BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35558)
(Xem: 33234)
(Xem: 32254)
(Xem: 24647)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?

04 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 474)
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?
51Vote
40Vote
30Vote
22Vote
10Vote
33
LTG. Tình cờ đọc hai bài thơ hay của Đỗ Trung Quân và Lý Thụy Nguyên về chuyện của hai thế hệ (thiển nghĩ Lý Thụy Nguyên/NTL cũng là người trong nước), tôi, một người hải ngoại xin đáp lại bằng một bài con cóc của mình. Xin ghi lại dưới đây hai bài thơ tâm huyết của hai người, được biết thuộc hai thế hệ tuổi đời chênh nhau đến gần nửa thế kỷ. Cả hai bài trên đã xuất hiện trên Facebook. Xin quý vị đọc từ dưới lên trên.

Bài thơ thứ nhất “Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất” của nhà thơ Đỗ Trung Quân viết như một lời nhắn nhủ tuổi trẻ khi ông thấy cảnh các Fan tuổi teen cuồng nhiệt của K-pop đón một nhóm nhạc pop hoành tráng đến Việt Nam ở phi trường hôm 28/11 vừa qua. Bài thứ hai là “Nước mắt mà là thứ còn lại duy nhất – thì chúng ta chẳng còn gì.”

 

NKTA (trái) và Nhà thơ Đỗ Trung Quân trong Công viên Golden Gate Park, San Francisco


Vì Ai Gây Dựng Cho Nên Nỗi Này?

Thái Anh

 

Đọc (2 bài) thơ các anh sao lòng đau quặn thắt

Có phải nước Việt độc lập rồi

Hà cớ gì thằng Mỹ-Việt này phải hoang mang?

Có đúng chúng tôi, người hải ngoại vong bản,

tìm bơ thừa sữa cặn

Các anh làm đếch gì cầu cạnh một lũ ra đi!

***

Có phải thế giới đại đồng là gương của Bác?

Bốn bể là nhà, người Việt nay đã sang sông

Làm con dân thiên hạ, chuyện nước non bao đồng

Công lao của các anh bộ đội

Vượt trường sơn giải thoát lấy sơn hà

Khỏi tay Mỹ và Ngụy?

Xin các anh cũng đừng quên người miền Nam Việt Cộng

Lỡ dại

Cùng Đảng ta tóm lấy quê nhà

Sửa sang hay tàn phá

Là công các anh đấy tôi chẳng dự phần!

 

Tôi là dân Mẽo chưa xong

Lo gì chuyện hy sinh các anh lầm hiến dâng cho Đảng!

***

Thuở “giải phóng” đầu chít khăn tang

Nhỏ lệ bàng hoàng tôi coi như nước mất nhà tan

Cơn ác mộng hãi hùng nay đã thành sự thật

“Hoà giải hoà hợp” tanh bành thôi

Thanh bình rồi

Sao cả nước vẫn đi hoang?

Sao đầy dẫy những nhà giam học tập

Tù tội gì sao hãm hại anh em?

Nam Bắc một nhà các anh đừng hôi của

Nhà chúng em rồi cũng thuộc các anh thôi!

Sổ đỏ sổ đen lòng người bạc thếch

Người nhận họ, kẻ nhận hàng

Nhiều người trắng tay vì xã hội đại đồng nay đã đến!

***

Cả triệu người xô nhau xuống biển làm mồi cho hải tặc kình ngư

Thôi đành mộng tưởng tang thương

Chính thể miền Nam tiêu tán rồi

Cộng sản mại bản phải từ đây Thiên đường?

Hay vẫn “mưa sa trên màu cờ đỏ”?

***

Cột đèn điện đứng trơ vơ

Nay làm bạn với cái loa bắt đầy phường xóm

Chứng nhân đó cho 1 cuộc đổi đời

biết đi nên vượt biên lưu vong nơi hải ngoại

Người ‘sống còn’ ở lại, “chết cũng dở, sống cũng dở”

“Phải đâu thơ”!

Tuổi trẻ chúng tôi tồi dở phải du sinh

Chẳng ‘hiến thân’ cho chính nghĩa hoang đường

Cũng chẳng vì Dân chủ Cộng hoà mà nồi da sáo thịt!

Ngày miền Nam thất thủ

Đến nay hơn phần tư thế kỷ

Đã trọn trăm năm ngày Bác xuống tàu (1)

Từ ‘cứu nước’ đến bán nước chủ nghĩa này có hiến trọn giang san

Cho Đảng hay tom góp xương máu của dân làm tài sản

Củng cố ngai vàng Bộ Chính trị

Hay hiến dâng cho phương Bắc?

Đến bao giờ Việt Nam thành thuộc địa của Tàu

Thành Bắc thuộc lần cuối cùng

Các bác X có màng không?

Hay vẫn bình chân như vại

Ngồi tại ngai vàng thái thú, thích hèn với giặc ác với dân?

Trong khi các anh làm gì đó ngoài chuyện rơi nước mắt?

Than khóc làm gì cho thối ruột thối gan!

Mưu cầu hạnh phúc như tôi và trẻ Việt nước ngoài

Vài trăm năm nữa như người Do Thái trở về

Quê nhà Việt Nam có Tàu hóa chưa?

NKTA

Theo Đàn Chim Việt

_________________________________________

(1) Latouche Tréville năm 1911 chứ không phải Tàu cộng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn