BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35655)
(Xem: 33247)
(Xem: 32354)
(Xem: 24669)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Không Quên Ngày 11 – 9 - 2001

09 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 468)
Không Quên Ngày 11 – 9 - 2001
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Lễ tưởng niệm ngày 11 – 9 – 2001 đang chuẩn bị diễn ra ở nhiều nơi trên đất Mỹ. Sự việc đã trôi qua mà sao tôi vẫn thấy cái không khí trang nghiêm, nhưng đau buồn phảng phất đâu đây. Trong khi ấy, quá nhiều nơi trên thế giới chiến tranh rung chuyển đất trời, khói lửa đạn bom ngày đêm tàn phá cuộc sống vốn xưa nay chẳng mấy khi an lành, con người lăn xả vào những cuộc chém giết với những khối hận thù kinh khủng, hoặc những mưu toan đen tối, bất chấp sinh mạng người dân vô tội, đàn bà trẻ con vô phương chống đỡ. Rồi thiên tai, bạo loạn phá tan nhà cửa, giết chết biết bao nhiêu nhân mạng, cứu trợ không nổi, vết thương chưa lành thì lại tiếp tục những tai họa mới mẻ cùng với những tội ác và bạo lực khủng khiếp, kiểu sống quái gở xẩy ra. Nhân loại trong thời đại kêu là văn minh, được hưởng cái tốt này thì phải chăng để cho cân bằng, lại phải gánh chịu những cái xấu xa kinh hoàng chưa từng thấy...

Cách đây 9 năm, nhưng cứ ngỡ như là mới đây vì trí nhớ ngập đầy lẫn lộn, trận tấn công khủng bố đánh thẳng vào Trung Tâm Chỉ Huy quân sự của nước Mỹ ( Ngũ Giác Đài - Pentagon ) tại Thủ Đô Washington D.C. và Trung Tâm Chỉ Huy Kinh Tế cuả nước Mỹ ( và cả thế giới - World Trade Center ) tại New York City, ngày 11 - 9 - 2001 đã làm rung chuyển, tê liệt nhiều lãnh vực hoạt động của đất nước vĩ đại này, giống như một cơn động đất …9 chấm có lẻ trên địa chấn kế Richter xẩy ra trên toàn nước Mỹ, kéo theo những cơn hậu chấn lớn, nhỏ tại nhiều quốc gia trên thế giới. Ấy là mục tiêu Toà Bạch Ốc , Trung Tâm Chỉ Huy quyền lực chính trị cuả Siêu cường quốc Hoa Kỳ đã thoát nạn trong gang tấc rồi đó. Vậy mà hậu quả do trận tấn công khủng bố này cũng đã không thể đo lường được bởi vì người ta chỉ có thể đo lường được sự thiệt hại vật chất ngay trong lúc đó mà thôi. Còn về ảnh hưởng tương lai cuả nó,về sinh mạng con người cùng những thiệt hại tinh thần và tình cảm lúc ấy, bây giờ và tương lai thì chắc chắn những phương tiện văn minh, tối tân nhất cũng chưa có khả năng đo lường cho chính xác được. Trước hình ảnh đau thương, kinh hoàng và bất ngờ cuả trận tấn công khủng bố tàn bạo, dã man, mọi rợ, cố tâm đánh vào những người dân không phân biệt già trẻ, phụ nữ, trẻ em, không có phương tiện tự vệ, cốt gây ra một tình trạng kinh hoàng khủng khiếp chưa từng thấy đó, ai mà không thấy tâm hồn mình tràn đầy xúc động, đau thương. Chính kẻ viết bài này đã từng lăn lộn với chiến tranh, chết chóc từ khi 15 tuổi, bỏ trường học để đi kháng chiến chống Pháp trong gần 7 năm, chui hầm rúc hố, 2 lần bị Tây bắt, nhốt đầu vào tù, rồi 23 năm trong quân ngũ chống cộng sản để cuối cùng lên rừng lên núi đi tù cải tạo trên 12 năm, bao nhiêu lần nhìn thấy những cái chết thê thảm không nói hết lời, những sự thoát chết của người khác và của chính mình, mà cũng không sao tránh khỏi xúc động, bùi ngùi mà đành bất lực, không làm sao được. Cũng như bao bao nhiêu người khác, chỉ còn biết tham dự những buổi đốt nến, cầu nguyện và đóng góp chút tiền bạc nhỏ nhoi mình có để gửi tới các nạn nhân và gia đình họ mà thôi. Tàn bạo và dã man thật ! Đúng là …Phương tiện nào cũng tốt hết, miễn sao đạt được mục đích ( La fin justifie les moyens ), mà chỉ những kẻ mang xác con người nhưng tâm hồn là thú dữ mới có thể chấp nhận được. Chỉ những kẻ đó mới có thể chủ trương, trong sự tính toán theo kế hoạch lâu dài là: nhiều người học lái rồi cướp máy bay dân sự chở đầy hành khách, lao vào toà nhà cao 110 tầng với 2 cánh tháp bùng cháy, lửa khói cuồn cuộn, cách nhau chừng 18 phút rồi theo nhau tất cả xụp đổ chôn vùi trong đống vật liệu xây dựng khổng lồ những người đang có mặt trong ngôi nhà đó, sau khi hoảng loạn, tuyệt vọng, không cách nào thoát ra khỏi vùng lưả khói dầy đặc, nhiệt độ kinh hoàng, và cũng chôn luôn 1 Đại Đội ( Company ) lính cứu hoả cùng vị Linh Mục Tuyên Uý của đơn vị này và gần 100 nhân viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ cao cả của mình là xông vào chỗ chết để mong cứu sống những người lâm nạn. Anh hùng thay những người đã chết vì muốn cứu nguy kẻ khác ! Cao đẹp thay khi tiếng kêu gọi, cầu cứu vang lên từ chính quyền, các cơ quan địa phương, dân chúng ở vùng lâm nạn là có hàng chục ngàn người Mỹ thuộc đủ sắc dân, các loại chuyên viên, các ngành hoạt động, thanh niên, phụ nữ từ khắp các vùng lãnh thổ quốc gia đổ xô về New York City, về Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn để góp một bàn tay, một tấm lòng trước cảnh đau thương, tang tóc cuả đồng bào, cuả đất nước. Tiền cuả từ các Công Ty, Hãng Xưởng, cá nhân, gia đình may mắn không ở trong hoàn cảnh đau đớn đó được đổ về Hội Hồng Thập Tự, các cơ quan từ thiện, cơ quan hữu trách để chia sẻ đau đớn, mất mát với số nạn nhân không may mắn, để mau chóng hàn gắn những vết thương chưa biết đến bao giờ mới lành nổi. Trong số này, có một người gốc Việt Nam, di dân , từ sau ngày Miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản, ngày nay thành công trong lãnh vực kinh doanh trên đất Mỹ, đã ủng hộ số tiền 2 triệu Mỹ kim để góp thêm công sức cứu trợ những nạn nhân và gia đình đau khổ. Đó, một người Mỹ di dân gốc Việt Nam ! Hôm nay, 9 năm sau, cầm trên tay cuốn tài liệu “ Special commemorative Editon - 9/11 One year Later – A Nation Remembers “ với đầy đủ những hình ảnh, bài viết, lời ghi chú về cuộc tấn công khủng bố ghê gớm này, mà lòng tôi vẫn thấy bàng hoàng xúc động như sự việc mới xẩy ra.

Có lẽ Luật trời Đất : Trong cái rủi lại hay có cái may để an ủi người ta như câu tục ngữ " Every cloud has a silver lining". Chưa bao giờ tinh thần đoàn kết cuả nhân dân Mỹ, không phân biệt Đảng Phái, Tôn Giáo, Mầu Da, Sắc Tộc, lên cao bằng lúc này! Những buổi Lễ Cầu Nguyện, những buổi tập họp vô cùng đông đảo ở khắp mọi nơi trên đất Mỹ, những lời hô, những bài hát, những lá cờ Mỹ trong tay Cụ già cho đến em nhỏõ giơ lên cao đồng loạt trong bản Quốc Ca, bản “ God bless America ! “ vv… Những dòng nước mắt, những bàn tay che lấy khuôn mặt đang nức nở khóc thương cho các nạn nhân, cho các anh hùng đã hy sinh cho đất nước, vì lòng yêu thương người lâm nạn, đang xúc động bùng lên trong trái tim mỗi người . Ôi ! Đẹp thay hình ảnh một đất nước vĩ đại, văn minh, tiến bộ nhất hoàn cầu nhưng lại chưa bao giờ có được cái tinh thần yêu Tổ Quốc. yêu đồng bào, yêu những người sống chung quanh mình bằng tất cả tâm hồn, con tim như lúc này . Cầu xin Thượng Đế soi sáng cho các vị lãnh đạo đất nước Hoa Kỳ, Quê Hương thứ hai cuả tôi, có đủ tài năng, sáng suốt, khôn ngoan để giữ vững và nâng cao Tinh Thần Yêu Tổ Quốc, thương người chung quanh mà không phân biệt đó cho đến mãi mãi muôn đời. Tinh thần yêu thương đó không thể nào mua được, dù là hàng triệu tỉ đô la.

Chưa bao giờ thanh niên Mỹ, nam và nữ, lại có hành động cao cả : quên đi đời sống văn minh vật chất, hưởng thụ cao nhất thế giới lúc đó để tình nguyện gia nhập quân đội bảo vệ Tổ Quốc và Nhân Dân Mỹ, chấp nhận mọi gian khổ cũng như cái chết vinh dự trên chiến trường như giai đoạn này, trong khi tiếng gọi của Tổ Quốc đang kêu tên họ : hãy đứng lên làm nhiệm vụ cao cả của thanh niên. Theo Trung Tướng Cavin, người lãnh trách nhiệm tuyển mộ cho quân đội Mỹ: Năm kế đo ùsố tuyển mộ cho Hải - Lục-Không Quân đều vượt mức: Hải Quân ( Navy ) 46,500 người, Không Quân ( Air forces ) 37,283, Lục Quân (Land forces ) tuyển mộ và huấn luyện xong 79,500, sẵn sàng tung ra các đơn vị tác chiến vào cuối tháng 9 năm đó. Khoảng 20 ngàn thanh niên sẵn sàng chờ nhập ngũ. Thủy Quân Lục Chiến cần 38,642 thì mới tháng 8-2002 đã có 31,523 ghi danh tình nguyện, số người sẵn sàng làm thủ tục tòng quân rất đông đảo. Số thanh niên nhập ngũ này đa số đã bước vào ngưỡng cửa Đại Học, 4,000 thanh niên đã tốt nghiệp Cử Nhân ( Bachelor ). Nước Mỹ đã trả một cái giá xứng đáng để có được Tinh Thần Yêu Tổ Quốc và Nhân Dân Dân Mỹ cao đẹp như thế này !

Các Chiến lược gia ( Strategists ) của lực lượng khủng bố quốc tế đã đi một nước cờ táo bạo nhất. Họ đã chủ trương dùng phương tiện tàn bạo, dã man, vô cùng mọi rợ là cướp những chiếc máy bay chở đầy hành khách, rồi dùng những chiếc máy bay đầy người đó thay cho những chiếc hoả tiễn khổng lồ phóng vào mục tiêu ( World Trade Center ) không có tính cách quân sự cuả đối phương, để cho tất cả hành khách cũng như những người dân tay không 1 thứ vũ khí để tự vệ, trong Toà nhà 110 tầng bốc cháy rồi đổ xụp và chôn vùi tất cả. Nó đau thương, tàn bạo hơn nhiều so với thảm kịch cuả trận đánh do không quân Phát Xít Nhật giáng xuống Trân Châu Cảng ( Pearl Harbor ) ngày 14 tháng 8 - 1941 nhằm tiêu diệt lực lượng Hải Quân vùng Thái Bình Dương cuả Mỹ, khiến cho Hoa Kỳ phải tuyên chiến với Nhật Bản hồi Thế Chiến Thứ 2. Tầu chiến các loại ở Trân Châu Cảng cũng nổ tung, lưả khói mù trời, người chết vô số kể, nhưng là thời kỳ chiến tranh, bên nào cũng cần phải tiêu diệt quân đội đối phương để giành thắng lợi. Kẻ gieo gió tất nhiên phải gặt bão cho nên sau đó Quân Đội Phát-xít Nhật bách chiến bách thắng đã bị đánh gục bằng 2 trái bom nguyên tử cuả Mỹ ném xuống thành phố Hiroshima, rồi vài ngày sau xuống thành phố Nagasaki. Phát-xít Nhật phải chấp nhận 1 cuộc đầu hàng vô điều kiện ( unconditional surrender )... Tiếc thay, bộ máy lãnh đạo chiến tranh của Hoa Kỳ ( đứng đầu là bộ ba : Ông Bush con ( chưa bao giờ tham dự chiến tranh ) ông phó Cheney chỉ biết có mỗi 1 chuyện “ How to get much more money “ và ông Bộ Trưởng Quốc Phòng Rumsfeld ( 5 lần xin hoãn dịch đi đánh trận ở Việt nam ) kể như hoàn toàn không hiểu biết gì về lãnh đạo chiến tranh, hoàn toàn không có kinh nghiệm về chiến tranh Việt Nam cho nên đã đánh mất , xóa tan cái tinh thần cao đẹp nói trên bằng vụ đánh chiếm Iraq với rất nhiều lỗi lầm quan trọng về “ Sách - lược – Policies & Strategies “ : Sau chiến thắng quá dễ dàng, xóa sổ căn cứ ,trại huấn luyện của quân khủng bố tại Afghanistan ( lẽ tất nhiên phải thắng ) với sự cảm thông của tổ chức Quốc tế là Liên Hiệp Quốc, được sự hưởng ứng của đông đảo quốc gia bạn bè, dân chúng trong nước. Say men chiến thắng, bộ máy lãnh đạo chiến tranh của Hoa Kỳ với tinh thần chủ quan, tự cao, tự đại, ông số 1 công bố cho cả loài người cùng biết và đe dọa cái “ trục ác quỷ – Axis of evil “ gồm 3 quốc gia : Iraq , Iran và Bắc Hàn để cho đám này có lý do và thời gian chuẩn bị cấp tốc đối phó bằng mọi thứ vũ khí chiến tranh của thời đại tân tiến ngày nay. Bí mật quân sự và chuẩn bị chiến tranh bằng cách như vậy thì... ai thắng ai ? Cả loài người đã thấy rõ. Người đứng đầu, lãnh đạo bộ máy chiến tranh Hoa Kỳ còn tuyên bố một cách rất... cao bồi là : ai đứng vào hàng ngũ của ta, là bạn ta; Ai không đứng vào hàng ngũ của ta là kẻ thù của ta, không có lưng chừng đứng giữa... Trời đất ! Còn hơn cả ông nội thế giới không bằng ! Bao nhiêu cường quốc, hàng trăm quốc gia trên thế giới đứng ngoài xem chừng đó, làm gì được người ta không ? Hay rồi sau đó phải đi xin xỏ van nài người ta giúp đỡ tay chân cho thoát cảnh điêu đứng, khó khăn, tiến thoái lưỡng nan ( in perplexing situation ), tiến lên chẳng được, bỏ chạy không xong như cái cảnh chiến tranh Iraq đã thấy. Tuần Báo TIME, tờ báo rất có giá trị phát hành trong tháng 7 – 2006, đã gọi đó là cái “ Chính sách ngoại giao kiểu cao bồi - Cowboy Diplomacy “. Rôì cũng Báo Time, số ra ngày July 17, 2006, ngay ngoài bìa còn viết “ The End of Cowboy Diplomacy – What North Korea, Iraq and Iran teach us about the limits of going it alone – Sự chấm dứt của chính sách ngoại giao kiểu cao bồi- Bắc Hàn, Iraq và Iran đã dậy chúng ta những gì về cái lằn ranh giới hạn để theo đuổi con đường đó một mình. “ Chẳng qua là do chủ quan, không biết, cứ tưởng rằng có sức mạnh vượt trội về vũ khí , hỏa lực chiến tranh ( Superiority of firepower ) đánh chiếm được Thủ Đô của địch, kéo cổ mấy bức tượng của hung thần Saddam Hussein xuống cho đám dân phẫn nộ reo hò, cắm được lá cờ của ta lên điểm cao nhất Thủ Đô kể như là hoàn toàn chiến thắng. Sai lầm quá cỡ ! Tướng Tư Lệnh chiến trường 4 sao, Tommy Frank đánh chiếm xong thủ đô Baghdad là xin giải ngũ, về hưu ngay lập tức vì Ông Tướng này biết rõ : về hưu là Tướng thắng trận oanh liệt, nhưng ở lại mà không có “ chiến lược bình định hữu hiệu – Effective strategy of pacification “ thì sa lầy là cái chắc vì sức kháng cự của địch về nhân lực, vũ khí, nhất là tinh thần tử đạo của tôn giáo vẫn còn đó, kể như hoàn toàn nguyên vẹn. Ấy là chưa kể sự tiếp viện từ các quốc gia Hồi Giáo lân cận: Iran và Syria chẳng hạn. Đối phương tuyên truyền, vận động dân chúng, lớn bé già trẻ : hi sinh tất cả – kể luôn mạng sống - để chống xâm lược, bảo vệ Tổ Quốc, mất Iraq là mất luôn thế giới Ả Rập, tiêu luôn Hồi Giáo. Thế cho nên chiếm Thủ Đô Baghdad đã được 8 năm rồi, tóm cổ hung thần Saddam Hussein, bầu cử, thành lập Quốc Hội, chính phủ đủ thứ mà bây giờ ( bước vào tháng 9 năm 2010 ) ngay tại Thủ Đô Baghdad của địch ta đã chiếm, mà bảo vệ an ninh chưa nổi, bình định chưa xong, luôn phải tăng thêm hàng chục ngàn quân, nhưng hàng ngày vẫn đánh nhau khắp nơi, người chết ngày càng nhiều cả phía địch lẫn phía ta. Đời sống của dân chúng điêu linh khốn khổ, kẻ nào có súng đạn trong tay cho sống thì sống, bắt chết thì chết. Nói chi đến bình định ( pacification ) An ninh ở ngoài Thủ Đô, những địa phương xa xôi, núi rừng khác: Phía Bắc Thủ Đô thì Samara, Tikrit, Kifri, Halahja, Kirku, Arbil, Mosul ; Phía Nam thì Karbala, Babylon, Hindiyah, Najaf, Sukkar, Rifa, Nasiriya, Basra, Zubayr, Rumelia, Umm Qaar, có chỗ nào yên đâu ? Đánh nhau ngày thêm ác liệt. Mỗi địa phương có một Lãnh tụ tôn giáo lãnh đạo, chỉ huy. Quân nó chết thì nó đào lỗ chôn xuống là xong. Dân nó chết thì nó khiêng xác đi biểu tình, khích động tinh thần tử đạo, Thánh chiến. Lính của ta chết ( đã trên quá xa con số 4,000 ) phải đem xác về quê hương trao lại cho thân nhân, gia đình. Những hình ảnh cao cả hay đau thương này diễn ra bao nhiêu lần, năm này, tháng khác thì dân nào chịu nổi mà chẳng hóa điên, đâm khùng. Nó hi sinh 1 tên ( tin rằng được về với Đấng Chí Tôn của nó) với cái xe chở bom là phía ta vằ bạn bè mất tiêu vài chục mạng. Ta đi tuần tra ban ngày, đúng là những mục tiêu rõ ràng cho chúng nó lén núp bắn tỉa. Ban đêm thuộc về chúng nó ở bất cứ nơi nào. Nó chỉ cần 1 trái đạn dại bác của ta bắn không nổ , cải biến đi chút ít, ban đêm đem tuồn vào bên hông đường đi ( không đào bới trên mặt đường như hồi Việt Cộng Vi Xi dốt nát ở Việt Nam). Đoàn xe của ta đi lọt vào ổ tử thần là chúng nó cho nổ bằng nhiều cách tân tiến của thời đại ngày nay. Thế là ta mất ít nhất 1 xe bọc sắt và 1 số chiến binh trên đó. Bom mìn tới lúc này thì nó không thiếu vì đã được chuyển vận từ bên kia biên giới đổ sang. Bây giờ phía ta “ phát minh “ ra chiến thuật mới : để xe bọc sắt nằm đó, di chuyển, tuần tiễu, tìm địch bằng chân, đi bộ để bớt thiệt hại nhân mạng ...Nghĩa là sức mạnh của ta bỏ đi 1 phần. Vụ này rõ ràng là ta đang mạnh, thật mạnh, bỗng thụt xuống bằng đầu, ngang vai với nó. Các chiến hữu của ta tinh thần chiến đấu rất cao, sunùg đạn đầy mình, hỏa lực mạnh gấp hàng chục, sức mạnh yểm trợ bằng không quân, pháo binh tân tiến, hùng mạnh gấp trăm lần chúng nó mà đành bó tay vì biết đánh ai ? đánh vào đâu ? Chúng nó ở chỗ nào ? Có chiến binh của ta uất ức, phát điên lên khi nhìn thấy đồng đội bỗng dưng chết gục, máu me đầy thân xác, nhưng biết làm chi bây giờ ? Đã có một số người không kìm hãm được cơn tức giận đến nỗi phải bắn giết đám dân vô tội cho hả cơn điên, máu khùng. Có khá nhiều chiến binh của ta phẫn chí tự sát, để...ra đi theo đồng đội đã từng sống chết có nhau... Dân chúng trong nước ngày càng mất lòng tin vào cái “ Chiến thắng không tưởng – Utopian victory “ đâm ra phản chiến ngày càng đông – lại muốn tái diễn kiểu chiến tranh Việt Nam – nếu tình trạng kéo dài thêm nữa, tuyển lính không ra , nhất là Lục Quân, khi còn chiến tranh Iraq, dù tiền thưởng đầu quân, lương bổng, phụ cấp tăng lên gấp bội. Có đơn vị, có Sĩ Quan bất tuân lệnh lên đường sang chiến đấu tại Iraq, thà đi tù còn hơn nhẩy vào cuộc chiến không có chính nghĩa, phi lý, vô ích cho nền an ninh quốc gia, hao tiền, tốn bạc của dân đóng thuế, đâm ra cắt đầu xén đuôi làm cho an ninh trong nước, đời sống dân chúng đảo lộn, nếu không nói cái câu... khổ sở, lầm than. Các cơ sở hạ tầng, cầu cống suy sụp, đổ nát, chết người, thiên tai bão lụt tàn phá nhiều nơi, cướp bóc, giết người xẩy ra khắp nơi, tội phạm công khai bắn nhau với cảnh sát vì lực lượng cảnh sát không đáp ứng kịp với sự bùng nổ của bạo lực, nhưng tiền đổ vào cái...lỗ hổng Iraq và Afghanistan ( tưởng đã yên từ hồi nào ) hết trơn mất rồi cho nên mọi sự phải đợi đó, từ từ rồi sẽ giải quyết sau....Thế giới chê trách là ta đơn phương xâm lăng ẩu tả, với những lý do thay đổi quanh co dối trá, đối xử vô nhân đạo đối với tù binh, quân địch, giết hại dân lành, tàn phá nhà cửa, phố xá, xóm làng, lính tráng đã có trường hợp lợi dụng hoàn cảnh hỗn loạn hiếp dâm con gái người ta rồi đốt cho cháy tiêu, mất xác, người nhà trông thấy thì xả súng bắn chết hết luôn cho tiện việc vv... Nếu ta không gây ra chiến tranh, đem quân viễn chinh và bom đạn đến thì ở đây đâu có cảnh tang thương, rối loạn như bây giờ ! Lý do để tạo ra chính nghĩa ( just cause ) cho cuộc tấn công, đánh chiếm một quốc gia tìm hoài không ra, lúc thì bảo...nó có vũ khí tàn sát tập thể, tìm không thấy, lại bảo bởi nó có liên hệ với khủng bố, chứng minh không được, lại xoay ra bảo: tấn công để giải phóng dân tộc Iraq. Dân Iraq nào dại dột muốn được giải phóng bằng cái cảnh chết chóc, tan nát, chạy loạn kinh hoàng như lúc này hay không ? Chính ngay thủ đô Baghdah, nơi được bảo vệ tốt nhất mà phóng viên chiến trường của các báo lớn hàng đầu thế giới, trong đó có Báo Time cũng phải viết ngay ngoài bìa “ Baghdah là cuộc sống trong địa ngục – Iraq đang dần từng bước đi vào nội chiến. “ Bắc Hàn và Iran thì chê cười : Siêu Đại Cường Quốc mà đánh thằng Iraq đã bị thương nặng ( trong cuộc chiến 1991 khi xâm lăng Kuweit ) mà không nổi, sa lầy quá nặng, tiến lên không được mà tháo chạy cho coi được cũng chẳng dễ dàng. Hai anh Iran và Bắc Hàn được thế lên mặt làm cao, không coi Ông Liên Hiệp Quốc, Ông Huê Kỳ ra cái ... ” thống chế “ gì cả. Nó tuyên bố, tuyên cha : Ta không lo sản xuất vũ khí nguyên tử thì mai mốt “ chúng nó “ chơi màn oánh phủ đầu ( Preventive attack ) lúc ấy đưa cái mạng cùi ra mà đỡ như thằng Saddam Hussein hay sao ? Nói cho mà hay : sức mấy dám đụng vào ta, ta có vũ khí nguyên tử, hỏa tiễn tầm xa, tầm cụt, thứ xịn, thứ dỏm đấy, bộ giỡn chơi à ! Chiến tranh kéo dài trong hoàn cảnh địch yếu mà đánh lợi hơn ta. Ta mạnh mà lắm lúc chẳng biết đánh vào đâu. Đánh nhau kiểu chiến tranh quy ước ( conventional war ) như đánh lão Saddam Hussein xâm lăng Kuweit để chiếm các mỏ dầu, hồi đầu thập niên 1990, thì Hải-Lục-Không quân của ta “ xơi tái chúng nó “ dễ như chơi, nhưng đánh nhau kiểu cò cưa, không mặt trận, không chiến tuyến, địch và dân lẫn lộn với nhau thì...quân ta chịu chết. Chẳng lẽ “ làm cỏ “ sạch boong cả cái đất nước Hồi Giáo Iraq này hay sao ? Thôi, tạm thời cho thằng đàn em hung hãng con bọ ngựa Do Thái tiền bạc, vũ khí chiến tranh, bom thứ xịn mới ra lò để nó thử hộ, nhân dịp nó bị bắt cóc 2 tên lính, lấy cớ đem Không Quân, pháo binh, rồi thiết giáp, bộ binh tiến vào, oánh cho tan tành sào huyệt ( stronghold ) của tổ chức khủng bố Hezbollah chiếm cứ công khai miền Nam xứ Lebanon nhỏ bé, để thiên hạ bớt chú ý đến sự thất bại ở Iraq, mà bây giờ chúng nó đang mạnh lên, kéo qua Afghanitan chiếm cứ hẳn miền Nam để quân Taliban tập họp lại, kết hợp với thứ dữ Al- Qaeda ,đánh yểm trợ cho cái chiến trường đã có ít nhiều yên ổn lâu nay. Bầu cử tháng 11 – 2006 xong rồi, ta mất ghế đa số ở Quốc Hội thì còn làm ăn giống gì được nữa ! Tới lúc này, bộ Ba lãnh đạo bộ máy chiến tranh của Hoa kỳ : Ông chánh Bush, ông phó Cheney, Ông Bộ Trưởng quốc phòng Rumsfeld mới hiểu rằng ý kiến của cựu Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Hoa Kỳ, lúc ấy đang giữ chức vụ Bộ Trưởng ngoại giao Colin Powell góp ý với ông chánh Bush trước khi đánh Iraq là đúng. Tướng giỏi từng giữ chức vụ cao nhất trong quân lực Hoa Kỳ lại giỏi luôn về chính trị và ngoại giao, đang làm Bộ Trưởng Bộ ngoại giao không giỏi, không đúng làm sao được ! Thế mà ông chánh Bush gạt phắt đi laiï còn “ xài xể “ cho một mách, làm cho Bộ Trưởng ngoại giao, cựu Tổng Tham Mưu Trưởng quân lực hoa Kỳ...buồn muốn chết người, nhưng đành phải tuyên bố cho cả thế giới cùng nghe :” Tôi đã từng ra lệnh cho toàn thể quân lực Hoa Kỳ : Hải, Lục Không Quân phải tuyệt đối tuân lệnh của tôi thì nay tôi cũng phải tuyệt đối tuân theo vị Tổng Thống kiêm Tổng Tư Lệnh quân đội Hoa Kỳ, nhưng hết nhiệm kỳ 1 của ông, tôi sẽ xin về nghỉ... Rồi đến ông Tướng Mỹ 4 sao gốc Nhật Bản, Eric Shinseki, Tham Mưu Trưởng Bộ Binh Hoa Kỳ trình với ông chánh Bush : “ Số quân Tổng Thống định sử dụng để đánh chiếm Thủ Đô Baghdad thì kể như xong rồi, ta sẽ thắng dễ dàng, nhưng Tổng Thống đã có sẵn vài trăm ngàn quân nữa để làm công việc bình định ( pacification ) và kiểm soát an ninh ( security control ) lâu dài ở cái xứ sở đó chưa ?” Ông số 1 nhà ta tắc tị, bèn nổi sùng lên và “ xạc “ cho ông Tướng 4 sao này 1 trận vì làm cho ông “ mất hứng cao bồi “ đang hăng máu vịt muốn đánh ngay Iraq, chiếm thủ đô Baghdad, nắm cổ...thằng Saddam Hussein cái đã, mọi sự tính sau ( chết ở cái chỗ này dây...) Thế là ông số 1 Nhà Trắng cho ông Tướng 4 sao gốc Nhật tài giỏi này ( không giỏi mà gốc Nhật ăn bom nguyên tử lại lên tới Tướng 4 sao Hoa Kỳ ) “ về nhà xơi nước “ . Tai hại bạc tỉ ! Thất bại, sai lầm ghê gớm ở Iraq sẽ ... giết luôn phe ta trong cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc 2008 là cái chắc ! Ông nào của phái Cộng Hòa nhà ta ra ứng cử cũng dễ bị coi như...” Đường xưa lối cũ “ của ông chánh Bush ( chớ không phải của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đâu nhé ! ) . Dăn chúng ở Lebanon, lớn bé già trẻ có dịp hiểu thế nào là sức mạnh của Do Thái, của vũ khí chiến tranh Hoa Kỳ trước khi chết tan thây, nát xác, nhà cửa, phố phường nát bét ra như ... tương Tầu. Hai thằng Iran và Syria đừng có léng phéng mà gây sự với phe ta, nghe chưa ! Phe ta la làng : Do Thái có quyền tự vệ ! Tự vệ theo kiểu : Toán nhân viên cảnh sát thấy người đàn bà tay cầm con dao gọt bầu, gọt bí tiến về phía mình, cảnh sát liền thi nhau nổ súng, súng ngắn, súng dài cho người đàn bà lãnh vài chục viên đạn, chết nhăn răng, hết thuốc chữa. Đó ! Tự vệ như thế là “ tự vệ chính đáng – legitimate defense “ quá đi chớ ! Mấy anh Tây trắng Tây đen thì kêu đó là “ Défense légitime “ đấy ! Đem quân đội viễn chinh đi xâm lăng, đánh chiếm một quốc gia dù nhỏ bé cũng không dễ dàng. Lịch Sử Việt Nam chống xâm lăng Trung Quốc cả ngàn năm đô hộ đã chứng minh điều đó. Dân tộc Việt Nam nhỏ bé có chính nghĩa bảo vệ Tổ Quốc, được lòng dân, khí hậu, lãnh thổ quen thuộc của mình ( thiên thời, địa lợi, nhân hòa ) đã giành được 900 năm độc lập kể từ năm 939, sau trận đánh thắng vẻ vang oanh liệt của Danh Tướng Ngô Quyền trên sông Bạch Đằng là thế đó !

Nếu phe ta chịu khó học bài, bắt chước sơ sơ bọn cộng sản Hà Nội xâm lăng, đánh chiếm Nam Việt Nam ( lại dư thừa khả năng tái thiết ) thì Iraq đâu đến nỗi thê thảm, tùm lum như bây giờ. Cộng sản tuy dốt nát, răng hô, mã tấu, nhưng thí mạng cùi, nó đánh miền Nam không bằng sự hiện diện của quân chiến đấu ngoại quốc ( chống xâm lược bảo vệ Tổ Quốc cơ mà ), đánh từ chung quanh dồn về Thủ Đô, chiếm xong Tỉnh nào, lập tức nó có “ Ủy Ban Quân Quản – Committee of military administration “, dùng quân đội chính quy hay quân chủ lực địa phương, dân quân, du kích cai trị ngay, từ tỉnh xuống Huyện, Xã, Thôn, dưới sự lãnh đạo của Đảng Ủy cấp Tỉnh , Huyện, Chi Bộ ở Xã. Chúng nó bằng mọi cách tịch thu, gom hết các loại vũ khí cá nhân, vũ khí cộng đồng của quân đội Nam Việt Nam để lại. Các lực lượng nhân sự có khả năng kháng cự, nổi loạn sau này như Sĩ Quan quân đội , Bảo An, Cảnh Sát, Cán Bộ Đảng Phái chính trị đều bị công an địa phương lùa đi trình diện rồi học tập cải tạo trên rừng, trên núi mút mùa lệ thủy. Hạ Sĩ Quan ít nguy hiểm hơn thì trình diện, học tập tại địa phương ngắn ngày rồi trở về lao động sản xuất, do công an Phường, Khóm, Xã, Thôn kiểm soát. Sĩ Quan đã giải ngũ tuy không phải đi cải tạo kiểu trên, nhưng bị kiểm soát chặt chẽ, khi có biến động nguy hiểm như ngày 27 – 2 – 1979, Trung Quốc xua quân đánh phá 6 Tỉnh Miền Bắc để “ dậy cho cộng sản Hà Nội 1 bài học “ thì lập tức ngày hôm sau, 28 tháng 2 – 1979, tất cả Sĩ Quan đã giải ngũ, a-lê hấp ! Lên xe bịt bùng ! Xe chở đi đâu không biết ! Khi nhẩy xuống đất thì thấy hóa ra mình cũng đi cải tạo như ai... Đại khái sơ sơ như vậy, muốn xâm lăng, đánh chiếm thì ít nhất cũng phải như thế ! Bố đứa nào cựa quậy, chống phá, nổi loạn được nữa. Bởi thế, dù cho hầu hết dân chúng miền Nam Việt Nam đều căm thù, ghê tởm bọn cộng sản Hà Nội xâm lăng, đánh chiếm, chịu khổ sở trăm đường, mà mấy chục năm rồi có ai làm gì được chúng nó đâu. Ai bỏ nhà, bỏ cửa chạy lấy người, trốn cách nào, vượt sông, vượt biển thì vượt, còn không, thì đành ở lại chịu sống trong cái nhà tù vĩ đại, khổng lồ của chế độ cộng sản, ngày đêm nghe mấy cái cột đèn đường phố than thở : “ Cũng muốn đi quá mà đi không được ! “.


Thảm kịch xẩy ra ở New York City mà thôi, cũng đã thấy đau thương, thảm khốc hơn nhiều. Bao nhiêu gia đình tan nát, vợ mất chồng, Mẹ mất con, những em bé, chỉ sau 1 thời gian ngắn ngủi kinh hoàng, không bao giờ còn thấy Cha, thấy Mẹ… Những buổi cầu nguyện tại nhiều quốc gia trên thế giới sau đó cũng thấy thật nhiều nước mắt cảm thương. Trận tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9 tại nước Mỹ đã đem thế giới loài người văn minh, tiến bộ sát lại với nhau để bảo vệ sự sống, bảo vệ tự do, an bình, hạnh phúc, Muốn được như thế, các quốc gia, dân tộc văn minh tiến bộ, yêu chuộng tư do bắt buộc phải đoàn kết với nhau để chống lại, để tận diệt phong trào, lực lượng khủng bố quốc tế. Chúng nó hiện diện ở khắp nơi, ít nhất cũng tại 60 quốc gia, đã được cơ quan an ninh xác nhận. Chúng không từ một ai chống lại chúng hay không chấp nhận đi theo con đường man rợ, khủng khiếp, quái đản cuả chúng.
Trong thảm kịch xẩy ra tại New York City, có 80 quốc gia trên thế giới đã có những công dân cuả mình bị chết trong đó, không chết dưới đống vụn nát cuả toà nhà cao tầng thì cũng chết trong 2 chiếc phi cơ bị bọn khủng bố dùng làm phương tiện để lao vào toà nhà đó với mộng ước tàn phá tối đa đất nước vĩ đại này.


Đây không phải là lần đầu tiên, mà đây là lần thứ 19 (*) bọn khủng bố quốc tế man rợ nhắm đánh vào Hoa Kỳ, nhưng lần này là những sô nước xối mạnh vào cái thùng nước đã tràn đầy, khiến cho nước Mỹ, một đất nước hùng cường nhất hoàn vũ ngày nay, chính quyền, quốc hội và nhân dân Mỹ không thể nào chịu đựng thêm được nưã. Nước Mỹ, nhân dân Mỹ, với sự đồng tình cuả thế giới văn minh, tiến bộ nhất định phải tuyên chiến diệt trừ lực lượng khủng bố quốc tế man rợ này với bất cứ giá nào, dù cho thời gian không thể nào mau chóng, ngắn gọn. Tuy nhiên, mọi chuyện đã, đang và sẽ xẩy ra với thành quả tốt đẹp, hay hậu quả tai hại, thảm khốc khôn lường còn do các nhà lãnh đạo trên thế giới, nhất là các nhân vật lãnh đạo của Hoa Kỳ tại Tòa Bạch Ốc.


Kẻ nào gieo gió thì nhất định phải gặt bão ( Who sows the wind will reap the whirlwind ) . Sự hung ác tàn bạo tự nó phải uống phần lớn độc dược cuả nó ( La méchanceté doit boire elle-même la plus grande partie de son poison- Sénèque ). Xưa nay Luật cuả Trời Đất vốn là như thế !


San Diego, California
Phan Đức Minh

( * ) : Xin hẹn khi nào có thì giờ, sẽ viết rõ về những vụ khủng bố, tấn công triền miên này sau .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn