BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 63510)
(Xem: 58469)
(Xem: 35935)
(Xem: 28208)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Gửi Quốc Hội, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và các Tổ Chức Nhân Quyền Quốc Tế Về hiện trạng nhân quyền tại Việt Nam

16 Tháng Giêng 200712:00 SA(Xem: 676)
Gửi Quốc Hội, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và các Tổ Chức Nhân Quyền Quốc Tế Về hiện trạng nhân quyền tại Việt Nam
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52

Sàigòn, ngày 16 tháng 1, 2007.


Kính gửi quý vị:
Đại diện dân cử tại Quốc Hội
Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ
Các Hiệp Hội Nhân Quyền.Quốc Tế

Kính thưa Qúi Vị,

Tôi rất hân hạnh gửi đến Qúi Vị bản tóm lược về tình trạng Nhân Quyền tại Việt Nam hiện nay, với hy vọng qúy vị sẽ lưu tâm, cứu xét và xử dụng những dữ kiện trực tiếp liên quan đến tự do và phúc lợi của nhân dân Việt Nam được nêu lên trong bản phúc trình này.

Năm 2006 vừa qua, Việt Nam đã đạt mức phát triển kinh tế khá cao (hơn 8%), nhưng không có những tiến bộ tương xứng về Nhân Quyền.

Thực tế quan trọng nhất là Việt Nam hiện vẫn nằm dưới chế độ cộng sản tòan trị đang trong thời kỳ chuyển tiếp sang kinh tế thị trường.

Chính quyền không tôn trọng tự do thông tin và tự do phát biểu, cũng như không chấp nhận những chính kiến bất đồng. Nhà nước Cộng Sản đã coi như phạm tội hình những ai tranh đấu đòi hỏi các nhân quyền căn bản này, và độc quyền điều hành đất nước theo luật lệ riêng của họ.

Mặc dầu bị đàn áp, những người bất đồng chính kiến vẫn cố gắng hết sức và đã đạt được một số bước tiến đáng kể: sự ra đời của Khối 8406, phục họat Đảng Dân Chủ; xuất hiện Đảng Thăng Tiến, Uỷ Ban Nhân Quyền Việt Nam, Công Đòan Độc Lập, Hiệp Hội Đòan Kết Công – Nông, Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo, Hội Dân Oan; báo mạng Tự Do Ngôn Luận, Tự Do Dân Chủ; và nhất là Liên Minh Nhân Quyền - Dân Chủ Việt Nam.

Kết quả còn hạn chế, vì chúng tôi chỉ có internet là phương tiện chính để liên lạc và vận động quần chúng mạnh dạn đứng lên đòi nhân quyền và đòi cải cách chính trị, chủ yếu dựa trên Bản tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công Ước về Quyền Dân Sự và Chính Trị của Liên Hiệp Quốc.

Trước và trong thời gian diễn ra hội nghị thượng đỉnh Hợp Tác Kinh Tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC) và chuyến viếng thăm Việt Nam của TT Bush vào cuối năm 2006, nhà cầm quyền Hà nội đã thẳng tay đàn áp, chặn đứng mọi tiếp xúc giữa các nhà vận động dân chủ với các thành viên tham dự hội nghị hay những phóng viên ngọai quốc.

Sau hội nghị APEC, chính quyền Hà nội vẫn tiếp tục duy trì những hạn chế gắt gao đối với mọi họat động xã hội, chính trị của những người bất đồng chính kiến. Dưới đây là những mánh khóe đàn áp thông thường của họ:

  • cắt điện thọai, internet, fax…

  • đặt công an chìm thường xuyên canh gác trước nhà.

  • theo dõi, gây phiền hà tối đa cho những người bất đồng chính kiến mỗi khi ra khỏi nhà, kể cả cố ý gây đụng xe.

  • đe dọa gia đình và những ai đến tiếp xúc.

  • khám nhà bất cứ lúc nào, bất kể đêm khuya, lấy lý do bịa đặt là khám hộ khẩu.

  • vi phạm quyền tự do đi lại của công dân, kể cả xuất ngọai với hộ chiếu và visa hợp pháp, nhiều khi bị chặn không cho đi ngay trước khi lên máy bay.

  • kiểm sóat café internet bằng những biện pháp hành chính, tường lửa; khách phải xuất trình chứng minh nhân dân, bắt chủ tiệm cài đặt phần mềm ghi lại khách hàng vào những trang web nào; kể cả bố trí công an ngồi trực tiếp theo dõi khách hàng ở những tiệm cafe internet nào bị tình nghi tại những thành phố lớn như Saigon, Hà nội, Huế, Đà nẵng…

  • hơn 600 tờ báo, tất cả truyền thanh, truyền hình tòan quốc, nhà xuất bản đều nằm dưới sự kiểm sóat của đảng cộng sản. Ngòai ra, những nhà báo, nhà văn…còn bị phạt nặng nếu vi phạm nghị định số 56/2006/NDCP và chỉ thị số 37 do Nguyễn Tấn Dũng mới ký ngày 29-11-2006.

  • còn nhiều cách hèn hạ khác đã được dừng để cô lập, khống chế tối đa những người bất đồng chính kiến, đến mức họ không thể chịu nổi cả về đời sống vật chất lẫn tinh thần.


Chúng tôi xin đặc biệt lưu ý qúy vị ba lãnh vực tối quan trọng sau đây :

1. Tự do tôn giáo:

Những người có đạo chỉ được phép thờ phụng tại những địa điểm chính quyền cho phép, và do giáo hội quốc doanh tổ chức. Nhà cầm quyền vẫn dứt khóat không công nhận Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Cao Đài, Hòa Hảo họat động độc lập.

2. Vấn đề bảo vệ quyền của người công nhân Việt Nam & Bản chất thực sự của Tổng Công Đòan Lao Động CS :

Điều đáng buồn là bước sang thế kỷ 21, hàng triệu công nhân VN vẫn chưa có được những công đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi của họ chống lại lạm dụng của giới chủ.

Tất cả công nhân VN hiện bị ép gia nhập cái gọi là «Tổng Công Đòan Lao Động VN», mà thực chất chỉ là công cụ của đảng CSVN để kiểm sóat và điều khiển giai cấp thợ thuyền. Bộ chính trị đảng CSVN cố gắng thỏa mãn giới đầu tư với giá nhân công rẻ, họ tin rằng qua công cụ Tổng Công Đòan, có thể ngăn ngừa và bóp nghẹt mọi ý đồ đình công chống lại giới chủ nhân. Nhưng sự thực là từ đầu năm 2006 đã xẩy ra hàng lọat các cuộc đình công ở các công ty có vốn đầu tư nước ngòai, đòi tăng lương và cải thiện chế độ làm việc.

Vấn đề thành lập các công đòan độc lập đang trở thành một nhu cầu cấp bách của mọi công nhân Việt Nam. Và đây là điều không thể nào tránh khỏi.

3. Các sắc dân thiểu số:

Các sắc dân thiểu số ở miền Bắc và Cao nguyên Trung phần vẫn bị phân biệt đối xử, bị lấy mất đất đai canh tác và bị ép bỏ đạo (các mục sư Tin Lành, kể cả Mennonites hiện còn nhiều xung đột với chính quyền địa phương các nơi trong nước). Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam hiện đang thi hành chính sách tuyệt chủng và diệt chủng đối với các anh chị em thiểu số người Thượng.

*


Chúng tôi công khai lên án và yêu cầu Hà Nội phải chấm dứt ngay mọi hành vi đàn áp man rợ những người có chính kiến khác với đường lối của đảng Cộng sản Việt Nam.

Chúng tôi mạnh mẽ đòi chính quyền Hà nội phải thả tức khắc và vô điều kiện những tù chính trị, tôn giáo, sắc dân thiểu số, đặc biệt là nhà báo Nguyễn Vũ Bình, Bs Lê Nguyên Sang, sinh viên Trương Quốc Huy, các ông Phạm Bá Hải, Vũ Hòang Hải, Nguyễn Ngọc Quang, Huỳnh Minh Đạo, công nhân Nguyễn Tấn Hòanh, nông dân Trần Thị Lệ Hồng…cùng mở cửa nhà tù để Hồng Thập Tự Quốc Tế thanh sát, và để những tổ chức nhân quyền quốc tế như hội Theo Dõi Nhân Quyền , hội Ký Giả Không Biên Giới, hội Ân Xá Quốc Tế…vào họat động tại Việt Nam.

Chúng tôi xin trân trọng đa tạ mọi giúp đỡ lớn lao của Quí Vị. Chúng tôi tin rằng sự lên tiếng mạnh mẽ của Quí Vị sẽ giúp dân tộc Việt Nam lấy lại những nhân quyền căn bản để họ có thể vui sống như mọi người trong thế giới văn minh ngày nay.

Trân trọng kính chào quý vị,

Bs Nguyễn Đan Quế
Đại diện Cao trào Nhân Bản &
Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ





 

Sau đây là nguyên văn thư bằng tiếng Anh :

Saigon January 16, 2007
To:
The US Congress
The US Department of State
Human Rights Organizations

Dear Honorable Friends:

I am sending you this overview of the actual human rights situation in Vietnam with hope that you will take these facts related to the well being and freedom of the Vietnamese people into consideration.
In 2006 Vietnam made some remarkable economic achievements (more than 8% growth), but without any parallel improvement in human rights.

The most important reality is that Vietnam remains under tight communist one-party totalitarianism in the transition period to the free-market economy.

The government still fails to respect freedom of information and expression, still does not accept any ideas different from its own rigid political line. It criminalizes those who seek to further human rights and rules the country by its own repressive decrees.

In spite of all the repression by the Vietnamese communist party, in 2006 the pro democracy movement made great strides forward, such as by founding Block 8406, the Democratic Party, the Progressive Party, the Committee For Human Rights, the Independent Labor Union, the Peasants and Workers Solidarity Association; the Ex-Political and Religious Prisoners Association, the Land Plaintiffs; and by online publication of newspapers Liberty of Expression, Liberal Democracy. And above all, by a larger numbers of people rallying under the name of the Human Rights and Democracy Alliance for Vietnam.

The results are limited because all these groups are compelled to restrict their communications with each other to using only the internet as they try to mobilize the people. Their demands are simply for fundamental rights and political reforms according to the UN Universal Declaration of Human Rights and the UN Convention of Civil and Political Rights.

An outrageous example of that repression occurred before and during the Asia-Pacific Economic Cooperation summit and President Bush’s visit. During that period, communist authorities brutally repressed dissidents who tried to have any contact with foreigners attending this conference.

After the APEC event, they continued to abuse the dissidents’ right to carry on basic social and political activities. Among the regular measures they usually use:

  • cutting house telephones, internet, fax.

  • posting secret police near the house to observe and intimidate residents.

  • following and harassing dissidents wherever and whenever they step outside, including deliberately causing injuries by staged accidents.

  • Intimidating family members and any one in contact with dissidents.

  • entering homes at any time, including the night, with the false reasons to inspect ‘household register’ cards.

  • summoning dissidents to police stations, even while they are riding on public transportation, beating and torturing some of them.

  • trying to impede dissidents from seeing each other, invoking the decree 38/2006/ NDCP (a meeting more than 5 persons needs permission).

  • violating the citizen’s right of movement, in and traveling out of Vietnam, even when they have legal passport and visas, sometimes arresting people at the airport.

  • exercising control of the internet by administrative measures, firewalls, with secret police at all internet cafes around the big cities Saigon, Hanoi, Hue, Danang. The cafe owner has the responsibility to note the ID card of customers and keep an eye on them and he is also obliged to install in every PC special software to record which websites they have surfed on.

  • controlling all the more than 600 newspapers, all radio, television, publication houses. Fining journalists or writers under the decree 56/2006/NDCP and the Order 37 signed by PM Nguyen Tan Dung on November 29, 2006.

  • and employing many more disparate ways to isolate and harass dissidents to the maximum in order to make their life unpleasant and unbearable economically and spiritually.


We would like to call on your special attention to these following areas:

1. On freedom of religion:

Religious believers have the right only to worship in the place that the authorities permit and under the guidance of the State owned Churches. The authorities categorically refuse to recognize the Unified Buddhist Church of Vietnam as well as Hoa Hao and Cao Dai sects.

2. On ethnic minority’s rights:

The ethnic minorities both in the North and in the Central Highland still suffer discrimination. They are deprived of their native lands and forced to renounce their religion (Protestant priests including Mennonites still have many conflicts with the local authorities). The Vietnamese government is actually implementing a policy of sterilization and extermination toward our brother and sister montagnards.

3. On protection of Vietnamese workers’ rights. The true nature of the so called Vietnamese General Confederation of Labor Unions:

It is very sad to report to you that at the beginning of the 21st century, millions of Vietnamese workers still do not have independent unions to protect them. All Vietnamese workers are actually regimented by the so- called Vietnamese General Confederation of Labor Unions (VGCLU) which is the tool of the Vietnamese Communist Party (VCP) to control and to manipulate the proletariat.

The VCP’s politburo is trying to please the foreign investors by providing them with cheap labor and they believe by firmly controlling the VGCLU they will be able to prevent or strangle any workers’ attempt to strike against their employers. In fact, since the beginning of 2006 a series of wildcat strikes have been happening in many foreign direct investment (FDI) factories for pay increase and for better working conditions.

The organization of independent labor unions is an urgent need for Vietnamese workers and that would be inevitable.

We publicly condemn the Hanoi government and demand that it stop all these barbaric acts against dissidents.

We strongly demand the Hanoi government to release all political, religious, ethnic prisoners of conscience immediately and unconditionally, in particular journalist Nguyen Vu Binh, Dr Le Nguyen Sang, student Truong Quoc Huy, Mr.Pham Ba Hai, Mr.Vu Hoang Hai, Mr. Nguyen Ngoc Quang, Mr. Huynh Minh Dao, worker Nguyen Tan Hoanh, peasant Tran Thi Le Hong… as well as to open their prisons to Red Cross International inspection and to allow the international Human Rights Organizations such as Human Rights Watch, Reporters Without Borders and Amnesty International to work throughout Vietnam.

Thank you very much for your great help. We believe that your strong voice will help our people to recover and enjoy their human rights just as everyone else does in the civilized world.

Very respectfully yours,
Dr Nguyen Dan Que
Founder of the Non-Violent Human Rights Movement &
Rallying For Democracy in Vietnam.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn