BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35704)
(Xem: 33262)
(Xem: 32419)
(Xem: 24683)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Thân phận người cộng sản!

19 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 595)
Thân phận người cộng sản!
53Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
53
Nhân vật số hai của chế độ Bình Nhưỡng, quan đại thần nhiếp chính, người bảo trợ và cũng là người chú dượng của ông vua trẻ Kim Chính Ân (Kim Jong Un), ông Trương Thanh Trạch (Jang Song Thaek) 67 tuổi, nguyên là Phó chủ tịch Hội đồng Quốc phòng Bắc Triều Tiên đã bị một Tòa án quân sự đặc biệt kết án tử hình vì tội danh “phản quốc”, “phản đảng” cùng nhiều tội danh khác. Bản án được thi hành ngay lập tức và đã gây ra một cơn chấn động dư luận thế giới. Nguyên nhân thật sự thì chẳng bao giờ và chẳng ai có thể biết được. Tuy nhiên cũng không khó đoán với dư luận. Ông vua trẻ Kim Chính Ân lên ngôi hoàng đế khi mới 29 tuổi, đương nhiên là nhiều người trong giới lãnh đạo chóp bu của Bắc Triều Tiên không phục lắm vì ngoài dòng máu vua cha ra, anh ta không có gì nổi trội, ngoài một tấm thân phì nộn vì sống trong nhung lụa và thiếu vận động. Hơn nữa khoảng cách giữa hai thế hệ cũng khá lớn, nên dù không nói ra thì anh ta cũng cảm nhận được rằng quan điểm giữa họ, nhiều lúc bất đồng.

Ông Trương Thành Trạch (Jang Song Thaek) bị kết án tử hình


Năm trong số bảy ông quan đại thần to nhất đang phò tá vị vua trẻ đã bị thanh trừng, tuy nhiên để dẹp yên mọi chống đối và ong ve, Kim Chính Ân đã chọn ra một kẻ có thế lực nhất trong đám đại thần đó đồng thời là chú dượng mình, ông Trương Thanh Trạch (Jang Song Thaek) để xử trảm. Đây là chiêu “giết một người để kinh động vạn người”, một kẻ đầy quyền uy như thế mà vẫn bị “mần thịt” thử hỏi kẻ nào là kẻ không thể không bị giết? Quả thực là mọi việc xảy ra y như vậy. Tại sao ông ta làm được điều đó? Một lý do rất buồn cười đối với thế giới nhưng lại là rất hợp lý đối với quốc gia cộng sản này, đó là vì ông ta là người kế thừa hợp pháp ngai vàng mà ông nội Kim Nhật Thành và người cha Kim Chính Nhật (Kim Jong Il) để lại cho ông ta. Kim Chính Ân là chúa tể ở Bắc Hàn, ông ta muốn giết ai, hay cho ai sống đó là quyền của ông ta và người dân Bắc Hàn đều tin và cho rằng như thế là thuận lẽ trời và hợp lòng dân!

Quay sang Trung Quốc, một quốc gia cộng sản hùng mạnh nhất, với tiềm năng kinh tế đứng thứ hai sau Mỹ thì sao? Vụ ông Bạc Hy Lai, cựu Ủy viên Bộ chính trị, bí thư tỉnh Trùng Khánh bị kết tội chung thân và tịch thu toàn bộ tài sản chưa kịp lắng xuống thì tin người đỡ đầu cho Bạc Hy Lai là ông Chu Vĩnh Khang bị giam lỏng lại rộ lên. Chu Vĩnh Khang là cựu Ủy viên thường vụ Bộ chính trị và trùm mật vụ, phụ trách an ninh quốc nội với ngân sách được cấp vượt cả ngân sách quốc phòng Trung Quốc. Ông ta đang bị chính quyền điều tra tội “tham nhũng”, tuy nhiên sự thực là do tranh giành quyền lực giữa các phe phái trong nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc. Chu Vĩnh Khang là đồng minh của Bạc Hy Lai trong một âm mưu được cho là nhằm cản đường Tập Cận Bình trên con đường tiến đến ngai vàng đại Hán. Trong cuộc so găng này ông Chu Vĩnh Khang đã bị đương kim hoàng đế Tập Cận Bình đánh bại. Có thể ông ta không bị ngồi tù vì chưa có tiền lệ một người to như ông bị kết tội nhưng sự nghiệp và tương lai của ông ta coi như đã chấm hết.

Bây giờ quay trở về Việt Nam, quê hương của chúng ta. Vụ án xét xử Dương Chí Dũng, cựu Chủ tịch hội đồng quản trị tổng công ty Vinalines, bí thư đảng ủy Vinalines, Cục trưởng cục hàng hải Việt Nam vừa kết thúc hôm thứ hai 16/12/2013. Hai bản án tử hình đã được tuyên, đó là Dương Chí Dũng với tội danh “tham ô” và “cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Người thứ hai là Mai Văn Phúc, cựu tổng giám đốc Vinalines, cựu phó vụ trưởng Vụ Vận tải với cùng tội danh như ông Dương Chí Dũng. Chúng ta thấy được gì qua hai bản án tử hình dành cho ông Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc? Tất nhiên là với chính quyền thì đây là sự thể hiện quyết tâm bài trừ tham nhũng, một căn bệnh ung thư nghiêm trọng trong nội bộ đảng, đã và đang đe dọa sự tồn vong của đảng như ông Tổng Trọng đã có lần nói .v.v. Với bản thân và gia đình ông Dương Chí Dũng thì họ nhất định kêu oan! Vậy họ có oan không? Theo tôi thì họ vừa oan vừa không oan. Đối với nhân dân Việt Nam mà rất nhiều người trong đó phải sống lay lắt qua ngày với một đôla thì Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc không có gì là oan, oan gì khi họ ăn cướp trắng trợn hàng triệu đô la từ ngân sách nhà nước, tức là tiền của nhân dân để hưởng thụ, ăn chơi và mua nhà cho bồ nhí? Tuy nhiên đối với các quan chức lớn nhỏ của đảng cộng sản Việt Nam đang ăn cướp và đục khoét hàng ngày hàng giờ ngân sách, tài nguyên, thời gian… của nhân dân ở mọi lúc mọi nơi thì họ bị… oan thật. Họ chẳng qua là những “đồng chí đã bị lộ”, còn hàng nghìn, hàng vạn các đồng chí khác chỉ là chưa bị lộ. Bản chất và nguyên nhân thì chỉ có một. Không tham nhũng, không đục khoét và làm giàu bất chính thì với đồng lương ba cọc ba đồng, thử hỏi các vị đảng viên và lãnh đạo lấy đâu ra tiền và giàu dữ vậy?

“Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”, nếu không tham nhũng và vô lại thì không một cán bộ hay đảng viên nào được đề bạt vào các chức vụ lãnh đạo. Nếu anh ta không “ăn” thì đám đàn em bên dưới làm sao kiếm chác? Với đám quan anh bên trên thì làm sao bán chức, bán ghế? Nguyên lý “hai trong ba” rất đúng trong mọi trường hợp, trong ba thứ “lương thiện, hiểu biết và cộng sản” thì luôn luôn chỉ có hai thứ có thể “đồng hành” được với nhau. Có nghĩa là, nếu một người “lương thiện và hiểu biết” thì không thể là người “cộng sản”. Tương tự, một người “lương thiện và cộng sản” thì người đó không phải là người có “hiểu biết” và cuối cùng, nếu một người “hiểu biết và cộng sản” thì chắc chắn người đó khó là người “lương thiện”.

Dự luật “kê khai tài sản cá nhân” đã được đưa ra nhiều lần nhưng rồi nhanh chóng bị bỏ qua. Trong một phiên họp quốc hội đã có vị đại biểu yêu cầu thông qua dự luật này nhưng đã bị ông chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng bác bỏ ngay lập tức, ông ta đặt câu hỏi rằng “có vị (đại biểu) nào ở đây có thể chứng minh được là tài sản mà mình đang sở hữu là từ tiền lương mà ra không?”, tất nhiên là không ai trả lời được và dự luật này bị xếp xó. Người ta luôn đổ lỗi cho cơ chế nhưng không ai muốn sửa đổi cơ chế. Hiến pháp 2013 vẫn giữ nguyên như cũ. Vẫn độc tài toàn trị, vẫn doanh nghiệp quốc doanh là chủ đạo, vẫn nhà nước là chủ sở hữu đất đai và mọi tài nguyên khác, vẫn không chấp nhận tam quyền phân lập và tự do báo chí… thì cho dù có xử tử Dương Chí Dũng này vẫn sẽ còn hàng vạn Dương Chí Dũng khác.

Một nguyên lý rất rõ ràng nữa là nếu chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo thì không thể chống được tham nhũng. Đều là đồng chí với nhau nỡ lòng nào xử nhau? Trừ khi là tranh giành, đấu đá loại bỏ nhau. Do kinh tế khủng hoảng trầm trọng và lòng dân căm phẫn nên đảng đành phải hy sinh một vài đồng chí của mình. Dương Chí Dũng bị đem ra làm con dê tế thần là do vậy. So với vụ án khủng Vinashin với số tiền thất thoát lên đến gần 5 tỷ đôla mà Phạm Thanh Bình, cựu Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinashin, cựu Tổng giám đốc và Bí thư đảng ủy Vinashin chỉ bị 20 năm tù thì quả thật là ông Dương Chí Dũng rất… oan.

Sự tồn vong của đảng là quan trọng nhất, mọi thứ khác, kể cả sinh mạng của con người cũng chỉ là cái đinh rỉ. Bản án của ông Dương Chí Dũng chắc chắn đã được giới lãnh đạo chóp bu của đảng nhất trí thông qua vì vậy việc ông kháng án e chừng cũng vô ích. Người Buôn Gió rất có lý khi cho rằng chống đảng, chết đã đành mà phò đảng cũng chết như thường. Chống đảng ít nhất cũng được dân thương và được lịch sử ghi nhận, phò đảng mà bị chết thì người dân càng khoái, càng vỗ tay. Thân phận người cộng sản cũng như quả chanh, vắt hết nước là phải bỏ vỏ. Cuộc đấu tranh dân chủ và ôn hòa để chuyển đổi chế độ từ thể chế độc tài sang thể chế dân chủ, để mang lại tự do và nhân phẩm cho mọi người trong đó có cả những người cộng sản là một nhu cầu cấp bách của mọi tầng lớp nhân dân. Những người cộng sản Việt Nam còn chút lương tri và sự hiểu biết tối thiểu hãy ủng hộ phong trào dân chủ đối lập bằng cách nhanh chóng rời bỏ con tàu đang lao rất nhanh xuống vực thẳm. Ít nhất là hãy làm theo gương của ông Lê Hiếu Đằng và nhà báo Phạm Chí Dũng. Hãy bỏ đảng để về với nhân dân mình. Đó là con đường sáng và cũng là con đường duy nhất để tiếp tục đi tới tương lai.

Việt Hoàng 

Theo Thông Luận
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn