BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35637)
(Xem: 33244)
(Xem: 32343)
(Xem: 24665)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Cộng sản Việt Nam buộc phải trả lời!

05 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 682)
Cộng sản Việt Nam buộc phải trả lời!
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Mạng Lưới Blogger Việt Nam vừa phát động phong trào Chúng Tôi Muốn Biết và trang Dân Làm Báo kêu gọi [1]: Xin hãy chia sẻ thái độ và thông điệp của bạn cùng chúng tôi để chúng ta cùng nhau làm nên sự đổi thay.
 Một đòi hỏi chính đáng, mực thước, ôn hòa của người dân Việt Nam trong vai trò chủ nhân mảnh đất từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau cùng hơn 11.000km đường bờ biển [2], vươn ra hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa.

 

Đòi hỏi ngắn gọn lại quá rộng và quá sâu, trên mọi mặt đời sống. Đặc biệt, đòi hỏi đó như thách thức tính minh bạch & công khai – đương nhiên phải có từ những “công bộc” – chúng nó, phải chịu trách nhiệm trước toàn dân, khi họa mất nước đang đe dọa nghiêm trọng trong tâm trí bất an của mọi người Việt Nam trong và ngoài nước.

 

“Chúng Tôi Muốn Biết” – đòi hỏi đó mặc nhiên trở thành lời tố cáo giản dị mà đanh thép tình trạng “ngu dân hóa dân tộc” – hàng chục năm qua. Nó là “sách lược sáng giá” hàng đầu và nhất quán, kéo suốt lịch sử, kể từ ngày người cộng sản áp đặt ách cai trị bạo ngược đối với dân tộc Việt Nam.

 

Ngu dân


 

Muốn người dân ngu dốt phải làm cho dân đói nghèo. Không có cách gì đơn giản hơn, bằng việc thâu tóm mọi lợi ích quốc gia trong tay với việc độc quyền ban phát từ nhu cầu vi mô đến kinh tế vĩ mô.


 Từ đói nghèo & ngu dốt, nó sản sinh tất cả mọi hệ lụy nghiệt ngã dày đặc và khủng khiếp nhất, không chừa bất kỳ lãnh vực nào.

 

Từ bần hàn & vô tri, nó đẻ ra… người ăn xin và tên phát chẩn/kẻ chịu ơn và ông bố thí. Hai “giai cấp” này, từ đó, biến tướng ra muôn hình vạn trạng “giống lai” [*] qua nhiều thế hệ. Hỗn loạn và đan xen chằng chịt, trong một xã hội bại hoại và rữa nát. Đó là phạm trù nguyên nhân – hậu quả, phù hợp quy luật… thoái hóa, từ con-người biến thànhcon-vật-người (cả nghĩa bóng và nghĩa đen). Hứng chịu từ chính sách ngu dân, con-vật-người mụ mị, rời rả, bải hoải trong “Trại Súc Vật” sau những giờ vắt kiệt sức lực ra làm lụng.

 

Cũng từ đó, nó làm cho người dân không còn biết quyền hạn của mình trong vai trò chủ nhân đất nước. Thế cho nên, bọn đầy tớ khoái gì làm đó, coi chủ nhân như rác rến. Thích thì xúc, ưng thì hốt ông (bà) chủ thảy vào… bãi rác.

 

Hồ Chí Minh – tay đầu sỏ lây truyền vi khuẩn ngu dốt (stupidity virus)


 

Quá khứ của Nguyễn Sinh Cung với hình ảnh “chục nết trăm tên” đã được bóc trần qua nhiều nghiên cứu, phân tích, đánh giá và tổng hợp của rất nhiều tác giả trong, ngoài nước.


 Mới đây, trong ngày giỗ 45 năm với tuổi thọ 79, dư luận lục lại “di chúc” của ông ta.

 

Mọi người đều biết, thời phong kiến, lãnh thổ là tài sản của hoàng đế, với từ Trẫm – chỉ có vua được dùng để xưng hô với quần thần và bá tánh.

 

Di chúc – thuật ngữ được dùng với tư cách chủ sở hữu một tài sản vật thể hay phi vật thể nào đó, được làm ra khi con người chuẩn bị tâm thế đi vào cõi vĩnh hằng. Ở tầm quốc gia, chúng ta biết đến di chúc của các vì vua chúa, chẳng hạn “Di Chúc Vua Trần Nhân Tông” để lại cho hậu thế. Vạch rõ điểm này để trình ra công luận một Hồ Chí Minh vô cùng ngạo mạn với cái “di chúc”. Minh tự đặt để thân phận vua chúa trước “con dân” miền Bắc – lúc bấy giờ đẫm lệ đầm đìa, ngập tràn và chìm lỉm trong “chính sách ngu để trị”. Điều đáng lên án kịch liệt, không phải “dân khóc”, thay vào đó là sự “lừa lọc xuất sắc” của toàn bộ “truyền nhân” Hồ Chí Minh. Chúng đã dựng kịch bản “lâm ly bi đát” với tài diễn xuất tuyệt luân như một “kịch sĩ gạo cội”, trong đó không thiếu nước mắt ràn rụa của Phạm Văn Đồng, Trường Chinh v.v…, nỗi nghẹn ứ họng không thốt nên lời từ Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp v.v…

 

Người dân không nhận ra đã đành, “quần thần” của Minh đóng kịch giỏi cũng cam. Nhưng còn bọn gọi là “sĩ phu Bắc Hà”, “học thiệt”, “trí giả” các loại ngành nghề từ khoa học tự nhiên đến kỹ thuật; từ khoa học xã hội đến nhân văn, lúc bấy giờ bỏ bộ não ở đâu, lại đi a dua kéo thành đoàn tiếp tay “Minh & cộng sự” lọc lừa dân chúng (?). Tội lỗi này kể sao cho đủ?!

 

Nực cười nhất, trong thứ gọi là “di chúc” [3], phần hài cốt – chàng phu quét tuyết năm xưa – muốn hỏa táng có đoạn (trích nguyên văn):

 

“Tro thì chia làm 3 fần, bõ vào 3 cái hộp sành, một hộp để lại (bị gạch bỏ và thay bằng chữ “CHO”) miền Băc. 1 hộp cho miền Trung. 1 hộp cho miền Nam…”(ngưng trích)

 

 

Chỉ một đoạn văn nhỏ cho thấy, tiếng Việt của Hồ Chí Minh vô cùng yếu kém, cả văn phong đến chính tả và kỹ thuật viết. Dẫn đoạn gọi là “văn” nói trên, để trình trước công luận, loại tư tưởng ban phát/bố thí của Hồ Chí Minh, thông qua chữ “cho”. Nó góp phần làm sống động… cho hai “giai cấp” nói trên và cũng chính “bản di chúc” sửa nát bét, làm người ta nghi ngờ về gốc gác và trình độ từ một Hồ tập Chương gốc Tàu, đã nhận lịnh “hoàng đế Mao Trạch Đông” trà trộn thành công nhiều năm để khuynh đảo quyền lực tại VNDCCH, trước khi bị Lê Duẩn hạ bệ, năm xưa, đành chấp nhận thúc thủ trong những ngày cuối đời [**].

 

Kẻ đã mang tiếng “chịu ơn”, dù chỉ một nắm tro, cũng buộc phải nhận lấy như là món nợ đời đời kiếp kiếp! Thật khốn nạn! Đó như là một phép thuật của “Cao Biền” nhằm trù ếm cả dân tộc tội nghiệp này! Mà Hồ Chí Minh đã làm gì cho dân chứ (?!). Cũng may, cho đến nay, “tà thuật” đó chưa xảy ra [***]

 

Những tưởng sau nhiều năm “bôn ba” xứ người, họ Hồ học hỏi được chút tinh thần văn minh, bác ái lúc bấy giờ, mang về “giúp dân, cứu nước” (!) Ai có ngờ! “bác Mình” (ý lộn! Minh) chỉ nhặt nhạnh được thói hống hách, vô lễ và hỗn ẩu, dốt nát của bọn “Trưởng giả học làm sang” [4] bị chế nhạo, gần… 300 năm trước! Vô phúc! Minh đem về… áp dụng với… “công dân” của nước có tên “VNDCCH”.

 

Những con chữ như gà bươi của Hồ Chí Minh trong cái gọi là “di chúc” đã tố cáo sức… ngu hạng nặng của một kẻ được “trấn đại trấn đến” cho mỹ từ “danh nhân văn hóa thế giới” (!). Sống sượng!

 

Những nét viết nguệch ngoạc như thế, thật thảm hại cho cái “đỉnh cao chói lọi”. Nó làm lóa (cả) mắt dân chúng, đến nỗi gây ra bệnh “khô giác mạc lương tri” cho hậu bối của Nguyễn Tất Thành. Đến nay không dứt nổi và chúng tiếp tục mang cái xác trắng bệch như sáp ra lừa đảo… tiếp dân tộc Việt Nam, đặc biệt thế hệ trẻ.

 

Những “bút pháp” làm nát bấy mấy manh giấy, chỉ có thể được đẻ ra từ một tên lang thang, vô học, phi nguồn cội dân tộc.

 

Những dòng viết tay quái gở ấy trở thành lời phỉ báng tàn nhẫn nhất vào ngay những “Anh Minh Tiền Nhân Việt Nam”.

 

Đừng mắng chửi dân tộc Việt Nam vốn chịu quá nhiều điêu linh! Hỡi người cộng sản! Hãy nhìn lại con người của Nguyễn Sinh Cung – Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc – Trần Dân Tiên – Lý Thụy – T.Lan – Lê Quyết Thắng – Lê Nông – Lê Thanh Long – Lê Nhân – Tuyết Lan – Thanh Lan – C.B – Hồ Chí Minh v.v… mà coi: Con người đó là tổng hòa/tổng hợp/tổng quát/tổng cộng tất cả các thói hư tật xấu của loài người. Không còn thiếu một “nết” nào cả. 

 

Bán nước hại dân? Giết người diệt khẩu? Ám sát thủ tiêu? Cướp trộm lọc lừa? Báng bổ tôn giáo? Hỗn xược Tiền Nhân? Bỏ mẹ quên cha? Chối từ anh chị? Đầu lụy ngoại bang? Ôm chân đế quốc? Gian manh lật lọng? Tay sai gián điệp? Giết vợ bỏ con? Quất ngựa truy phong? Ăn chơi sa đọa? Bán đứng bạn bè? v.v… Còn thiếu gì nữa trong con người “cha già dân tộc” của dòng tộc “Đẻn”[****] (?)

 

Mặt nạ đã rơi. Chềnh ềnh và hềnh hệch phô trần truồng “người đàn ông có bộ mặt cười”, đang vội vàng chộp lấy “áo vải hồn muôn trượng” của vua Quang Trung mà tạm che vội.

 

Thậm chí Triết gia Térence (190-159 trước CN) có sống lại, có lẽ ông phải nghi ngờ giá trị lời nói của bản thân: “Những gì thuộc về con người đều không xa lạ với tôi”. Điều này có nghĩa, Triết gia cổ đại này sẽ xa lạ với những gì mà họ Hồ làm thuộc loài… không phải người.

 

Còn gì lạ lẫm mà suy ngẫm khi toàn thế giới vốn dĩ biết, “ông tiên sống mãi” là hiện thân của gã trai có tên “anh Ba”, chui nhủi như một chú chuột cống – trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville lênh đênh rồi tắp vào Pháp quốc – cũng chỉ vì cố làm mọi cách thoát cảnh đói nghèo và ngu dốt như bất kỳ người dân nào chấp nhận rủi ro để đổi đời vào thời ấy.

 

Từ một việc bình thường, để rồi các “truyền nhân” của gã trai này biến thành “huyền thoại cha” với ý nghĩa “đi tìm đường cứu nước” (!). Mục đích của nó không nằm ngoài trò chơi độc địa: “ngu để trị”. 

 

Nghiệt thay! Chính loại “stupidity virus” lây truyền chóng mặt suốt từ bấy đến nay không ngơi nghỉ.

 

Quỷ ám – The Exorcist


 

Hồ Chí Minh hôm nay sẽ chỉ là một cái xác khô vô nghĩa, nếu như không có “ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ”. Những dòng người nối đuôi nhau vào lăng họ Hồ, hầu hết đều bị dụ dỗ như một “đặc ân” lớn lao khi được vào “thăm lăng bác” mà không phải lúc nào đi cũng được.


 Chiêu “vinh dự to lớn” nhằm ru dân đẫy giấc mộng “đêm qua em mơ gặp bác Hồ”. Hậu bối CS muốn thế hệ trẻ tiếp tục ngủ thật say trong ảo mộng “ông tiên sống mãi” với vầng trán cao, chòm râu bạc, giọng ấm trầm, dáng mong manh lại gần gũi như… ông ngoại, ông nội, ông cố, ông sơ của xấp nhỏ (!) Hiểm độc! Nó dễ dàng thành công với những người dân chơn chất vốn ngấm sẵn độc tố từ ông bà “di căn” lại! Chỉ chờ phát tác.

 

“Sọ đã được nhồi xong” trong nụ hôn của quỷ với đôi môi tím ngắt. Thật êm đềm và lãng mạn đến chết người như “kill Vietnameses sofly with his ideal”. Vô tư và êm ả. Người dân không hề hay biết. Thậm chí, có biết cũng coi “thăm lăng bác” hay “viếng mộ đại tướng” như một chuyến đi chơi được “bao tài”, được lên báo, chụp ảnh khoe nỗi vinh hạnh lớn lao (!). Một lần nữa, quy trình được lặp lại theo điều khiển từ âm hồn quỷ dữ. Những con người tội nghiệp không biết, đó là “quy trình đúng” để tiêm “stupidity virus” vào não bộ. Nó thâm nhập và ngấm dần, ngấm cho đến lúc đủ lượng phá hủy toàn bộ sức đề kháng của nạn nhân. Cuối cùng tất cả phải chịu sự sai khiến từ mọi mệnh lệnh của chúng.

 

Gần đây, hình tượng Võ Nguyên Giáp, thông qua “mộ địa vĩnh cửu”, nó bắt đầu được đưa vào thế chỗ dần cho xác khô Hồ Chí Minh, bởi thây ma đó chuẩn bị lụi tàn. Vật chất nào cũng có… “hạn sử dụng” và hậu bối CS đang làm “đúng quy trình”(!) dù giặc nội xâm “tình trong như đã mặt ngoài còn e” về hai cõi âm – dương, vốn Đất Trời đã định không thể cùng chung sống lẫn lộn.

 

Nếu bạn chưa xem bộ phim kinh dị nổi tiếng cả thế giới vào thập niên 70 thế kỷ trước, với tựa “The Exorcist” [5], nhất định bạn chưa hiểu thấu “quỷ ám” là như thế nào! “Ông tiên sống mãi”, “tướng quốc công thần” hay loài “quỷ dữ” ám cả dân tộc này 70 năm qua??? Và những con quỷ đó đang đội mồ sống lại bằng những hình hài đa dạng, chúng chập chờn ẩn hiện trước mắt người Việt Nam chúng ta đó!

 

Huyết lãnh sát nhân ẩn nấp…


 

… đó là những tên cần phải lôi chúng ra, sắp hàng dưới “mặt trời đen” nhưng riêng “trong lăng (thì) rất đỏ”, để chịu sự trừng phạt tự thân từ sức nóng của loài quỷ đỏ. Những tà tâm, hắc ám và man trá cần phải được “hóa vàng” trong lễ “xá tội vong nhân”!


 

Còn đó, người phụ nữ tuổi ngoài 80, với họ tên Phạm Thị Dung Mỹ, do cha mẹ đặt cho, dù cái tên đẹp, nhưng bà vô tư lự từ bỏ để hân hạnh và hào hứng “nhận lãnh” “đặc ân” – Lê Hiền Đức, do họ Hồ ban tặng. Như nhiều người dân Việt Nam khác sinh ra và sống cả cuộc đời bị xâm nhập bởi virus quỷ ámHồ Chí Minh bà là nạn nhân và trở thành “con bệnh điển hình” của loại dịch “đạo đức” mang tên “Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta” (?).

 

Quá đau! Đau cho tất cả những ai đã vô tư/vô tình/vô tâm/vô ý nhận lãnh tất cả các loại “quà” từ Hồ Chí Minh lại không nhận ra: Đó chính là gan ruột mẹ cha mình cho; đó chính là mồ hôi nước mắt chính mình và gia đình mình, chẳng qua bị tập đoàn “Minh & cộng sự” lừa và cướp rồi… “cho lại” như một thứ “hương hoa nhang khói” trên bàn thờ dòng tộc (?!).

 

Một thứ “cho” của phường đạo tặc!

 

Bác sống như trời đất của ta 

Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa

Tự do cho mỗi đời nô lệ 

Sữa để em thơ lụa tặng già.

(Tố Hữu).

 

Trời ơi! Dân tộc Việt Nam sao đớn đau và vật vã như vậy?!

 

Nào chỉ có “sữa cho em, lụa biếu già”. Từng cháu bé, ngay thuở còn nhai vú mẹ, những dòng sữa đó đã nhiễm khuẩn mà bà mẹ trẻ không hề hay biết. Loại vi khuẩn đó đã chất chứa từ đời trước truyền đến đời sau như chuyện “Dracula” thời hiện đại.

 

Chưa bao giờ là phản khoa học, khi bác sĩ luôn khuyên những người có ý định và chuẩn bị làm mẹ, ngoài việc ăn uống, nghỉ ngơi điều độ, cần tạo cho mình và cả người chồng một tâm trạng vui tươi, nhẹ nhàng. Tránh tất cả những tâm lý căng thẳng, suy nghĩ tiêu cực. Bác sĩ cũng khuyên bà bầu hãy nghe nhạc êm nhẹ, đọc truyện hài, tiểu thuyết có tính nhân bản v.v… Từ đó mới hy vọng nàng trứng hiền lương giao hợp với chú tinh trùng mạnh khỏe cho ra em bé với thể trạng tốt cùng lòng nhân ái và thông minh như ước muốn.

 

Khốn thay! Các bà mẹ, ông bố tương lai với cuộc sống đầu tắt mặt tối, đồng lương eo hẹp, chỗ ở bẩn thỉu, thiên tai và nhân tai luôn chực chờ và ngoi ngóp trong xã hội ô nhiễm trên mọi lãnh vực, họ đào đâu ra tiêu chuẩn lý tưởng đó để cho ra những hạt mầm xanh nõn, tươi non?! Làm sao đa số phụ nữ Việt Nam có thể nào không phải “sinh nhầm” ra những Lê Văn Luyện, Nguyễn Đức Nghĩa v.v… hay tương tự và may mắn, “thấp tầm” hơn những “sát nhân máu lạnh” đó một chút (!). Tất nhiêm, còn phải tính yếu tố trong môi trường học đường, khi em bé bước chân vào lớp mầm non. Và ở đó, mọi vấn đề liên quan đến đứa bé tiếp tục trở thành một đống bùi nhùi không gỡ nổi! Loay hoay và quay quắt – thanh niên Việt Nam thật đáng thương!

 

Các chàng trai, cô gái Việt Nam vô tội vẫn đang lóp ngóp giữa nhung nhúc bầy vi khuẩn thế đó!

 

Hồ chết đi, các “truyền nhân” đâu thể dừng, chúng tiếp tục lây nhiễm thứ “vi khuẩn ngu dốt” cho thế hệ tiếp nối. Dài ra mãi. Bất tận. Bốn mươi lăm năm qua. Như dòng sông đầy máu đỏ nhiễm khuẩn. Tiếp và tiếp nối… Nhiễm từ trong phôi thai, nhiễm khi thai kỳ của bà mẹ ở tháng đầu tiên. Lại tiếp nối không ngừng nghỉ.

 

Em bé lớn thêm, tung tăng cùng chúng bạn với khăn quàng đỏ trên cổ – tựa dãi lụa “tam bang triều điển” để “thắt cổ tinh thần” bầy trẻ. Chúng không hay biết, vẫn ngây thơ ca “khăn quàng đỏ”, “kết đoàn”, “5 điều bác dạy” v.v… Chúng cũng chẳng hề hay, ông nội/ông ngoại/cha/bác/chú Trịnh Công Sơn từng ngộp thở, hết hơi và chịu trận trong vi khuẩn dối trá, lừa đảo, cưỡng đoạt của “xã hội XHCN”.

 

Trong bài hát “Khăn quàng thắp sáng bình minh” lời đã bị sửa rất thô bỉ. Cho tới nay, những người thừa kế của Trịnh Công Sơn cũng chẳng màng sự xúc phạm nghiêm trọng này, hay họ không quan tâm (?) hay họ chưa bao giờ nghĩ sự thờ ơ của họ chính là những “stupidity virus” góp tay cùng CS tiêm vào não trẻ thơ (?) Tại sao Trịnh Vĩnh Trinh không lên tiếng???. Xin mời xem [6]:

 

Câu: “Kìa các em thơ ngây như giấc mộng giữa đời”

Bị sửa: Kìa các em thơ ngây em luôn cùng kết đoàn.

 

Câu: “Lòng biết ơn bao điều cô thầy đã dạy”

Bị sửa: Vì các em đã thuộc 5 điều Bác dạy.

 

Chưa dừng tại đó, thứ vi khuẩn đó tiếp tục thấm vào huy hiệu đoàn TNCSHCM. Những chiếc đinh bén nhọn tẩm độc từ cái huy hiệu đó như chiếc kim nhỏ bé nhọn hoắt, đâm thẳng vào tim từng thanh thiếu niên đang tuổi trưởng thành về nhân cách và tư cách. Còn nhiều biểu hiện lắm…

 

Những thứ đó ngập tràn, ắp lẳm và lênh láng từ nhà trẻ, mẫu giáo, tiểu học, trung học, đại học, chúng “òng ọc” xối xả vào đầu hàng triệu thanh thiếu niên nam nữa như hồ chứa bô-xít bục vỡ, tràn lan trên các lớp học, giảng đường, viện này, hội kia v.v… Ai gây ra cảnh tượng thê thảm này?


 

Đã xong đâu, hình tượng Hồ Chí Minh xuất hiện “ngợp trời” như bầy châu chấu vào đỉnh điểm trận dịch! Từ mấy trăm tờ báo trên toàn quốc cho đến mấy chục đài phát thanh truyền hình trong cả nước, lại đến trên hàng ngàn con phố lớn nhỏ của các tỉnh thành huyện thị vào những dịp lễ hội (mà người CS nói là của nhân dân), từ trong sách vở của các cháu mẫu giáo, cấp 1, cấp 2, cấp 3 cho đến Đại học, nghiên cứu sinh; trong các tác phẩm thơ ca, nhạc họa dành cho mọi lứa tuổi; chúng không chừa cả quân đội, công nhân, nông dân, trí thức; trong cả tình yêu đôi lứa…


 Từ nhà văn hóa, cho đến tượng đài, phù điêu, băng rôn; trong các nhà lưu niệm lớn nhỏ trên toàn quốc; cả các con đường mang cái tên khác như đường Nguyễn Tất Thành mặc dù cả “cái Sài Gòn” khốn khổ khốn nạn này đã mang tên Hồ Chí Minh, nhưng người CS vẫn không buông tha từng phân nào cả. Chúng quyết làm sao hình ảnh Hồ Chí Minh xuất hiện càng nhiều càng tốt, mỗi khi có thể nghĩ ra vào một thời điểm nào đó, vào một không gian vừa đủ và lại tiếp tục đưa hình ảnh Hồ Chí Minh đến với người dân không ngừng nghỉ. Một việc làm bất tận như một “thú vui tao nhã”… giết người trong thầm lặng (!)

 

“Mưa dầm thấm đất” và người ta gọi là “tẩy não” hay “nhồi sọ”. Thâm độc và tàn độc như thế đó. Không đâu, nó hơn cả khái niệm vốn không còn đủ sức thuyết phục với những con-vật-người hình thành từ những ngày bà mẹ tắt kinh đầu tiên chuẩn bị đón bé.

 

Chúng là ai mà sao thâm độc và quá phi nhân?! Những kẻ nào chủ trương điều này, ngoài tập đoàn CS cấp cao, những tội đồ nào cần lôi đầu ra nữa?

 

Đó là tác hại ghê gớm, không dễ chữa trị từ hàng trăm ngàn lớp học và giảng đường trong môi trường học đường, hôm nay. Không chỉ riêng “Bộ học”, “bộ 4T”, “ban tuyên giáo” ở trung ương hay đội TNTP, ĐTNCSHCM đâu. Nó âm ỉ như những bóng quỷ chập chờn và nghễu nghện phủ bóng đến từng thành phố, quận huyện, thị xã v.v… cả những bản làng heo hút hay bên những mái tranh “lớp học tình thương” sau những “nhịp cầu lắt lẻo” khó đi, chúng vẫn không ngừng nghỉ mang vi khuẩn giết người thầm lặng đó, tiêm vào đầu bọn trẻ kèm miếng “cơm có thịt” hay “áo bông cho trẻ vùng cao” – một sự bố thí khốn nạn mà bọn chúng vinh danh lẫn nhau một cách hãnh hão!


 

Phải “thoát Hồ”!


 Phải thoát Võ Nguyên Giáp, phải thoát Lê Duẩn, phải thoát Phạm Văn Đồng v.v… bởi tất cả là THOÁT NGỤY. “Thoát Trung” là một “học thuật” ngớ ngẩn & ngu dốt! Tất cả những hình tượng đó, người dân cần phải chủ động rủ nhau cùng thoát ra.

 

Thoát tất cả những tên cộng sản vong thân/vong bản/vong nô với áo trắng & cặp kính gọng vàng – người đời gọi chúng: “trí thức lưu manh”, chúng “tọa lạc” trong hàng trăm trường đại học và các loại viện hiện nay trên toàn cõi VN.

 

Phải thoát khỏi tay những tên giáo sư/tiến sĩ/bác sĩ/thạc sĩ/nhà nghiên cứu văn hóa/nhà văn/nhà báo/nhà giáo/nhà thơ/nhạc sĩ/ca sĩ/nghệ sĩ ưu tú/nghệ sĩ nhân dân/nhà giáo ưu tú/nhà giáo nhân dân v.v… mà tuyệt đại đa số những tên này đã và đang nắm nhiều chức vụ cao thấp trong guồng máy cồng kềnh và khô cứng của “xã hội đỏ” man rợ.

 

Tóm lại, phải thoát tất cả những kẻ mà người đời gọi là “trí nô”. Vì sao?

 

Vì những kẻ này đã và đang đứng trên bục giảng. Mỗi giờ, mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm, khi chúng ra tay nghĩa là đầu độc hàng loạt cả trăm ngàn sinh viên, học sinh một lúc và trong thời gian không quá dài. Trong khi thế hệ trẻ VN hiện nay, vẫn còn khá mê muội thông qua “uy tín” và sự “nổi tiếng” của chúng.

 

Việt Nam có mất, cùng lắm chúng rơi vài giọt lệ tiếc thương, để rồi sau đó, chúng từ những nơi cao sang quyền quý, bình an và tiếp tục… chõ mỏ chửi người dân Việt Nam ngu dốt nên để mất nước. Đó là việc giỏi nhất, bọn trí thức này có thể làm.

 

Chính bệnh sính bằng cấp càng cao, càng nổi tiếng, nó càng dễ ru ngủ và lừa mị giới trẻ nhanh chóng. Vô cùng nguy hiểm! Thật đáng báo động!


 

Bọn “trí nô” đó đáng sợ hơn ngàn lần Hồ Chí Minh, bởi “con quỷ dữ” đó chết từ lâu, nếu không có “bầy trí thức” nhẫn tâm đó, thật khó có đủ nhân lực đồ sộ để điều khiển dựng xác quỷ mà lừa bịp chúng dân. Đặc biệt, “bầy trí thức” đó còn đang sống mạnh, sống khỏe, hớn hở và náo nhiệt mỗi khi nước CHXHCNVN có biến cố, chúng xông ra chốn “chợ trời trí thức” để hợp cùng “lũ ô hợp đạo mạo” trong nước thật nhanh nhảu để “trình làng” trước thế gian và chứng tỏ lòng trung thành với “big boss”, nhằm kiếm thêm chút lợi danh từ “xứ sở thiên đường” đầy bon chen, dẫm đạp.


 Chúng gây ảnh hưởng rất lớn trong tư tưởng của sinh viên – học sinh – trí thức – doanh nhân – công chức v.v… và đang ngày càng lộ rõ những bộ mặt tiếp tay cho bọn CS bán nước hiện nay.

 

Khi chú trọng quá vào Minh, nghĩa là đã quên những kẻ nguy hiểm đó. Chính “bầy trí thức” các loại nói trên, chúng cố tình “bơm” Formaldehyde cho hình ảnh cộng sản sống dai dẳng để ám dân tộc Việt Nam suốt đời suốt kiếp, từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đã đến lúc các pháp sư cần ra tay trừ quỷ ám.

 

HCM sẽ không là gì nếu không có bọn trí nô “ngày ngày” rao giảng “học tập và làm theo…” trên hầu hết trường học, trong các giảng đường. Môn tư tưởng HCM là môn bắt buộc mà không một sinh viên nào thoát được.

 

Nói chung, hình ảnh HCM trở nên “linh thiêng và “sống mãi” có phần góp tay rất lớn bọn trí nô trong đó có bọn: giảng viên, giáo sư – tiến sĩ các loại và bọn bồi bút, nghệ sĩ nô.

 

Bọn trí nô + nghệ sĩ nô + tuyên giáo + bộ 4T + an ninh văn hóa + an ninh tôn giáo + Việt gian trà trộn +gián điệp Tàu ẩn thân tại VN và trên mạng v.v…, chính những cái “ổ dịch” này lây lan mầm bệnh “sùng bái cá nhân” lâu dài và thật khó gột rửa. Chính bọn “đời giữa” như: Lê Đức Thọ, Mai Chí Thọ, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn Linh, Phan Văn Khải, Nguyễn Thị Bình, Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An v.v… hợp cùng bọn “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” mới sản sinh ra cả lứa khổng lồ hiện nay mê muội và mù quáng lao theo phe nhóm đấu đá mà một số người lầm tưởng là “bất đồng chính kiến”. “tù nhân lương tâm” v.v… trong khi chúng sẵn sàng bôi nhọ, chụp mũ và khích bác những người dân vô danh vừa bị kết án oan. Chính bọn đó đang phá hoại đoàn kết dân tộc, đồng thời chơi trò “gắp lửa bỏ tay người”, “ngậm máu phun người”.

 

Coi dân như rác, nhất định cả thùng rác sẽ ụp lên đầu tất cả bọn cộng sản vô nghì.

 

Kết


 

Cộng sản VN không còn gì để chối cãi trong 70 năm qua.


 Tất cả những khuất tất, ám muội, mù mờ ảnh hưởng đến tồn vong dân tộc, an ninh nước nhà, người cộng sản bắt buộc phải trả lời trước toàn dân trong và ngoài nước.

 

Bắt đầu từ chính những người “CS phản nửa tỉnh nửa mê” nắm các chức vụ cao cấp và quan trọng trong bộ máy nhà nước CHXHCNVN, nay đã về hưu hoặc đang làm cộng tác, cố vấn v.v… phải dọn mình đứng trước bài vị dòng tộc sám hối và xin thứ tha. Sau đó, phải đồng loạt hợp nhau kéo đến trước bàn thờ Quốc Tổ Hùng Vương cùng các bậc Minh Quân xin các Ngài ân xá. Sau nữa, tập hợp toàn bộ kéo đến trước văn phòng ĐCSVN quyết liệt và kiên trì đòi những yêu sách cụ thể như trong thư của “nhóm 61″ cũng như công bố những khuất tất bí mật mà các người này biết được như ông Dương Danh Dy từng nói [7]: “…Chúng ta có một số điều hứa. Tôi biết rất rõ những điều hứa này của ta. Ta có những điều hứa trong vấn đề Biển Đông. Cái hứa của chúng ta lúc đó thì có những nguyên nhân là do chúng ta bênh Trung Quốc, có những nguyên nhân do chúng ta dốt, chúng ta không hiểu gì cả…”

 

Hãy nhớ, giặc Tàu rất hiểm độc và tàn bạo, dù có đê đầu và bó tay xin sống, chúng cũng không bao giờ tha. Nhìn Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang và hàng trăm tên dưới trướng hai tên “đồng chí” này mà ngẫm!

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn