BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 34407)
(Xem: 32860)
(Xem: 31102)
(Xem: 24372)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Đơn yêu cầu của một phụ nữ việt VN gửi các quý vị tối cao của Đảng nhà nước và Quốc hội cùng các cơ quan hữu trách tại TW

22 Tháng Chín 200612:00 SA(Xem: 468)
Đơn yêu cầu của một phụ nữ việt VN gửi các quý vị tối cao của Đảng nhà nước và Quốc hội cùng các cơ quan hữu trách tại TW
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa việt nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc


Đơn yêu cầu của một phụ nữ việt VN gửi các quý vị
tối cao của Đảng nhà nước và Quốc hội
cùng các cơ quan hữu trách tại TW

(V/v một vụ án vi phạm đến nhân quyền của phụ nữ Việt Nam mà quốc tế đã biết lần thứ 2, nay đã có sự chỉ đạo từ TW về địa phương nhưng bộ máy công quyền tỉnh Bắc Giang đã lừa đảo không đền bù theo đúng luật pháp cho mẹ con tôi)


Kính gửi:.......................................................................................

Tôi là Phạm Thị Lộc – sinh năm 1958, cuộc sống của hai mẹ con tôi lang thang 7 năm qua luôn ở tại Thủ đô Hà nội để kêu oan.
Chồng tôi là Nguyễn Văn Hùng – Sinh năm 1960
Trú tại số nhà 226 đường Thánh Thiên, phố Tiền Giang, phường Lê Lợi tỉnh Bắc Giang.
Con gái của chúng tôi là Nguyễn Thị Ngọc Anh – sinh năm 1999.

Nay tôi xin làm đơn này khẩn cấp gửi lên 14 ông Ủy viên bộ chính trị, 8 ông trong ban bí thư, cùng tất cả các cơ quan hữu trách có thẩm quyền ở cấp TW.

Kính thưa các quý vị có lương tâm và trách nhiệm xin hãy lắng nghe một phụ nữ bất hạnh Việt Nam sau 7 năm đi cầu cứu kêu oan vụ án trắng đen đã rõ ràng, nhưng thật bất hạnh cho tôi là người dân sinh nhầm ở thế kỷ 21 đã bị ngành lập pháp Việt Nam cho chồng tôi lấy 2 vợ hợp pháp liền một lúc mà vụ án hiếm thấy của tôi đã được hàng loạt các công luận báo đài trong ngòai nước đăng tải với 39 số báo phát hành cả 3 miền Bắc, Trung, Nam. Đài tiếng nói Việt Nam phát 3 lần, các cựu chiến binh lão thành cả nước đồng loạt lên tiếng. Thậm chí 01 tết năm 2004 các cụ vẫn còn gửi thư cho Tổng bí thư nông Đức Mạnh yêu cầu phải giải quyết dứt điểm vụ án của mẹ con tôi, tháng 11/2005 tôi đã được 9 bài của Hải ngoại lên tiếng và tháng 9 năm 2006 hiện nay đã có 5 bài lên tiếng về vụ án oan sai của mẹ con tôi với sự thật của một vụ án hiếm thấy mà đã được công luận trong ngoài nước lên tiếng ủng hộ mà lịch sử người dân oan Việt Nam bao chục năm nay chưa một ai lại được đồng tình ủng hộ như vụ án oan sai của tôi, với tôi là một công dân người Việt Nam dù trình độ nhận thức và có hạn nhưng tôi cũng thừa biết là cần phải biết giữ thể diện uy tín danh dự cho nhà nước Việt Nam trước công luận quốc tế, vì vậy với 7 năm theo kiện ắm con thơ từ lúc 7 tháng tuổi gõ cửa hầu hết các cơ quan chức năng từ địa phương tới TW sống cảnh khốn cùng oan ức bất công về mọi bề nhưng với kiên trì và nghị lực tôi vẫn lần dò lần từng bước kêu cứu lên cấp TW có thẩm quyền giải quyết. Giờ đây vụ án của tôi đã được cấp TW chỉ đạo giải quyết nhưng tỉnh Bắc Giang vẫn làm việc theo kiểu “phép vua còn thua lệ làng”, vì thế mà cuộc sống bất hạnh của hai mẹ con tôi vẫn phải kêu cứu lên TW, con tôi vẫn ước ao được một ngày ở gần mẹ, nay con gái tôi đã vào học lớp 2 mà công lý của ngành lập pháp Việt Nam luôn xét xử theo kiểu lấy luật pháp làm con giao hai lưỡi để cướp trắng mọi quyền lợi hợp pháp ảnh hưởng tới nhân quyền của cả một quốc gia. Tháng 12/2005 khi hàng loạt là 9 bài viết của tôi được quốc tế gửi về thì đích danh Nguyễn Văn Hiện tránh án tối cao tự lập một phiên tòa gồm 10 thành viên để xét xử theo kiểu riêng của ngành tòa án là lấy pháp luật làm thanh gươm đao phủ để giết dân oan và cướp trắng đi mọi quyền lợi vụ án của mẹ con tôi tiếp theo là ngày 6/12/2005 Tòa án nhân dân thị xã Bắc Giang đã cho ra một quyết định yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật để kết hợp hài hòa giữa Đảng và Chính quyền, giữa Tòa án TW và địa phương luôn đồng hành ăn khớp để ra những quyết định công văn vi phạm luật pháp và hiến pháp, xâm phạm đến mọi nhân quyền của người dân. Trong đó vụ án của mẹ con tôi là một điển hình cho mọi vụ án dân sự và hình sự của Việt Nam.

Kính thưa các quý vị: Nếu các vị ở trường hợp như tôi thì quý vị sẽ trả lời thế nào với con cháu các vị hiểu được nỗi đau đến xé ruột xé gan của một bà mẹ bất hạnh việt Nam (Mẹ ơi, con chỉ mong mẹ ốm thì mẹ mới được về với con! mẹ ơi con học đến lớp mấy thì mẹ con mình mới có nhà). Còn tôi thân phận của một bần cố nông của người dân thấp cổ bé họng với 16 năm phục vụ Đảng Nhà nước mà tới giờ đây tôi phải về theo Nghị quyết 176 vẻn vẹn có hơn 1.300 đồng tiền lương trợ cấp một lần. Giờ đây không may gặp phải một vụ án oan sai mà do các quan tham ngành Tòa án tỉnh Bắc Giang giáng họa cho gia đình tôi làm tan đàn xẻ nghé, vợ mất chồng, con mất cha. Nay tất cả những gì cần nói và cần làm, những gì cần kêu cứu thì tự thân tôi đã làm tất cả, cả một hệ thống pháp luật, từ Đảng tới Chính quyền của Nhà nước Việt Nam đã phải chấp nhận việc làm sai đối với mẹ con tôi có sự chỉ đạo, từ bộ chính trị đến nội chính TW yêu cầu tỉnh Bắc Giang phải đền bù cho tôi về vật chất tinh thần theo nghị định 47 và Bộ luật dân sự, trong 6 năm theo kiện là 93 triệu đồng tiền mặt, nhưng nay về tỉnh Bắc Giang, chính quyền tỉnh Bắc giang cũng đã có một cuộc họp liên ngành là ngày 13/12/2005 gồm, Thường trực tỉnh ủy, Ủy ban, Tòa án Viện kiểm soát, Sở tư pháp, Công an tỉnh, Phụ nữ . Cuộc họp liên ngành này đã nhất trí đền bù thỏa đáng cho tôi là 93 triệu đồng tiền mặt có trình lên cấp TW. Và tôi đã được đền bù 29 triệu đồng tiền mặt thì các ông ở nội chính tỉnh đã nói với tôi chị hãy giúp chúng tôi vì lịch sử từ cổ tới kim chưa có một vụ ly hôn nào mà phải đền bù nhiều tiền như vụ án này. Chúng tôi sẽ đền bù cho chị số tiền còn lại bắt sang một lô đất, một cái nhà tình nghĩa đền khống tôi không phải đóng thêm một đồng xu nào nhưng chị phải chấp nhận với điều kiện, chị thuộc hộ gia đình nghèo nhất xã hội, hai là không được kiện cán ba cấp tòa cùng các ngành có liên quan nữa thì mọi việc chúng tôi sẽ đáp ứng đầy đủ giải quyết cho chị vào tháng giêng năm 2006, và mẹ con tôi vẫn chờ đợi hết tháng giêng năm 2006 đến tháng 2,3 thì mới có công văn của chủ tịch tỉnh chỉ đạo về thị trấn kép huyện Lạng giang giải quyết cho tôi một lô đất và một cái nhà tình nghĩa.Nhưng huyện Lạng Giang đã không thực hiện được nguyện vọng sơ đẳng của tôi đó là tôi nay tuổi đã cao con thì còn nhỏ tôi chỉ đề nghị giải quyết cho tôi lấy một miếng đất ở vị trí có người qua lại để tôi mở quán bán hàng đảm bảo cuộc sống cho mẹ con tôi. Nhưng huyện và tỉnh Bắc Giang đã gây đủ mọi phiền hà với tôi, nào là bắt đóng tiền khi thì chỉ cho tôi một lô đất mà rất ít người qua lại nên tôi đã không đồng ý lấy và đến tháng 9 năm 2006 khi tôi viết một bức tâm thư sau 3 tháng không được địa phương hồi âm phúc đáp thì tôi tiếp tục viết một lá đơn tố cáo để gửi các thông tin trong ngòai nước thì tỉnh lại ra một công văn đề nghị chủ tịch huyện giải quyết cho tôi một lô đất tại thị trấn Vôi ngày ...../9/2006 tôi đã về tỉnh làm việc theo sự hướng dẫn của các cơ quan có thẩm quyền ở TW nhưng cuộc họp đã không giải quyết được nguyện vọng cho tôi mà chủ tịch huyện Lạng Giang cùng thị trấn vôi lại giao cho tôi một lô đất ở một nơi trên đỉnh đồi mà dân dù thiếu đất họ cũng không muốn mua ở nơi đây vì cả ngày không có người qua lại nên tôi đã không đồng ý và yêu cầu đền bằng tiền cho tôi để tôi tự lo liệu mua đất, nhưng ông Bí thư và chủ tịch, phó chủ tịch tỉnh đã vuỗi trách nhiệm với vụ án của tôi và chỉ nói một câu chúng tôi không thể giải quyết theo nguyện vọng của chị được, việc chị kiện thì cứ kiện, đây có phải là việc làm sai của dân chúng tôi không hay là người làm sai đích danh là cán bộ địa phương và tiếp tục kiện 3 cấp tòa ngành tòa án Việt Nam đã lừa đảo mẹ con tôi.

Nay tôi yêu cầu tất cả các vị vị cao cấp có thẩm quyền ở các cấp TW hãy mau chóng chỉ đạo về tỉnh Bắc Giang trả nốt cho tôi số tiền 93 triệu đồng mà tôi đã lấy 29 triệu. Nếu bộ máy công quyền tỉnh Bắc Giang coi thường kỷ cương phép nước yêu cầu các ông cắt chức bãi miễn bất kể ai chống lại lệnh của cấp trên và mượn thế ủy quyền để cướp đi mọi quyền lợi hợp pháp được đền bù theo đúng pháp lụât của mẹ con tôi. Đơn này tôi gửi cho các quý ông trong vòng 15 ngày nếu không nhận được sự chỉ đạo của cấp TW thì tôi cũng nói để các ông rõ về quan điểm của tôi là một công dân Việt Nam tôi không thể bị lừa đảo mãi được. Sự sống của tôi sẵn sàng làm tất cả những gì cần làm. Nếu quyền lợi của tôi không được giải quyết ngay thì tôi sẽ viết đơn tố cáo thâu tóm cả cuộc hành trình đi đòi công lý một vụ án ảnh hưởng tới nhân quyền của đất nước Việt Nam gửi UB nhân quyền quốc tế cùng ông Tổng thống Bus và các thông tin báo đài Hải ngoại. rất mong ông Bus hãy quan tâm đến những mảnh đời dân oan bất hạnh VN Đã bị mất nhân quyền nghiêm trọng nhiều năm nay. Tôi viết lá đơn yêu cầu này gửi các vị ở TW, nếu các vị không chỉ đạo về tỉnh Bắc Giang giải quyết dứt điểm vụ án oan sai (mỗi người đàn ông Việt Nam được ngành luật pháp VN cho quyền lấy hai vợ hợp pháp).

Tôi sẽ tiếp tục tố cáo tất cả những ai, cơ quan nào đã cố tình vi phạm làm trái với pháp luật cho dù ở cấp nào TW hay địa phương thì tôi cũng vạch trần mọi sự thật để gửi đi Quốc tế và gửi tới đích danh ông tổng thống Bus.Lá đơn yêu cầu này mong rằng sẽ gặp được những người có lương tâm và trách nhiệm, tư duy đổi mới thực sự trong bộ máy công quyền hiện nay là (Rượi mới bình mới) chứ đừng (Rượi cũ bình mới) thì dân chúng đã thất vọng bao chục năm rồi.

Rất mong nhận được sự hồi âm sớm của quý vị TW
Xin chân thành cảm ơn các quý vị.







Nơi gửi:
- Gửi 14 ông trong bộ chính trị
- 8 ông trong ban bí thư
- Cùng các cơ quan có trách nhiệm ở cấp TW
- Các thông tin báo đài trong ngoài nước
- Các đại biểu quốc hội
Địa chỉ hồi âm:
Tôi không có nhà ở
Nay luôn ở Hà Nội để kêu oan xin gửi về địa chỉ nhà 1 cô giáo mà tôi vẫn thường gửi con đi học.
Tạ Thị Thanh Bình – Xóm kép 12 xã hương sơn huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang

 
Hà nội, ngày 22 tháng 09 năm 2006
Người làm đơn
Phạm Thị Lộc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn