BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35723)
(Xem: 33264)
(Xem: 32435)
(Xem: 24687)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Chuyện cái nồi

18 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 590)
Chuyện cái nồi
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51

Bách Tượng



Vài lời về CHUYỆN "CÁI NỒI"

Vì tò mò hay đọc "sách ngoài luồng", tôi đã được đọc tác phẩm "Gửi lại trước khi về cõi" của ông Vũ Cao Quận. Và cũng vừa tình cờ khi lên Hà Nội tôi lại được đọc "Gửi lại trước khi về cõi" của Nhà xuất bản TIẾNG QUÊ HƯƠNG in ở Mỹ. So sánh trong "ruột" của hai cuốn sách : một in "chui" trong nước, một được xuất bản đàng hoàng tại Hoa Kỳ, tôi thấy cuốn sách ở Hoa Kỳ thiếu một bài mà cá nhân tôi đọc "hơi bị thích thú". Đó là bài "Chuyện Cái Nồi" in ở quyển trong nước với bút danh Bách Tượng ít ai nghĩ tác giả "Chuyện Cái Nồi" lại là ông Vũ Cao Quận. Có một bác bạn của bố tôi bảo với bố tôi : Cứ hỏi đại tá Phạm Quế Dương và giáo sư Trần Khuê thì biết. Chính là Vũ Cao Quận !

Tôi tìm những bài lưu ở Mạng Hưng Việt cũng không thấy có và hình như cũng không thấy ở các "oép-sai" khác. Chưa một lần được gặp hoặc quen với ông Vũ Cao Quận, vì tôi là loại hậu sinh chỉ đáng tuổi con cháu nên có thể có ngày nào đó gặp ông, ông mắng : Thằng nhãi cầm đèn chạy trước ô tô ! Tôi trân trọng gửi mail tới ông, mong được ông coi như một lời xin phép đưa bài "Chuyện Cái Nồi" ra Mạng để cùng các bạn chia xẻ một chút ít hiểu biết về cái chủ nghĩa "xếp hàng cả ngày" cùng những hệ luỵ mà nó làm khốn khổ một Dân Tộc Việt Nam "yêng hùng" suốt hơn một nửa thế kỷ đã qua !

Câu chuyện tuy đã khá cũ qua mấy năm rồi, nhưng với đất nước luôn luôn "nhất thế giới" về tranh xuất "trụ hạng" của giải Tự Do - Dân Chủ - Nhân Quyền này vẫn còn đang nóng hổi "tính thời sự" !

Một sinh viên Hải Phòng


Vụ án Năm Cam

 

 Đang suy nghĩ phiền muộn về cái tuổi già vô dụng với hai câu thơ chợt đến :

 Chinh chiến cả một đời người.

 Về nhà nhớn nhác đuổi ruồi quanh mâm !

 Thì một ông bạn già " vô dụng " khác đến đưa cho quyển " Người Trung Quốc xấu xa " của Bách Dương tiên sinh từ đất nước Tàu Đài Loan xa xôi với câu giới thiệu sách nghe mà ghê cả người: " Này đọc " Vại tương thối và lũ giòi bọ..." của Bách Dương do dịch giả Nữ Lang Trung (Nhà văn Dư Thị Hoàn) mà học lấy cái đạo làm người ! Kẻ hèn này đang ngơ ngác đến há hốc mồm toan hỏi lại là:" làm sao cái vại tương thối...? thì ông bạn già cười ha hả ra về.

 Vốn ham nghiền sách, chẳng cần biết nếp, tẻ gì, kẻ hèn này chúi mục kỉnh đọc liền hai đêm, một ngày. Đọc xong kẻ hèn này cũng muốn hét toáng lên: Ơ-rê-ka như nhà học giả Hy Lạp mấy ngàn năm trước. Số là có dễ đến hai năm tôi có đọc "Đối thoại năm 2000" của tác giả Trần Khuê và Nguyễn Thị Thanh Xuân, có đoạn ông chửi khéo mấy nhà Mác-xít giả cầy:" Mác xít gì các ông, Mác-mít thì có!". Tiếng Pháp Mác-mít ( Marmite) là cái nồi. Rồi lại đọc " Gửi lại trước khi về cõi" của lão binh Vũ Cao Quận phát triển thêm là Mác-mít-tít-mờ (Marmitisme) tức " Chủ nghĩa cái nồi". Từ đó chữ "cái nồi" cứ ám ảnh mãi trong tôi nhưng chưa biết dùng cái nồi vào việc gì. Nay ông Bách Dương nổi tiếng về "cái vại tương thối của ông" thì tôi có sá gì lại không dám nổi tiếng về "cái nồi" của tôi. Cho dù so với ông Bách Dương, ông là con sư tử mà tôi chỉ là con ve, con bét bám trên bờm con sư tử thì tôi cũng oai lắm chứ. Ông phi nhanh đến đâu tôi cũng được phi nhanh đến đó và ông gầm thét làm bao loài khiếp đảm thì tôi cũng ngạo nghễ từ trên bờm cao nhìn bàn dân thiên hạ chết khiếp cứ như chính cái oai của tôi. Cái ý nghĩ "tháu cáy" này tôi cũng ăn trộm của ông "sĩ phu đâu rồi" Nguyễn Xuân Tụ. Nói tóm lại bài viết dưới đây tôi ăn cắp mỗi ông một tý làm theo kiểu mấy ông tiến sĩ giáo sư Mác-xít "dởm". Trong " cái vại tương Việt Nam" pha tí ti Mác, tí ti Lê thành một thứ triết học ngô nghê khó ngửi mà bất khả bại !.. Muốn nổi tiếng cũng cần có một cái bút danh cho oai oai một chút, tôi không hề biết chữ vuông nên không rõ Bách Dương tên Tàu là "Trăm dê" hay " Trăm biển", tôi cũng cần vinh danh tên tôi cho tương xứng nển tôi lấy bút danh là Bách Tượng tức là " Trăm voi" mà các cụ thường chả nói : " Trăm voi không được bát nước sáo" là gì!... Đang mơ mơ màng màng trên cái hư quang ảo thì mấy ông bạn già hay lý sự đa đoan tới chơi, qua mấy câu trao đổi, Bách Tượng tôi hiểu rằng "chuyện cái nồi" sẽ được vận hành.

 Hồi này tên trùm xã hội đen Năm Cam được đưa tin dồn dập trên các báo chí, loa đài, thì Bách Tượng tôi được khá nhiều bạn già trong xóm đến nhà thả nỗi bức xúc, thả tâm tư và thả cả lòng căm tức... câu trước câu sau, trước còn nói nhẹ, sau nói sẵng cứ y như tôi là kẻ có chút gì dính dáng đến thằng Năm Cam này vậy! Cũng cần giới thiệu sơ qua mấy ông bạn già này đều là Cựu chiến binh, tuy là đảng viên nhưng... nói chung là tốt, những "Nhà ái quốc thật lòng đến mủi lòng" của thế kỷ thứ 20 và rơi rớt sang thế kỷ 21 này. Họ là những người yêu nước vĩ đại và ngây thơ luôn có một niềm tin vừa sắt đá, vừa lỏng lẻo vào các vị lãnh tụ, các vị lãnh đạo các cấp của đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước xã hội chủ nghĩa này là "những người cộng sản sạch sẽ tử tế, không có lợi ích gì khác ngoài lợi ích phục vụ Nhân Dân" của cái đất nước còn nhiều khốn khổ này, dù họ biết rất rõ ràng những ông lãnh tụ, những ông lãnh đạo cộng sản đó giàu ú ụ không kém gì mấy ông trùm tư bản G8 . Họ có thể kiên nhẫn hàng giờ há hốc mồm để lắng nghe những khuôn vàng thước ngọc của ông bí thu đảng uỷ phường phổ biến các chỉ thị, nghị quyết vĩ đại của đảng. Vừa thấm nhuần, vừa cam chịu, vừa "đếch tin"...dù trong sâu thẳm của họ, họ biết chỉ ít phút sau, sau khi rời diễn đàn là ông bí thư đảng uỷ , ông chủ tịch " uỷ ban nhâng dâng " cùng ê -kíp ra ngay quán" Bờ-Rờ-Tờ cờ" (Bia-Rượu-Thịt chó) ngay ở đầu hẻm phường sau khi đã chia chác nhau phần chấm mút: đất đai - nhà cửa... thường thấy và phổ biến ở xã, phường cả nước.Với những cốc bia sủi bọt, miếng rựa mận,miếng chả chó nướng thơm phức...lũ " xã xệ, lý toét thời hiện đại " bỏ lại đám cựu chiến binh, đám đảng viên cả tin đang ngu ngơ sôi nổi thảo luận quán triệt cái nghị quyết đảng vừa vu vơ vừa mơ hồ, vừa hiểu mà không hiểu, vừa tin tưởng vừa ngờ ngợ...cái mớ hỗn độn ấy xoắn vào nhau nhào nặn mấy ông bạn già của tôi ngày này qua tháng khác nên trong đầu họ mơ hồ luôn hiểu rằng trên đời này chỉ có đảng là vô địch, là thống soái. Đảng như một vị thần linh hiểu biết hết mọi việc trên cõi đời này, nên các thần dân không cần phải tìm hiểu hoặc cần biết thêm một điều gì nữa. Đảng nghĩ hộ cả rồi !...

 Nằm trong khối nhân quần u mê ấy nên khi xẩy ra vụ " bố già Năm Cam ", họ vừa hẫng hụt, vừa ca cẩm hoảng loạn như trái đất sắp va vào khối thiên thạch nào đó!

 Vào một buổi sáng đẹp trời, một ông bạn trong nhóm người kể trên trong tay cầm tờ báo trong hệ chính thống " đi bên lề phải ", tay kia đập phành phạch vào tờ báo la lối :" Chết thật ! Một thằng xã hội đen nhãi ranh mà quật đổ hàng mấy chục cán bộ công an từ phường đến quận...".

 Rồi tiếp tục theo rõi diễn biến của báo chí...mấy ngày sau cũng lại vào một buổi đẹp trời, cũng vẫn đập phành phạch vào tờ báo, ông giận dữ :" Hỏng, hỏng cả rồi.Mới đầu tưởng chỉ có một lũ tép riu ai dè nó kéo theo một lô, một lốc : trung, thượng, đại tá, có cả anh hùng lực lượng vũ trang...Thật đúng là con sâu bỏ rầu nồi canh !" Đợi cơn nóng giận của ông bạn nguôi ngoai, Bách Tượng tôi mới nhẩn nha nói vui :" Sự phẫn nộ của ông thì thật đúng quá rồi, nhưng ông ví von thì chật lấc rồi !" Ông hùng hổ vặc lại :" Ông thử nói xem tôi ví von sai ở chỗ nào ?.."

 ...Thì đó ! Ông ví von " con sâu bỏ rầu nồi canh " ! Hoạ có là kẻ ngu và mù có một không hai trên trái đất này mới bỏ một đống sâu vào nồi rau hay chính " cái nồi " đã đẻ ra lũ sâu đốn mạt này !".Tiện tay tôi cho ông xem bản thống kê sơ sơ tên tuổi, chức vụ những con sâu từ to đến nhỏ mà tôi nhặt nhạnh từ các tờ báo " chính hiệu búa liềm vàng " và chắc chắn rằng số danh sách đen này chỉ là con tem dán trên mình con " lu lu" :

 * Trần Mai Hạnh : Uỷ viên trung ương đảng, Tổng giám đốc Đài phát thanh 

 tiếng nói Việt Nam, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Hội nhà

 báo Việt Nam.

 *Phạm Sĩ Chiến : Phó viện trưởng VKS nhân dân tối cao.

 *Bùi Quốc Huy : Uỷ viên trung ương đảng , Trung tướng thứ trưởng Bộ công

 an.

 *Hoàng Ngọc Nhất : Thiếu tướng , Thứ trưởng Bộ công an .

 *Đỗ Năm : Thiếu tướng Cục trưởng Cục quản lý trại giam.

 *Thân Thành Huyện : Đại tá phó giám đốc công an TPHCM.

 * Võ Văn Măng : Đại tá phó giám đốc công an TPHCM .

 *Dương Minh Ngọc : Thượng tá Anh hùng LLVT, Trưởng phòng CSHS công

 An TPHCM.

 * Nguyễn Mạnh Trung : Thượng tá cảnh sát điều tra TPHCM.

 * Nguyễn Bá Phong : Viện trưởng VKS quận I TPHCM.

 * Quan Hữu Dũng : Phó phòng cảnh sát hình sự công an TPHCM.

 * Võ Văn Tâm : Đội trưởng đội phòng chống TNXH công an TPHCM.

 * Nguyễn Minh Tuấn : Đại uý điều tra viên đội trọng án công an TPHCM.

 * Phạm Minh Nghĩa : Điều tra viên công an quận I TPHCM.

 * Lê Văn Quang : Công an CSHS TP HCM .

 * Nguyễn Thập Nhất : Trưởng phòng VKS TP Hà Nội.

 * Huỳnh Anh Dũng : Phó đoàn 814 sở VH - TT TPHCM.

 * Lâm Xuân Phát : Kiểm sát viên VKS TPHCM .

 Và một số vị chức sắc có dính líu tí chút hoặc cũng cần sự giải trình trước dư luận xã hội :

 * Lê Thanh Đạo : nguyên Viện trưởng VKSND tối cao .

 *Đoàn Mạnh Giao : Bộ trưởng chủ nhiệm văn phòng chính phủ .

 * Đỗ Phương : Tổng giám đốc thông tấn xã Việt Nam .

 * Nguyễn Quốc Bảo : Vụ trưởng vụ nội chính , đại sứ Udơbêkístan.

 * Nguyễn Đình Thanh : Trưởng ban thư ký biên tập ĐTHTW.

 * Nguyễn Huy Hùng : Đài truyền hình TW.

 * Nguyễn Văn Bông : Phó viện trưởng phụ trách hình sự VKS TPHCM.

 * Đặng Thế Hồng : Phó viện trưởng VKS TPHCM.

 * Đặng Công Tâm : Phó viện trưởng VKS TPHCM . 

 * Đặng Văn Bình : Trưởng phòng kiểm sát giam giữ cải tạo VKS TPHCM.

 Cùng lấp ló bộ mặt một số Bí thư và Chủ tịch Phường thuộc " địa bàn ao nhà "ở Quận 1, quận 4 và quận 8 cũng cam tâm làm " bảo kê " cho " bố già Năm Cam " trên tinh thần " đồng chí- đồng đội " vì " đồng chí Năm Cam " đã từng là đặc tình viên công an dưới thời ông Ba Tung, trưởng phòng hình sự công an thành phố HCM.

Theo báo Tuổi Trẻ số ra ngày 11/9/2002 thì 10 công an quận 4 TPHCM từ thiếu tá đến đại uý bị tước " danh hiệu công an nhân dân " ! Theo ông Võ Chí Công ( hình như ông này từng là chủ tịch nước CHXHCNVN) tác giả bài báo " Thấy gì về công tác tổ chức và quản lý cán bộ qua vụ án Trương Văn Cam " có đoạn : ...tháng 8/2002 từ cơ quan bảo vệ pháp luật đến cơ quan báo chí, quản lý kêt thúc giai đoạn 1 chuyên án, chúng ta đã tiến hành khởi tố, kiểm điểm, kỷ luật hơn 100 người là cán bộ, chiến sĩ, đảng viên từ cán bộ cao cấp đến cấp thấp ở các cơ chuyên ngành..!(Tạp chí Cộng Sản số 26 Tháng 9 - 2002 ). 

 Vậy đến hôm nay đã là tháng 10-2002 những bộ mặt đen đúa của những kẻ xấu trong bộ máy cầm quyền sẽ lên đến bao nhiêu tên nữa ?...

 Xem xong bảng thống kê sơ lược của Bách Tượng tôi, ông liền xuống giọng" Ồ! ồ chí phải, chí phải, nhưng bây giờ phải nói thế nào cho phải ?". tôi vừa hài hước, vừa nghiêm trang giọng buồn buồn lâm li:

 "Phải nói tại "cái nồi!" "cái nồi xã hội chủ nghĩa" đã đẻ ra lũ thoái hoá này!" Đến lúc này Bách Tượng tôi thấy không còn thể bông phèng với cái ông Mác - xít lẩm cẩm, ngu ngơ này, tôi cất cao giọng hùng biện:

 - Khởi thuỷ "cái nồi " Việt Nam dân chủ cộng hoà nó được tráng một lớp men tự do dân chủ thực sự, mọi quyền lực đều thuộc về nhân dân, nhân dân Việt Nam nhất tề vùng dậy đi theo Hồ Chí Minh chính vì hai chữ "dân chủ" thiêng liêng này. Lúc đó mọi thứ rau kể từ những thứ rau vào loại cần trồng tỉa như : cải bắp, xu hào, rau diếp, rau cải, rau muống.... có loại rau hoang dã tập tàng như: rau rệu, rau má, rau sam... cho vào "cái nồi" đó đều cho món canh ngon ăn xong nhớ đời. Sự thật ra mọi ví von đều khập khiễng, nhưng đúng là buổi đầu Cách mạng tháng 8 quây quần xung quanh Chủ tịch Hồ Chí Minh tình nghĩa tưởng như "phụ tử chi binh". Trí thức, văn nghệ sĩ, nhà khoa học có như: Trần Văn Giầu, Tạ Quang Bửu, Nguỵ Như Kon-Tum, Văn Cao, Nguyễn Tuân, Nguyễn Bính, Lưu Hữu Phước..., nhân sĩ quan lại cũ có: Huỳnh Thức Kháng, Bùi Bằng Đoàn, Phan Kế Toại...tư sản, địa chủ có: Trịnh Văn Bô, Hoàng Thị Minh Hồ, Nguyễn Sơn Hà, Đỗ Đình Thiện, Nguyễn Thị Năm... kể sao cho xiết. Hàng triệu người trong khối nhân quần lam lũ như anh phu xe, chị buôn thúng bán bưng, anh kẻ cướp, chị gái điếm hoàn lương cũng một lòng, một dạ theo cụ Hồ. Cái thời Việt Nam dân chủ cộng hoà đã gắn kết hàng chục triệu con người không phân biệt giai cấp, tôn giáo, ý thức hệ này nọ đã làm nên chiến thắng Việt bắc, Sông Lô oai hùng, đã làm nên Điện Biên lừng lẫy chấn động địa cầu. Đấy ! "cái nối Việt Nam dân chủ cộng hoà" tuyệt vời nấu mớ rau dân chủ với đủ mọi thành phần xã hội trong đảng cũng như ngoài đảng đã làm lên 7-5-1954 mãi mãi là chấm son vàng trong lịch sử vẻ vang và tự hào của dân tộc.

 Cả chặng đường lịch sử đó mới nẩy nòi 2 con sâu đáng nói là: Trần Dụ Châu, đại tá cục trưởng cục quân nhu và Trương Việt Hùng thứ trưởng bộ nông nghiệp, kẻ này sống hưởng lạc, xa hoa trên xương máu của đồng bào, chiến sĩ trong kháng chiến chống Pháp. kẻ kia sống sa đoạ, thoái hoá giết vợ để thoả lòng dục vọng bất chính. Hai kẻ đó mỗi đứa một tội nhưng quy vào một tội duy nhất là tội lạm dụng quyền lực cá nhân tưởng như không ai ngăn cản nổi. Nhưng khi Hồ Chí Minh còn sống thì bất cứ tội ác nào, bất cứ kẻ phạm tội là ai đều bị trừng trị nên bọn chúng đã bị xử tử như bất cứ một tên phản cách mạng nào. Còn Hồ Chí Minh, những toan tính lộng quyền, lộng hành của một sô lãnh đạo cao cấp của đảng còn co vòi âm thầm chờ đợi !

 Nền đệ nhất dân chủ cộng hoà đã chấm dứt sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, thời "Tiền Lê hiện đại" đã lập nên nền đệ nhị dân chủ cộng hoà bằng cái tên mới" Cộng hoà xã hội chủ nghĩa' với những ông vua cộng sản lên ngôi. Vua " Tiền Lê ", hoang dâm vô độ, sánh với Mao-Sê-Tung bên Tàu, trong đầu mới chứa dăm ba hạt muối Mác-Lê đã kiêu căng tưởng như nắm được độ mặn các đại dương trên trái đất. Ai mới ho he có ý kiến ngược thì được mời đi tù không án. Nếu không tin bạn thử đi hỏi những ông, bà : Đặng Kim Giang, Vũ Đình Huỳnh, Chu Văn Tấn, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hữu Đăng, Thuỵ An, Dương Thu Hương...Kể tên không xuể.

 Thế là:"cái nối xã hội chủ nghĩa" phá bong tòan bộ lớp men tự do dân chủ của nền đệ nhất dân chủ cộng hoà, phủ nên đó lớp men độc tài đảng trị. Từ đó sự lộng quyền, sự lộng hành trong "cái nối xã hội chủ nghĩa" không còn pháp luật nào khống chế nổi. Những cán bộ có chức, có quyền trong đảng được tự do hoành hành, còn Dân thì bất lực đừng nhìn. Những Thân Trung HIếu, Nguyễn Thiện Luân, Vũ Xuân Trường, Phùng Long Thất, Nguyễn Bích Ngọc, Lã Thị Kim Oanh... mọc lên như nấm. Liệu đã là đỉnh điểm chưa?... với vụ án"Đồng chí bố già Năm Cam" nhân dân cả nước nghe mà ngẹt thở! những" mớ rau" Dương Minh Ngọc, Nguyễn Mạnh Trung, vốn xanh mơn mởn là thế, cho vào "cái nồi xã hội chủ nghĩa" đáng lễ cho một nối canh ngon thì nay cũng biến thành sâu nhung nhúc trong nồi. Này ông bạn già! Cái danh sách tôi nêu só sơ trên, lúc đầu cũng toàn là người có ý chí, lý tưởng trong sạch, lành mạnh. Nhưng cứ tiếp tục nấu vào "cái nồi' độc tài, toàn trị ngồi trên pháp luật không chịu bất cứ một sự giám sát nào, tự tung tự tác thì có "rau giời" cũng thành sâu bọ hết!

 Vậy cái thành ngữ "con sâu làm rầu nồi canh" không còn đúng trong trường hợp này mà phải nói là:

 "Nồi canh sanh ra sâu bọ!"

 Nghe Bách Tượng tôi "diễn thuyết" xong, ông gục gặc cái đầu: "có lý, có lý../!" rồi ông chuyển sang giọng tuồng: "Hảo a! Hảo a! nghe xuống cái lỗ tai lắm à...!" được sự động viên của ông, Bách Tượng tôi quá sung sướng đang "ngon trớn" tôi tới luôn: "Tôi với ông thử sơ kết mồm những khuôn mặt đen đúa khoảng trên dưới mươi năm trở lại đây:

 - Dũng "Pa-lét" tên trùm xã hội đen ở Nha Trang, Khánh Hoà

 - Cu Nên - Lâm Già - Dung Hà ở Hải Phòng.

 - Khánh Trắng, Phúc Bồ ở Hà Nội.

 - Hoàng "Lựu Đạn" ở sông Bé.

 Toàn những khuôn mặt đen đúa kinh tởm mà vẫn tồn tại giữa xã hội công an, cảnh sát, mật vụ cộng sản, nhóm thì vùng vẫy ba bốn năm, băng đảng thì tung hoành dăm bẩy năm nhơn nhơn không bị ai trừng trị. Nay thêm nhóm của "đồng chí đặc tình viên Năm Cam" góp mặt tung hoành ngang dọc trên thành phố mang tên cụ Hồ hàng chục năm trời, được bao che bảo kê tầng tầng, lớp lớp. Thấp thì bí thư đảng uỷ, chủ tịch công an phường, quận. Tầng trung thì có giám đốc, thiếu , trung, thượng, đại tá công an cho núp bóng an toàn. Còn trên tầng thượng thì toàn những ô lọng vàng: uỷ viên trung ương đảng, thứ, bộ trưởng, trung, thiếu tướng, viện kiểm soát nhân dân tối cao...xoè ra o bế, che chở . Trong bài "Trâu mộng lên vũ đài", tác giả dám bạo gan quá cỡ thợ mộc dám nêu tên nguyên tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Đỗ Mười và nguyên chủ tịch nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam Lê Đức Anh có dính tí chút gì chăng vào việc bao che cho tên " bố già " này. Và tác giả tuyên bố một câu xanh rờn là:  

 - Tôi sẵn sàng ra trước cơ quan pháp luật về nội dung bài này!..

 Nghe Bách Tượng tôi nói xong ông bạn già lắc đầu lè lưỡi: " Ôi chà! Bùn đã lấm lem lên tới tận " cửu trùng" rồi . Nghe đâu đến 15 tháng Chạp tây này vụ Năm Cam được mang ra xử..." Rồi ông thở dài: " Liệu vụ xử lần này có đi tới đâu không ?" Tôi vội an ủi ông: "Có chứ" ! Mọi con đường đều dẫn tới thành La Mã. Đảng cũ và nhà nước cũ của ta có quá nhiều kinh nghiệm " xử lý nội bộ" và "xử lý gãi ghẻ" nhưng tích trò này quá cũ rồi, lòng Dân chán ngán lắm rồi tôi tin rằng lần xử này đảng và nhà nước ta nếu có chút tự trọng, liêm sỉ và minh bạch chắc là phải xử nghiêm minh thôi. Tám mươi triệu nhân dân ta và hàng ngàn triệu nhân dân thế giới ngó vào chắc không phải là những người mù, bàn tay che sao nổi mặt trời !.. Chơi trò "phủi bụi" e rằng không ổn!... Cổ nhân còn dạy : "thố tử hồ bi" thỏ chết mà cáo còn biết thương.

Thế mà sau cái chết của liệt sĩ anh hùng Phan Lê Sơn, trung sĩ đặc nhiệm cảnh sát công an Thành phố Hồ Chi Minh tử nạn dưới chục lưỡi gươm dao của bọn xã hội đen Năm Cam, chúng còn cả gan uống rượu ăn mùng. Liệu trong lần chạm cốc mừng hành động của lũ sát nhân có cốc nào của Bùi Quốc Huy, Dương Minh Ngọc, Nguyễn Mạnh Trung... đầy máu của đồng chí của mình! Hãy trả lời cho cuộc đời lương thiện này, hỡi lũ lộng quyền, bọn bất nhân trong bộ máy công quyền đểu cáng mất hết tính người". Tôi và ông bạn già chia tay nhau sau chén trà nguội ngắt. Ông lầm lũi ra về để lại tôi ngồi trong tĩnh lặng, thả hồn mình trong cõi trống không.

 Không!không ! không!... Bách Tượng tôi gạt vụ án Năm Can sang một bên, vấn đề Năm Cam chỉ là "cái ngọn". "Cái Nồi' mới là cái gốc mà Bách Tượng tôi quan tâm. Ngày nào còn duy trì" cái nồi độc tài, toàn trị" thì hiến pháp, pháp luật chỉ là trò chơi vớ vẩn. Sau " Năm Cam" sẽ có tiếp theo là "Sáu Quýt" là "Bẩy Xoài", rồi tiếp là "Tám Sầu Riêng"... Giống như cái đầu Phạm Nhan không bao giờ diệt được lũ nội sâm này!

 Thưa Bách Dương tiên sinh ! "Vại tương thối và lũ giòi bọ", "cái của nợ" của người Tàu nói chung chắc sẽ được đập bỏ trong đại hội lần thứ XVI của đảng cộng sản Trung Quốc và cũng hy vọng vào một ngày đẹp trời nào đó "cái nồi canh sanh sâu bọ" của nước Việt chúng tôi cũng được quẳng vào hố rác lịch sử để cuộc đời sẽ tươi đẹp hơn, không còn bọn tham nhũng cấu kết cùng lũ xã hội đen cũng là phước lớn cho hai dân tộc chúng ta.

 Trời đã ngả về chiều, ngoài sông Sài Gòn nước cuộn sóng trong cơn gió chướng xô đập dữ dội vào bờ, bầu trời dần tối sầm. Bách Tượng tôi ngồi lặng trong bóng đêm nhẫn nại, lặng lẽ chờ rạng đông ửng hồng ở cuối chân trời, rối đắm mình trong ánh lê minh, tôi ngóng đợi tương lai......... 

Bên sông Sài Gòn, ngày 25 tháng 10 năm 2002 

Bách Tượng 

Kính cẩn thắp một nén nhang trước linh hồn liệt sĩ Phan Lê Sơn 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn