BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 50094)
(Xem: 46235)
(Xem: 34690)
(Xem: 26372)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Tóm tắt phỏng vấn cụ Đặng Văn Việt của Đài Việt ngữ SBTN (tại Mỹ)

06 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 754)
Tóm tắt phỏng vấn cụ Đặng Văn Việt của Đài Việt ngữ SBTN (tại Mỹ)
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Phạm Trần thực hiện


Câu1: Nguyên nhân nào làm cho ông thay đổi lập trường và không ủng hộ Đảng Cộng sản nữa?

Trả lời: Tôi tham gia cách mạng từ năm 1943, tham gia đảng từ năm 1948 (65 năm tuổi đảng, lão thành Cách mạng), qua nhiều lĩnh vực công tác: quân sự, chính trị, văn hoá, kinh tế… Đánh hàng trăm trận (thắng 116/120 trận), vào sinh ra tử hàng trăm lần, bị thương 5 lần, chết hụt 30 lần, vì sự nghiệp của đất nước, dân tộc và Đảng Cộng sản.

Cụ Đặng Văn Việt


Lập trường của tôi trước sau như một, đó là lập trường của một cuộc đời cách mạng, phấn đấu cùng toàn dân giành lại độc lập thống nhất đất nước từ tay đế quốc, phong kiến; xây dựng nước Việt Nam giàu mạnh, công bằng, văn minh, dân chủ, đoàn kết trong và ngoài nước. Đó là lập trường của một người làm cách mạng, tôi không có lập trường nào khác và cho đến nay, trước sau như một không bao giờ có thay đổi.

Còn đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi là một đảng viên kỳ cựu. Tôi tham gia cách mạng vì muốn giải phóng dân tộc. Đảng hô hào đấu tranh giải phóng dân tộc là điều hợp với nguyện vọng cá nhân, nên tôi tham gia Việt Minh không một chút suy nghĩ; sau đó làm chỉ huy trưởng mặt trận đường số 4. Đảng mời tôi tham gia Đảng, tôi đồng ý vì mục tiêu của Đảng Cộng sản lúc bấy giờ với tôi là phù hợp, không có gì mâu thuẫn. Thái độ của tôi trong quá trình trưởng thành là:

- Ủng hộ những cái hay cái đúng của nhà nước Cộng sản: chiến tranh giải phóng dân tộc, xây dựng, hàn gắn vết thương chiến tranh, xây dựng một nước Việt nam giàu mạnh – công bằng – văn minh – dân chủ – đoàn kết.

- Không ủng hộ nhà nước Cộng sản, Đảng Cộng sản về những cái gì làm không đúng, hại dân, hại nước, đường lối chính trị theo quan điểm Mác-Lênin lấy đấu tranh giai cấp làm động lực thúc đẩy xã hội tiến lên, chủ nghĩa lý lịch, chủ nghĩa thành phần, bè cánh, hẹp hòi, đặc quyền đặc lợi, tham nhũng gây nên bao sự bất công, làm khổ cực nhiều người, hạn chế tự do, dân chủ, chủ quyền của công dân, vi phạm pháp luật của một nhà nước công bằng văn minh.

Tôi chống những sai lầm để sự lãnh đạo của Đảng ngày càng sáng suốt đi vào lòng dân, hợp với quy luật phát triển của xã hội, để làm tăng uy tín của Đảng và duy trì được sự lãnh đạo của Đảng.

Cần phải hiểu thế nào cho đúng xây dựng Đảng, thế nào là chống Đảng.

Câu 2: Bỏ Điều 4 có lợi gì?

Trả lời: Quản lý một đất nước đứng đầu nước nào cũng có Tổng thống, Thủ tướng, Chính phủ, Quốc hội.

Một nhóm người tụ tập lại theo một tôn chỉ mục đích chính trị riêng, thành một đảng, đảng ấy dù to nhỏ, mạnh đến đâu cũng không thể đặt ra một điều luật (Điều 4) khiến cho nó thành một tổ chức trên cả Chính phủ, trên cả Quốc hội, trên cả Nhân dân. Bộ Chính trị của cái đảng ấy gồm 13-14 người có quyền cao hơn tất cả các bộ, cả Chủ tịch nước, cả Thủ tướng. Trên thế giới này chỉ có Việt Nam là nước độc nhất có Điều 4 cho nên mọi việc quyết định cuối cùng đều do Đảng, do Bộ Chính trị. Ở Việt Nam, Chính phủ, Quốc hội, Toà án chỉ là hình thức không có luật nào ngoài luật của 14 uỷ viên Bộ Chính trị. Đó là nguồn gốc của mọi việc vô chính phủ, vô pháp luật. May sao thế giới chỉ có một Việt Nam, nếu tất cả đều theo Việt Nam thì thế giới sẽ đại loạn.

Điều 4 là chỗ dựa cho chế độ đặc quyền đặc lợi, là cái ô che chở cho bọn cơ hội lộng quyền, là cái ung nhọt đẻ ra các tế bào ung thư tham nhũng, bệnh ung thư tham nhũng tự do phát triển làm suy sụp nền kinh tế quốc dân, làm suy thoái nền văn hoá xã hội của cả nước, làm sụp đổ uy tín của đảng lãnh đạo, kéo theo sự sụp đổ của chế độ.

Vì vậy những người lãnh đạo cộng sản cần thấy cái nguyên nhân sụp đổ có nguồn gốc từ Điều 4, tự mình nhổ cái nọc độc Điều 4 đi, nếu không vô hình chung tự đi vào con đường cáo chung mà không ai cứu vãn được.

Câu 3: Kể lại một vài vụ tham nhũng lớn có sự can thiệp của Bộ Chính trị?

Trả lời: Tôi đã về hưu lâu, không ở trong guồng máy làm việc của nhà nước nên không được sát với thời sự, thời cuộc. Các bạn cứ theo dõi các vụ Vinashin, Vinalines sẽ thấy bao nhiêu thất thoát nhưng có mấy ai bị xử phạt rõ ràng đâu. Gần đây nhất Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng báo cáo trước Quốc hội là Bộ Chính trị họp kiểm điểm trong việc lãnh đạo đất nước vì có nhiều sai sót, sơ suất, ngân quỹ quốc gia bị thâm hụt hàng 1-2 triệu tỷ đồng, Hàng ngàn xí nghiệp quốc doanh bị phá sản, Bộ Chính trị xin nhận khuyết điểm trước Chính phủ, Quốc hội, Nhân dân và xin sẵn sàng nhận kỷ luật. Một đồng chí phụ trách chính trong việc điều hành đất nước xin nhận khuyết điểm và nhận kỷ luật trước nhà nước, trước nhân dân. Nhưng khi Hội nghị Trung ương lại quyết định tha hết, không ai bị kỷ luật cả.

Đã không công bố thì không ai biết, nhưng công bố rõ ràng rồi quyết định tha bổng, thì rõ ràng là luật đảng trên tất cả mọi thứ pháp luật khác, làm cho toàn dân bàng hoàng ngơ ngác, không thấy đâu là nhà nước pháp quyền, đâu là công lý.

Câu 4: Việc đường lối lấy dân làm gốc, hay lấy Mác-Lênin làm gốc, đấu tranh giai cấp làm gốc, Bộ Chính trị làm gốc?

Trả lời: Trong lịch sử 4000 ngàn năm của dân tộc Việt Nam, ta bị hơn 20 lần xâm lược bởi các cường quốc mạnh nhất nhì của thế giới. Hơn 20 lần Việt Nam đánh đuổi được quân xâm lược ra khỏi bờ cõi là nhờ sự đoàn kết của cộng đồng các dân tộc. Phải dựa vào dân, lấy dân làm gốc là bài học số 1 của phép giữ nước và dựng nước của tổ tiên ta để lại từ ngàn xưa.

Qua các thời đại đều vậy. Nay đến thời đại cộng sản cũng vậy. Lúc nào cộng sản yếu thì áp dụng lấy dân làm gốc, như Hồ Chí Minh đã áp dụng trong thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ. Một khi Việt Minh hơi mạnh lên, tư tưởng Mác-Lênin trỗi dậy, thì Việt Minh cộng sản quên lấy dân làm gốc. Mỗi lần đem quan điểm giai cấp vào cách mạng Việt Nam là một lần bị thất bại (như trong Xô viết Nghệ Tĩnh, trong cải cách ruộng đất, trong cải tạo công thương, 20 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội sau năm 1975… đều thất bại cả). Tư tưởng Mác-Lê nin có lúc lắng xuống để che giấu nhân dân, nhưng nó vẫn ngấm ngầm tồn tại, nó bắt nguồn từ thời Trần Phú chứ không phải mới gần đây.

Qua bao thất bại Đảng Cộng sản Việt Nam đáng lẽ phải tuyên bố từ bỏ tư tưởng Mác-Lênin hay chí ít cũng phải tuyên bố vận dụng tư tưởng Mác-Lênin có chọn lọc.

Khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng bước vào công tác lãnh đạo đã tuyên bố kiên trì đường lối Mác-Lênin gây nên một thất vọng ngao ngán trong toàn nhân dân Việt Nam.

Đảng Cộng sản tuyên bố kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin tức là vẫn giữ nguyên những nguồn gốc những thất bại và xa rời việc lấy dân làm gốc. Tôi cho đây là một sai lầm nghiêm trọng.

Trong cuộc trưng cầu dân ý lần này chúng ta sẽ thấy rõ hàng chục triệu ý kiến đóng góp cho sửa đổi hiến pháp nếu Đảng Cộng sản chỉ chấp nhận 5-10% thì rõ ràng Đảng không lấy dân làm gốc, coi dân tộc Việt Nam toàn là những người ngu dốt. Chủ nghĩa Mác-Lênin mới là bó đuốc soi sáng cho bước đường chính trị của Đảng và Bộ Chính trị (gồm 13-14 người) là những người tự xem là thông minh nhất của dân tộc Việt Nam.

Câu 5: Có phải chống lại bản dự thảo hiến pháp sửa đổi 1992 hay không?

Trả lời: Lúc này Đảng và nhà nước yêu cầu mọi người dân góp ý cho việc sửa đổi Hiến pháp. Là một đảng viên lâu năm, vào sinh ra tử chiến đấu cho một nước Việt Nam giàu mạnh, công bằng, văn minh, dân chủ, đoàn kết, tôi thấy cần phải có những thay đổi trong Hiến pháp, thay đổi đường lối lãnh đạo của Đảng cầm quyền. Góp ý đúng thì theo, không đúng thì không theo, nếu có những ý kiến khác thì phải nghiên cứu tìm ra chân lý. Những người lãnh đạo phải là những người thông minh biết lắng nghe ý kiến của quần chúng. Nếu chỉ là những kẻ không chịu lắng nghe thì thật là bất hạnh cho một dân tộc anh hùng như dân tộc Việt Nam ta.

Câu 6: Về thế lực bành trướng phương Bắc.

Trả lời: Phải nói mọi việc đều có nhân quả; nước Việt Nam ta ở cạnh một nước lớn là Trung Hoa, đã hơn 20 lần bị ngoại xâm thì 16-17 lần do Đại Hán Trung Quốc. Tư tưởng Đại Hán xâm lược là một tư tưởng truyền kiếp của nước láng giềng Trung Hoa.

Phải nói nguồn gốc của mọi cuộc chiến tranh hầu hết bắt nguồn từ xâm chiếm nguồn tài nguyên, ở đâu có nhiều tài nguyên ở đấy hay xảy ra tranh chấp và xảy ra chiến tranh:

Á châu: Mãn Châu, Indonesia, Việt Nam….

Âu châu: Ruhr Rhénanie, AlsaceLorraine.

Trung Cận Đông: Iran, Iraq…

Nước Việt Nam ta hiện nay có vùng biển giàu có về dầu khí, cho nên trở thành mục tiêu chú ý của nhiều nước trên thế giới.

Tư tưởng Đại Hán muốn xâm chiếm vùng biển của Việt Nam và các nước Đông Nam Á chỉ vì muốn chiếm nguồn tài nguyên, con đường xâm chiếm mặt biển hiện nay là dễ nhất. Trung Quốc có hải quân mạnh, dựa vào thế mạnh đó để uy hiếp Việt Nam.

Kết hợp với truyền thống và thực tế đó, việc Trung quốc lấn chiếm biển như đã từng xảy ra và sẽ còn xảy ra.

Nhưng Việt Nam ta có một bề dày lịch sử rất lớn về chống xâm lược, ta chỉ cần có đầu óc vận dụng những bài học mà tổ tiên đã để lại là có thể ngăn chặn được. Hoàn cảnh nay đã khác xưa, cần biết vận dụng thích hợp.

- Về vũ khí ta có thể có nhiều vũ khí hiện đại để lấy yếu đánh mạnh.

- Về quan hệ quốc tế ta có khối ASEAN, ta có Liên Hợp Quốc, ta tìm đồng minh mạnh từ các nước yêu chuộng hoà bình và công lý.

Riêng tôi đã từng là Trung đoàn trưởng trung đoàn 174, đã từng đánh Quốc dân đảng, giúp cách mạng Trung Quốc giải phóng một phần Hoa Nam. Trung Quốc cũng đã từng giúp đỡ Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Tôi luôn nghĩ đến tình hữu nghị giữa hai dân tộc Việt Nam và Trung Quốc, cần tôn trọng và không xâm phạm lẫn nhau. Nhưng nếu bất hạnh mà xảy ra xung đột và xâm lăng, dù tuổi cao sức yếu tôi vẫn sẵn sàng trở lại cầm súng bảo vệ Tổ quốc.


Theo BVN.


——————————————————-

Dưới đây là thư của ông Đặng Văn Ấu gửi cho cụ Đặng Văn Việt (người anh họ) sau cuộc phỏng vấn trên.

Thưa anh Việt yêu mến,

Em ở Miền Nam cầm súng chống lại cuộc xâm lăng từ Miền Bắc, cũng giống như anh Phan Huy Quát, anh Đặng Văn Sung, anh Đặng Văn Đức (các anh em trong dòng họ chúng ta) vì thấy trước việc Hồ Chí Minh rước voi (Tầu Cộng) về dầy Mả Tổ. Chỉ có những cán bộ lão thành như anh mới không thấy cái hậu quả tất yếu đó thôi. Lịch sử cận đại còn đó: Nguyễn Phúc Ánh cầu viện giặc Pháp để đánh đổ nhà Tây Sơn để cuối cùng nước ta bị Thực dân Pháp đô hộ. Chẳng có ngoại bang nào yêu thương dân mình đâu anh Việt ạ! Nhất là Tầu luôn luôn thèm khát Việt Nam!

Khi xưa, Hồ Chí Minh làm tay sai cho Nga, cho Tầu nhưng ngoài miệng hô hào “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” để lấy thế nhân dân, chỉ có người ngây thơ như anh Nguyễn Khắc Viện nhà mình (một đại trí thức) cứ nhắm mắt theo cộng sản để cuối đời mới thốt ra câu “vô sản không đáng sợ bằng vô học”.

Nếu em là anh, một người có công trạng rất lớn, mà bị cái “chủ nghĩa lý lịch” vì con quan Thượng thư nên cứ bị dậm chân tại chỗ với cái lon Trung tá Trung đoàn trưởng thì nhất định em ném cái thẻ đảng vào mặt bọn chúng, chứ không đời nào cứ ôm hoài cái đảng mắc dịch đó trong suốt 65 năm như anh! Em quá thương cái tính thiệt thà của anh, anh Việt ạ! Nhất là sau khi bác trai bị cộng sản đấu tố cho tới chết và bác gái sợ quá mà phải uống thuốc độc tự tử, thì không những em ném thẻ đảng vào mặt bọn chúng, mà còn tìm cách giết Hồ Chí Minh để báo thù cho bố mẹ nữa.

Ngày hôm nay, thanh niên nam nữ bị tù đầy, dân oan bị đánh đập, nằm la liệt từ Nam chí Bắc là nhờ anh đã hết lòng hết dạ chiến đấu cho Đảng. Công lao của anh đối với Đảng chẳng phải nhỏ. Không phải tới bây giờ Đảng CSVN mới rơi mặt nạ. Chiếc mặt nạ đạo đức giả của Hồ Chí Minh rơi từ khi có cuộc cải cách ruộng đất giết bà Nguyễn Thị Năm, rồi giết Bộ trưởng Đặng Văn Hướng (thân phụ anh, được mời vào chính phủ liên hiệp) và hàng trăm ngàn người vô tội cũng có công đóng góp cho kháng chiến (Mặt trận Việt Minh).

Em đánh giá “lão thành cách mạng” thấp lắm anh Việt. Cù Huy Hà Vũ, con trai Cù Huy Cận – một công thần của Đảng, bị Nguyễn Tấn Dũng bỏ tù, mà không có lấy một “lão thành cách mạng” dám hé răng bênh vực cho con đồng chí của mình thì sao cứ tự hào với cái câu “quyết tử để dân tộc quyết sinh? !

Cái bất hạnh của dân tộc Việt Nam là vẫn còn những người như Nguyễn Trọng Vĩnh, như anh Việt của em tôn thờ Hồ Chí Minh như một ông thánh!

Em xin nói thật, anh Việt đừng buồn nhé! Nếu mai mốt nhân dân Việt Nam có thể vùng lên lật đổ bạo quyền cộng sản mà thành công, xin bảo đảm với anh rằng cái xác của Hồ Chí Minh sẽ bị ném vào hố xí, bởi vì nhân dân Việt Nam thù hận Hồ Chí Minh vô cùng tận!

Cầu mong anh Việt trường thọ để thấy được điều em nói. Hy vọng anh Việt vẫn thương yêu thằng em như ngày nào, dù nó phải nói thẳng ra những gì nó nghĩ.

Kính thư,

Em Âu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn