BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 46262)
(Xem: 42629)
(Xem: 34445)
(Xem: 26017)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Thương em xin gửi mấy lời

28 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 571)
Thương em xin gửi mấy lời
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
(Viết cho Tạ Phong Tần đang ở tù)

Blogger Tạ Phong Tần tại phiên sơ thẩm sáng 24/9/2012 tại Tòa án Nhân dân TPHCM. Photo by Nguyễn Lân Thắng


Cùng chung một bọc trứng trăm con, chị ở Hà Nội- nơi lắng hồn núi sông nghìn năm, em ở Bạc Liêu nơi nổi tiếng giàu có, làm chơi ăn thật. Nay nhờ sự hy sinh to… béo của các quan đồng chí mà Hà Nội thành nơi “réo” hồn núi sông, còn Bạc Liêu quê em cũng nghèo nàn, túng quẫn. Hai chị em mình tuy không ai biết ai song lại có nhiều mẫu số chung gắn bó. Cùng là dương nữ, mệnh hỏa, lửa sấm sét, ghét cường quyền bạo lực, (chứ không phải âm nữ, yếu ớt, mệnh thủy, mềm oặt như đa phần cánh chị em yểu điệu thục nữ khác). Là nữ nhi nhưng không thường tình mà chỉ thích sự bất thường, nổi loạn, khi đất nước của 18 đời Vua Hùng rơi vào vòng nguy biến trong bàn tay lông lá hận thù, ngu dốt, u tối của cộng sản.

14 tuổi, có “khí huyết trời cho” chị đã được bao nhiêu bạn trai cùng trường, cùng lớp để ý, nhưng luôn coi trí tuệ không có giới tính( the mind has no sex) nên không hề có sự lệ thuộc, quy phục đấng mày râu, vì thế đến tận bây giờ, đã “chống gậy khươ vào hoàng hôn” rồi mà hai cô con gái, đứa mới lớp 9, đứa sinh viên Đại học. Riêng em cũng không chịu mắc vào cảnh “chồng bìu con ríu” để đi theo tiếng gọi của tiền nhân, khi đất nước rơi vào tay lũ hôn quân ám chúa .

Mẫu số chung lớn nhất của chị em mình trong ngôi nhà xã hội chủ nghĩa là cả hai đều đã được hưởng “ơn mưa móc” của triều đình thông qua cái gọi là …bổng lộc ngất trời của ngành công an, một ngành vốn có “giá trị” nhất trong thời đại đồ đểu Hồ Chí Minh, khi tất cả những gì mà chế độ hô hào…cho dân, vì dân, của dân lại thành cho…công an, vì công an và của công an hết, nên chỉ riêng bộ quân phục em mặc trên người đã đủ để “hù dọa” thiên hạ rồi. Với tư cách:“ thanh tra công an” em đi đến đâu là ở đó những bộ mặt cung kính trương ra, hai tay xoa tít, cái đít cong vòng , thực sự là “oai áo” chứ đâu phải oai khăn- “ăn khoai” như phần đông số dân nghèo khổ bàn hàn trong nước?.

Người Việt Nam có câu:

Thanh tra, thanh mẹ, thanh gì,
Hễ có phong bì nó sẽ …thank you.

Nếu ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh cấp trên hoặc “ngậm miệng ăn tiền” thì chỉ cần khoác bộ quân phục của ngành trong vài năm em đã có cả núi tiền rồi. Trong khi văn hóa cộng sản: Nghèo thì hèn, giàu thì hợm, em vừa có tiền, có quyền, hét ra lửa, hoàn toàn có thể hài lòng với chức tước, bổng lộc của ngành, một thứ “hạnh phúc có sẵn và mức sống trên thời đại” .

Còn chị tuy chưa từng khoác bộ quân phục một ngày, nhưng tấm thẻ nhà báo, cũng đủ để thiên hạ lác mắt, nể phục, e ngại. Bao nhiêu “may mắn” nảy sinh từ quyền lực, khi từ ngày 1-10-1996, chị bước chân vào tòa soạn theo lời mời chính thức của tổng biên tập Nguyễn Hữu Ước, phó tổng biên tập Đặng Vương Hưng, được lọt vào tầm ngắm của tổng cục trưởng tổng cục xây dựng Phạm Dần… Cùng một lứa bên trời với nhau, người là thần đồng (Trần Đăng Khoa – phụ trách mảng thơ, người là nhà văn nổi tiếng (Nguyễn Thu Huệ- con nhà văn Nguyễn thị Ngọc Tú, phụ trách mảng chuyện ngắn, còn chị chỉ là “tay ngang” không được đào tạo về nghiệp vụ, ngành nghề hoặc báo chí một ngày nào mà cũng được mời về giữ trang phóng sự, ấy thế là oai lắm. Từ mức lương khởi điểm 400 nghìn VND đến 600, 800, 1 triệu rồi 1 triệu hai, gấp 3 lần lương thưởng của các báo trung ương khi ấy…Chưa kể các đặc thù đặc lợi trong ngành, đi xe ngược chiều, vi phạm luật không bị phạt, dù các “anh hùng núp” hoạt động bất kể ngày đêm nơi gốc cây, bóng tối, chỗ khuất, phố vắng để rình chộp những con “bò lạc” nhưng gặp phải “bảo bối” (tấm thẻ hoặc giấy giới thiệu của ngành là…hồn kinh phách lạc, chưa kể chiếc xe máy đời 81 xịn, còn gọi là “kim vàng giọt lệ” do đích thân bà phó chủ tịch nước Nguyễn thị Bình mua từ Nhật Bản về để lại, giấy tờ xe giữ nguyên tên gốc: Nguyễn thị Châu Sa, làm chú khuyển nào sờ vào cũng ‘rét”. Lại còn thường xuyên gặp gỡ Trương Mỹ Heo từ 1986- khi bà còn là chủ tịch hội phụ nữ quận Tân Bình đến khi là phá chủ tịch nước, bao nhiêu cuộc họp , chụp ảnh ,đi công tác v.v

Xưa nay ông bà mình vẫn bảo: “Rừng nào cọp nấy”, họa có chó chê phân thì người mới chê chức vụ, quyền tiền. Vậy mà’ từ địa vị “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa” chị em mình rơi vào bàn tay khát máu của các đồng chí, chỉ vì bản tính bộc trực, thẳng thắn, không thể “ngậm miệng ăn tiền” hoặc ruột ốc quanh co trên nỗi nghèo khổ, tủi nhục của dân được.

Thời đại chó má nên cái giá phải trả cho việc không chịu”ngậm miệng” này thật là chó…Thay vì ca ngợi cả quan thầy lẫn tướng lĩnh của lũ chó nhảy bàn độc ( đông như ếch tháng 7), chị em mình lẳng lặng làm theo gương người xưa : “Tôi muốn cưỡi con gió mạnh, đạp cá kình ở biển đông chứ không chịu uốn lưng, quỳ gối làm tì thiếp cho người ta”…Những người đi tiên phong bao giờ cũng phải gặp kiếp nạn em ạ, không chỉ 81 kiếp nạn của thầy trò Đường Tăng đi Tây Trúc lấy kinh mà mỗi ngày qua đi, mỗi ngày sắp tới đều là một kiếp nạn. Một năm 365 ngày chị em mình xắn quần “lội ngang” dòng sông đục ngầu vị đảng là 365 ngày kiếp nạn cận kề, lơ lửng trước mắt, không chỉ cho mình mà cho cả những người ruột thịt gắn bó quanh mình. Cái hèn của đảng cộng sản là thế, luôn dùng sự đau ốm, yếu lòng của người thân để trừng phạt những người “trái nước ngược gió” có ý chí làm người như mình, bắt mình phải mềm ra như bún…Nhưng chúng đã lầm, đã chấp nhận làm một tiểu nữ oa đội đá vá trời, dám vứt bỏ tất cả bổng lộc, tiền tài, quyền hành, địa vị để đi theo con đường chính trị, dùng chính để trị tà, lấy ánh sáng trí tuệ của mình làm ngọn đuốc soi đường cho gần 90 triệu người dân thấp cổ, bé họng theo mình, thì:

Thân này xá kể làm chi nữa

Quyết xé mình cho tổ quốc hồi sinh

Lúc này, chị biết em đang trong hoàn cảnh đau ốm, vì ho, vì viêm đường hô hấp mà không có thuốc nên cổ họng sưng to, không nói được, cũng không nuốt thức ăn bằng miệng được, lại bị biệt giam nên tâm trạng em hết sức bi phẫn, chỉ muốn nổ tung lên như một trái bom sau song sắt trại tù, dù thế thời còn, mất… Cố gắng lên em ơi , sau bức thư kêu cứu của em Tú, sau phiên tòa ô nhục lần thứ 2, cũng là sau cái chết anh hùng của mẹ, sau bài viết của anh Trương Minh Đức, nhất định lũ chó phải rời bàn độc để châu đầu họp bàn, cung cấp thuốc của gia đình gửi vào cho em, còn cử riêng bác sĩ để chăm sóc sức khỏe cho em nữa.

Ở Việt Nam, nơi đất nước mặt trời lặn, chị đã từng được nghe những câu thơ viết về chân lý:

Lỡ đưa tay bắt mặt mừng
Đã nghe buốt giá tận rừng oan khiên
Chao ôi! thế thái hồn nhiên
Tình, thù, bè bạn đảo điên cuộc đời
Chân lý khóc – chân lý cười
Chân lý đứng – chân lý ngồi – lại đi…
Xác chân lý – ngủ li bì
Cái chân, chân lý ly kỳ đẩy đưa
 
Hồn nhiễm độc, miệng đong đưa
Những lời có cánh ẩn thừa hoạ căn*

Chính vì không thể để gần 90 triệu người dân xuống hố cả nút và chân lý cũng theo tấm gương hy sinh… to béo của lãnh đạo xuống hố mà chị em mình cùng bao nhiêu con cháu bà Trưng, bà Triệu khác như Trần Thị Thúy, Đỗ thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Hoàng Vy, Phạm Thanh Nghiên, Bùi Minh Hằng, Nguyễn thị Huần, Trần Ngọc Anh , Nguyễn thị Hài, Lê thị Kim Thu (dân oan) v.v phải vùng lên tranh đấu . Ngoài chuyện “ vung bút nở hoa, nhấn tay sát ác”, em còn ra một trang blog “công lý và sự thật” đăng tải 850 bài thể hiện quan điểm lập trường của mình. Vì vậy cộng sản dù cố tình đầy đọa em trong ngục tối thì chân lý trong lòng em vẫn ngời sáng cho bao bạn trẻ noi theo.

Hãy cố gắng lên em ơi, có nghị lực là sẽ chiến thắng tất cả , có niềm tin, sức mạnh ở đời. Cho dù con tàu của em lúc này đang bị bọn cai ngục tìm mọi cách làm cho ọp ẹp, không thể vượt qua vũng cạn của trại tù được nữa… nhưng hàng triệu người có lương tri trên thế giới đang ở bên em. Hãy vững tin vào sức mạnh của Chúa, của luật nhân quả, đừng lo lắng, bi quan thái qúa mà ảnh hưởng tới sức khỏe, làm giảm sút ý chí chiến đấu của mình em ạ.

Bản thân chị- nạn nhân điển hình của đảng cộng sản. Suy dinh dưỡng từ trong bụng mẹ, tuy không phải con so mà 8 tháng đã chào đời do ngày nào mẹ cũng phải nhịn đói, leo 4 tầng cầu thang, tiếp xúc với chất độc hóa học làm việc đến tối mịt. 6 tuổi đầu đã bị chứng thấp khớp… đớp tim, 30 tuổi lại viêm tắc ống dẫn trứng do đi thực tế sản xuất ở nông thôn, không có nước sạch, băng vệ sinh để thay giặt hàng ngày, bị chửa ngoài dạ con, mất 2,5 lít máu, suýt gõ cửa Diêm Vương. 39 tuổi ra khỏi biên chế nhà nước sau 17 năm cống hiến, đóng góp theo lời mê hoặc của đảng:” Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên” (hết giáo Bản, giáo làng, lại báo đảng ). Cuối cùng thà làm một thứ hoa nằm ngoài danh mục: Hương thơm ai biết, ngát lừng ai hay” chứ nhất định không chung sống với thói đời lộn ẩu: “Hoa thời héo, cỏ thường tươi” trong các túi chứa chính sách ô hợp, ngột ngạt của đảng …42 tuổi vùng lên tranh đấu, chấp nhận lao vào lửa, nước, ống đồng … Bị tiểu đường, lao phổi, suy nhược thần kinh, viêm đại tràng mãn tính, bước đi như “lá đổ” vì vết thương còn chảy máu trên đầu mà gần 3 tháng không một viên thuốc ( vì thuốc do gia đình gửi vào bị coi là do các “thế lực thù địch” yểm trợ nên không thấy bán ở hiệu thuốc Việt Nam). Hơn 2 tháng trời, tám lần lên cơn vật, chết đi sống lại, được bạn tù thương tình đập cửa khiêng ra ngoài cấp cứu , thực chất là vứt lăn lóc ở đồng bành**, cho đến lúc tự tỉnh lại lần hồi vịn tường mà đi, một ngày đi bộ 7 tiếng, hàng nghìn lượt trong lòng rãnh, cứ 4 giờ sáng đã trở dạy đi bộ , 9 giờ sáng ăn xong lại đi tiếp, 5 giờ chiều tắm, giặt xong lại lê lết tấm thân trọng bệnh mà đi, cho quên đi ý nghĩ phải đập đầu vào tường mà chết vì bệnh tiểu đường qúa nặng, ăn mòn hết các cơ quan nội tạng, cũng như ăn ruỗng cả não bộ… Đến lúc các tổ chức quốc tế kêu gào, vài chục vị dân biểu Mỹ, CaNaDa,Thụy Điển, Thụy Sĩ, Na Uy, Pháp v.v lên tiếng, được nhận lại thuốc bổ, thuốc bệnh hàng ngày kèm cả cán bộ y tế chăm sóc theo dõi sức khỏe riêng…ra khỏi cảnh lử lả tấn công vào sự sống cũng là lúc được Mỹ can thiệp ra khỏi cổng trại tù, tại vùng thung lũng chướng khí Lam Sơn (Thanh Hóa.)

Bây giờ ngồi ngẩn ngơ trước trang Net viết về tình trạng sức khỏe của em, lòng lại bùng lên bao cảm xúc như ngọn núi lửa trào tuôn nham thạch. Yêu thương và cảm phục em lắm em ơi. 10 năm tù của cộng sản chỉ còn trong gang tấc thôi , vì chúng đã tự lộ rõ tim đen rồi, không ai sống chung với quái vật mãi được em ạ, cho dù chúng có tới 14 cái đầu , 28 bàn tay lông lá, 14 cái dạ dày khổng lồ(chúng là đảng và nhà nước độc tài, chứ không đơn thuần là lãnh đạo độc tài) đi chăng nữa, chúng cũng sẽ phải chết theo đúng quy luật đào thải của dương gian, của lòng người, của tạo hóa. Bão nổi lên rồi từ Văn Giang( Hưng Yên) đến Tiên Lãng (Hải Phòng), Nha Trang, Tây Nguyên , Dương Nội v.v… em ơi. Ngôi nhà cộng sản đã lung lay tận gốc, không thể nào trụ vững trước cơn bão lòng quật khởi của 90 triệu dân Việt Nam đâu. Quan trọng chúng đã tự lộ nanh vuốt và móng sắc, người dân sẽ dùng sức mạnh của mình để đào mồ chôn dã nhân , quái thú trong một ngày không xa…

Trong cơn bão lòng của mọi người, có một ngọn gió mang tên người con gái anh hùng là em đó em ơi

Đêm Phong Tần January 25/2013
Trần Khải Thanh Thủy
————————————
*Thơ: Chân lý –mặt trời: Ngọc Tuyết
**Đồng Bành: Nơi đặt trạm canh gác theo dõi tù của các cai tù cộng sản.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn