BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35777)
(Xem: 33275)
(Xem: 32503)
(Xem: 24696)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Yêu nhạc vàng: máu và nước mắt

08 Tháng Tám 201012:00 SA(Xem: 819)
Yêu nhạc vàng: máu và nước mắt
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Với nhiều người Hà Nội, vụ án Phan Thắng Toán và đồng bọn bị xét xử về tội truyền bá văn hóa đồi trụy của chủ nghĩa đế quốc, tuyên truyền phản cách mạng và chống lại các chính sách pháp luật của nhà nước, họ vẫn chưa quên được.

Người đàn ông Nguyễn Văn Lộc năm xưa trong vụ án này bây giờ là chủ quán Lộc vàng tại ven đường Hồ Tây.

 



Anh Lộc châm thuốc cho anh Toán "xổm" trước khi anh Toán mất.
Ảnh Nguyễn Đình Toán.


Hồi đó anh Lộc và những người bạn vì quá mê nhạc tiền chiến nên đã thành lập nhóm nhạc để tụ tập hát nhạc của Văn Cao, Đoàn Chuẩn - Từ Linh, Đặng Thế Phong...và các nhạc sỹ miền Nam như Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng...Ngày 27/3/1968, nhóm nhạc anh bị bắt và tạm giam ở Hỏa lò 3 năm.

Vào các ngày 6,7,8 tháng 1 năm 1971 Tòa án nhân dân Hà Nội mở phiên toà xét xử gồm 7 thành viên. Tòa tuyên án Toán "xổm" 15 năm tù, Nguyễn Văn Đắc 12 năm tù, anh Lộc 10 năm tù...sau khi hiệp định Paris được ký kết, anh Lộc được giảm án xuống còn 8 năm tù. Năm 1976 anh ra tù, anh thương nhất là anh Toán "xổm" ra tù, mất hết tất cả, không nơi nương tựa, sống nhờ cậy bàn bè và sau đó anh nằm chết ở vệ đường vào năm 1994.


Anh Lộc tại quán Lộc vàng, nhớ lại một thời khổ đau của mình


Ra tù anh đi làm phụ hồ, nhưng tình yêu nhạc vàng, nhạc tiền chiến không hề nguội lạnh. Anh quyết định mở quán Lộc vàng để hát dòng nhạc một thời được coi là "phản động", nhưng anh coi đó là những tác phẩm quý hơn vàng. Bây giờ quán luôn đông khác và hằng đêm 3, 5, 7 dòng nhạc này vẫn cất vang với dòng hát đã đi qua âm nhạc Việt nam với biết bao khổ đau. Máu và nước mắt.


Tôi và anh Lộc


Khi nhắc đến người vợ mình, anh Lộc đã khóc, người vợ đã mất vào năm 2002 và để lại cho anh 2 đứa con tiếp tục theo nghiệp âm nhạc. Người vợ đã yêu anh trước khi anh bị bắt và chờ đợi anh trong 8 năm ngồi tù để cưới anh. Anh Lộc nói anh phải đi vào Quy nhơn để làm thuê kiếm tiền về cưới vợ.

Anh nói không bao giờ anh gặp lại được một người phụ nữ như thế: hy sinh cả cuộc đời cho một người đàn ông như anh. Anh coi vợ anh là "người hùng", vợ anh luôn thích anh hát: Niệm khúc cuối của Ngô thụy miên, và bây giờ anh không thể hát được bài hát đó nữa vì khi anh cất lên thì anh lại vỡ òa khóc nức nở.


Báo Hà Nội ngày 12/1/1971 đưa tin: Phan Thắng Toán và đồng bọn bị xét xử về tội: truyền bá văn hóa đồi trụy của chủ nghĩa đế quốc, tuyên truyền phản cách mạng và chống lại các chính sách pháp luật của nhà nước.


Tôi chưa nghe người nào hát nhạc phẩm: gửi người em gái của Đoàn Chuẩn - Từ Linh hay bằng anh. Một giọng hát quá trữ tình và sâu lắng. Anh đã hát đúng bản gốc của tác phẩm này, vì anh cho biết nhạc phẩm đang được thu âm và hát lại bây giờ đã bị thay lời quá nhiều, nhất cả khi các ca sỹ hải ngoại hát.

Hàng ngày, người đàn ông này vẫn hát lại những ca khúc cũ của một dòng nhạc đã đi qua bầu trời văn nghệ Việt Nam với biết bao trầm luân. Nó cũng giống như số phận của anh Lộc khi trót mang kiếp cầm ca.

Tôi tự hỏi trong đám văn nghệ tào lao và kheo mẽ trên truyền thông hôm nay, có mấy ai có được phẩm giá và đam mê âm nhạc như anh Lộc?

Nguyễn Tuấn Ngọc

Theo Facebook
Ý kiến bạn đọc
11 Tháng Tám 20107:00 SA
Khách
Đã không biết bao nhiêu con người vì cái đẹp, cái sự thật , mà phải chịu bắt bớ lao tù, bởi NCQCS . Biết bao nhiêu thế hệ vì NCQCS mà bị mất tất cả tương lai sự nghiệp, để rồi thành những bóng người vật vờ, vất vưởng sống bên lề xã hội , bị đẩy xuống tận cùng chốn tiêu cực . Qúa nhiều giọt nước mắt vì khóc cho con, cho chồng , khóc cho anh, cho em và khóc cho tự thân khi chủ nghĩa phi nhân vẫn còn tồn tại trên đất nước này.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn