc các bậc thuộc tuổi cụ, tuổi ông, tuổi bố của cháu đang đấu tranh cho quyền làm người để có dịp "ôn cố tri tân" trước cảnh: Trẻ không tha già cũng đánh !

Việc của cô giáo cháu, nếu quả có trái tim đen "trù úm" hoặc "thù dai" trong một phút giây nóng giận (nhưng tôi chỉ tin là hi hữu, chứ hi vọng không thể có ở các cô giáo dưới mái trường XHCN , rau nào sâu ấy này), thì tôi rất mong ở thế giới ngưới lớn mà toàn những ngưới lớn tử tế, đáng kính trọng có những suy nghĩ, những quan điểm lí luận đóng góp với đất nước cũng xin một vài vị nào đó "Vỏ đỏ, tim đen" đừng thù dai lại đẩy nhau đén bắt bớ, trấn áp, tù đày, khoét rộng thêm những vết thương chảy máu đến đời con, đời cháu và sẽ có hệ luỵ kiểu Tàu: Người quân tử 10 năm sau trả thù chưa muộn ! thì đau lòng lắm.

Từ chuyện vu vơ của cháu tôi, tới chuyện hệ trọng của đất nước ví như một hạt muối với mênh mông đại dương... chỉ mong rằng lòng người và lòng đất nước, có thể có lúc thế này, thế khác, mong rằng hồn thiêng sông núi về phù hộ cho "Người Việt thương lấy Người Việt" ! ... như trong một đoạn ca từ của cố nhạc sĩ Văn Cao: "Từ nay người biết yêu người !"...

Mai này rồi cháu tôi sẽ lớn lên thành người sẽ chỉ thấy toàn những người tử tế sống với người tử tế.

Lời quê chắp nhặt dông dài... Nhưng tôi không định mua vui một vài trống canh . Vì "cuộc vui" này còn đầy gian nan, còn đẫm mồ hôi, nước mắt, ly tán. Trí tuệ Việt Nam từ nhiều phía, nhiều nguồn, mà tôi chỉ như một anh ngồi hà miệng chờ sung rụng, thụ động xin với các vị đang cầm quyền và với những người đang đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền nếu thực lòng vì dân - do dân - của dân. Hãy tìm mọi biện pháp hoà hợp tốt nhất để cho nhân dân được hưởng: Dân chủ - ấm no - tự do - hạnh phúc - yên ổn sau hơn một nửa thề kỉ quá khốn khổ của mình.

Tôi đã nghe thấy tiếng cười mỉa mai và cả cái lừ mắt từ cả hai phía: Đàn áp và đấu tranh do bài viết ẩm ương của một anh Dân - vạn - đại về một câu chuyện nhỏ trong hàng vạn câu chuyện vì nỗi đau đớn, khắc khoải của một dân tộc, dân tộc Việt Nam mình.

Mẩu chuyện từ một chú bé con chưa tròn 3 tuổi rưỡi ở trường mẫu giáo, cái nơi khởi đầu học làm người, lẫm chẫm từng bước chân non trẻ, chập chững từ tư duy vô thức đến hữu thức đã vấp phải cái ác ở ngay chính nơi nhân danh cái thiện, trong cái xã hội nơi không có ranh giới giữa chú bé 3-4 tuổi tới các cụ già 80-90 tuổi . Tiếc thay mới manh nha nhú mọc chiếc mầm non đòi được quyền làm người thì cái ác đã xuất hiện can thiệp bằng 4 nhát rạch rớm máu của người dạy dỗ cháu như một lời cảnh cáo răn đe:
-Đừng bao giờ được đòi quyền làm người !

Tôi thay mặt cháu gửi tới các cụ, các ông, các bậc bố của cháu đang dấn thân trên con đường dân chủ và nhân quyền câu chuyện của cháu. Câu chuyện không đầu, không đuôi này như góp một giọt nước trong muôn ngàn giọt nước đang dần dần làm tràn li.

Thế mới biết: Được quyền làm người trên chính quê hương mình mà cũng khó lắm thay !

Ngày 16 tháng 4 năm 2006
Người lính già
Vũ Cao Quận

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn