BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 30212)
(Xem: 29269)
(Xem: 26277)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Ngày 1 tháng 7-chuyện cũ kể lại

20 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 505)
Ngày 1 tháng 7-chuyện cũ kể lại
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Hưởng ứng lời kêu gọi của ngài đệ ngũ Tăng thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hòa thượng Thích Quảng Độ, anh chị em chúng tôi từ Quảng Nam khăn gói lên đường vào Sài Gòn biểu tình chống Trung Quốc cưỡng chiếm hai quần đảo của Việt Nam là Hoàng Sa năm 1974, và một phần Trường Sa năm 1988.

Chúng tôi tham gia biểu tình để phản đối Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt Nam trên vùng biển Việt Nam, phản đối Trung Quốc mời thầu các lô dầu khí trên thềm lục địa ViệtNam. Anh chị em chúng tôi chỉ muốn dùng số đông trên đường phố nhằm: áp lực chính quyền Hà Nội cương quyết hơn trong các hồ sơ liên quan đến biển Đông; đánh động dư luận quốc tế về mối hiểm họa từ Trung Quốc, nhờ sự quan tâm và can thiệp của họ vào vấn đề biển Đông nhằm đảm bảo tự do lưu thông hàng hải.

Sáng ngày 1 tháng 7, chúng tôi gồm 6 thành viên: Huỳnh Thục Vy cùng chồng là Lê Khánh Duy, Huỳnh Khánh Vy cùng chồng là Đỗ Minh Đức, Huỳnh Trọng Hiếu và bạn là Tống Vy Trầm Hương.

Khoảng 7h sáng, chúng tôi rời khu trọ để đến công viên 30/4, thì phát hiện có khoảng 4 người lạ mặt đã canh cửa phòng trọ anh Duy từ sớm. Họ bám theo chúng tôi và liên tục thông tin cho nhau để theo dõi trên từng chặng đường. Sau này, khi bị bắt vào đồn công an, tôi mới biết họ theo dõi mình kể cả khi vào quán bún bò. Biết mình đang bị theo dõi, chúng tôi chia thành 3 nhóm và hẹn nhau ở nhà thờ Đức Bà.

Đúng 7h30 chúng tôi đã có mặt tại công viên 30/4, gần nhà thờ Đức Bà. Chúng tôi mặc áo No U, cầm biểu ngữ đi dạo xung quanh công viên để thu hút những ai có cùng tấm lòng với đất nước. Tại đây, có rất nhiều bạn trẻ yêu nước cùng tham gia với chúng tôi. Đoàn người tiếp tục dạo quanh công viên 30 tháng 4, mỗi lúc số lượng người gia nhập nhóm càng đông hơn. Đặc biệt đáng chú ý và cảm động là trong đoàn chúng tôi có sự tham gia của hai nhà sư mặc nâu sồng. Một vị đã lớn tuổi, râu tóc bạc, dáng đi chậm chạp yếu ớt. Giờ tôi mới biết vị tăng sĩ này ở chùa Hòa Khánh, trước năm 1975, ông là tiến sĩ làm việc trong Lò phản ứng hạt nhân Đà Lạt.

Đoàn người tiếp tục tuần hành được 30 phút. Đột nhiên, từ tứ phía, lực lượng công an chìm nổi và cả lực lượng quản lý đô thị hùng hậu đã xông vào tóm lấy chúng tôi. Họ tóm tóc chị Thục Vy rồi bẻ ngược tay lại phía sau đẩy vào trong xe. Chồng của chị Vy là anh Lê Khánh Duy lao vào bảo vệ thì bị họ bẻ cổ, đánh túi bụi vào đầu, vào mặt và cố tách anh ra. Còn tôi bị họ giật mất tấm biểu ngữ ghi: “Đàn áp biểu tình chống Trung Quốc là phản quốc” rồi bị bẻ ngặt tay ra sau đẩy lên xe. Cùng lúc đó, chị Khánh Vy và anh Minh Đức cũng xông vào và cũng bị họ lôi lên xe.

Chúng tôi dùng hết sức để phản kháng và hô lớn: “”Hoàng Sa- Trường Sa-ViệtNam”, “Các anh có phải người ViệtNamkhông?”… Nhưng họ quá đông, tôi nhanh chóng bị tóm vào xe. Vừa lọt vào trong, tôi nhận ra một tên công an đang nắm tóc chị Thục Vy giật mạnh trong tiếng la thất thanh, tôi vùng lên đẩy anh ta ra và chỉ vào mặt tên công an hỏi: “Anh có phải là người ViệtNamkhông”. Ngay lúc đó, hắn ta chuyển sang đối phó với tôi, tôi bị hai tên công an khác xô ngã bổ nhào lên người chị hai tôi khi chị chưa kịp đứng lên. Thuận tay, tên công an liền bóp cổ tôi ghì chặt xuống sàn, cả trọng lượng của tôi đè lên người chị hai. Tôi lại nghe thấy tiếng kêu thất thanh, lúc đó anh Duy nhảy vào kéo tên công an ra và tôi với chị hai vùng dậy thoát ra khỏi xe khi cửa chưa kịp đóng và hô to “Hoàng Sa- Trường Sa-ViệtNam”.

Tôi dùng thân hình chặn cánh cửa chiếc xe 16 chỗ không cho họ đóng lại, ba bốn tên công an cố sức đẩy cánh cửa vào làm cho cánh tay tôi đau buốt, tôi vẫn đứng chặn cánh cửa xe và miệng hô to “Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam”, “Đàn áp biểu tình là phản quốc”, “Phản đối việc trấn áp biểu tình”. Anh Duy cũng vùng lên để thoát ra khỏi xe và hô to trong nước mắt: “Mất nước rồi các anh ơi”. Anh Đức cũng nhoài người ra khỏi xe la lớn: “Tại sao các anh phải làm thế, chúng ta là người Việt Nammà”.

Tôi đẩy bọn công an ra khi họ nắm lấy cổ tôi và la lên: “Các anh là những kẻ phản quốc”. Mấy tên công an hét vào mặt tôi: “Mày vào xe không tau sẽ đánh mày”. Tôi hướng mắt về phía họ để phân bua điều hơn lẽ thiệt,nhưng ánh mắt họ vô cảm. Một sự vô cảm đáng sợ! Tên an ninh thường phục mặc áo màu vàng xông vào đấm mạnh vào đầu tôi khiến tôi choáng váng, lảo đảo. Lúc đó, anh Duy cũng nhiều lần bị đánh vào mặt, vào đầu. Tôi nhận thấy vài người trong đoàn người tụ tập ở đó đã bật khóc.





 Vì chiếc xe khá nhỏ nên chúng tôi, hết người này đến người khác, xông ra hô lớn, bọn công an khống chế người này thì người kia thoát ra. Trong lúc mọi việc diễn ra hỗn loạn, có ba tên công an, hai người bẻ ngoặc hai tay bạn tôi là Tống Vy Trầm Hương ra sau, một người khác bóp cổ quăng lên xe. Chị Khánh Vy hoảng hốt xông vào bảo vệ Hương thì bị hai ba tên công an khác tống luôn vào xe. Tôi vẫn tiếp tục chặn cửa ra vào để mọi người thuận tiện hô. Tiếng la ó khi bị bẻ tay, bẻ cổ, hòa với tiếng hô thất thanh, tiếng người đứng xung quanh làm cho không khí trở nên vô cùng căng thẳng.


Giằng co khoảng 20 phút thì chúng tôi nhận ra nhóm của luật gia Lê Hiếu Đằng, giáo sư Tương Lai, ông Hồ Cương Quyết cũng có mặt tại chỗ. Nhiều cô chú bác đã rất bức xúc và xông vào muốn cứu chúng tôi nhưng lực lượng an ninh và trật tự đô thị quá đông.

Công an nhận thấy, để đưa 6 người chúng tôi lên chiếc xe 16 chỗ thật khó khăn nên họ đã điều động chiếc xe bus nhiều chỗ, có cửa rộng hơn để dễ đối phó. Họ tóm lấy chúng tôi và kéo lên xe trước sự chứng kiến của đông đảo người dân Sài Gòn. Đến lúc này, anh chị em chúng tôi đã mệt đứt hơi, không thể phản kháng được nữa nên đành ngồi yên trên xe để bị đưa đi.

Tôi, chị Thục Vy, anh Duy, Trầm Hương, và cô bé Tiên bị đưa lên xe lớn còn chị Khánh Vy và anh Minh Đức bị đưa vào xe nhỏ. Khi xe chuẩn bị lăn bánh, luật gia Lê Hiếu Đằng nhảy ra chặn đầu xe lại la lớn: “Các ông giết tôi đi, các ông giết tôi đi” nhưng bọn công an đã kéo ông ra khỏi lòng đường.

Ở trên xe, chúng tôi tiếp tục hô “Hoàng Sa- Trường Sa”, tôi mở cửa hông xe để nhoài đầu ra ngoài hô lớn thì bị tên an ninh mặc áo thun màu vàng lôi vào bóp cổ. Chị Thục Vy và anh Duy xông vào phản ứng quyết liệt nhưng tên an ninh vẫn liên tục bóp cổ tôi (sau khi được thả, tôi về nhà ba ngày nói không thành tiếng), những tên khác đánh anh Duy và chị Vy trên suốt đoạn đường từ công viên về trụ sở công an phường Cô Giang.

Chị Thục Vy và anh Khánh Duy bị đưa vào trụ sở công an phường Cô Giang. Tôi, Trầm Hương và Tiên bị đưa vào công an phường Cầu Kho. Anh Đức và chị Khánh Vy bị công an chở đi đâu lúc đó chúng tôi không biết.

Tại trụ sở công phường Cầu Kho, ba người chúng tôi bị chia ra mỗi người một phòng. Một mình tôi làm việc với trên 10 tên công an phường dưới sự chỉ đạo của những nhân viên an ninh mặc thường phục. An ninh thường phục chỉ ngồi im lặng và theo dõi buổi làm việc. Tôi nhận thấy rằng, cứ sau một người nói chuyện mềm dẻo thì có một người khác xông vào hăm dọa dùng vũ lực với tôi. Tôi tuyên bố tuyệt thực để phản đối việc bắt giam trái phép của cơ quan công an. Nhưng khi tôi yêu cầu được uống nước thì họ từ chối thẳng thừng. Tôi đã phản đối gay gắt và họ buộc phải nhượng bộ sau đó. Lực lượng công an tại phường Cầu Kho thay phiên nhau yêu cầu tôi làm việc khiến tôi vô cùng mệt mỏi sau buổi sáng dằng co căng thẳng. Tôi nhiều lần yêu cầu được nghỉ ngơi nhưng họ tìm mọi cách để quấy rối, khủng bố tinh thần tôi.

9h tối ngày 1 tháng 7, cơ quan công an phường Cầu Kho yêu cầu tôi giao nạp tất cả các loại thiết bị điện tử. Lúc đó, tôi chỉ có một chiếc điện thoại di động Nokia X6 (được anh rể tặng), và tôi từ chối giao nạp vì quyền thư tín và quyền bảo về tài sản cá nhân bất khả xâm phạm. Sau một hồi bị đe dọa, tôi vẫn cương quyết bảo vệ tài sản cá nhân của mình thì có hai tên an ninh thường phục xông vào bẻ cổ tôi. Cổ tôi bị bóp ngặt khiến người tôi bất động, họ kéo lôi nằm lơ lửng trên chiếc ghế chỉ còn đứng bằng hai chân sau. Hai người khác xông vào móc trong túi của tôi chiếc điện thoại và sau đó họ để tôi nằm sóng soài trên nền. Tôi bị họ bẻ cổ rất mạnh nên cổ tổn thương, về đến nhà tôi không thể ăn được mặc dù rất cố gắng, vài hôm sau tôi mới bớt đau.

Đến 11h30 đêm hôm đó, tôi được họ cho về khi trong túi không có điện thoại để gọi về nhà. Lúc hai bên dằng co, tiền bạc và giấy tờ tùy thân của tôi bị thất lạc. Bụng bị đói cồn cào vì không được ăn uống. Tôi phải tìm cách xin xe về đến nhà.

Tiên, một cô gái xinh xắn, yêu nước, và nhân hậu đã bị bắt lên xe khi cố gắng xông vào cứu chúng tôi. Cô ấy chỉ được thả trước tôi nửa tiếng. Tống Vy Trầm Hương được thả ra cùng lúc với tôi.

Lúc về đến chỗ trọ, chúng tôi thấy anh Duy và chị Thục Vy đã ở đó với thân thể thâm tím và mặt mày xơ xác. Và được biết, họ đã thả anh Minh Đức và chị Khánh Vy ngay sáng hôm đó.

Tôi viết bài này để tố cáo những hành vi vi phạm nhân quyền trắng trợn của công an phường Cầu Kho, phường Cô Giang và cả lực lượng an ninh thành phố Sài Gòn đối với anh chị em tôi. Qua đó, cũng minh chứng cho công luận thấy rõ bộ mặt phản quốc của chế độ Cộng Sản VN. Đồng thời, tôi muốn đánh động với công luận về trường hợp, những người mới tham gia biểu tình, bị đàn áp nhưng không được công luận nhắc đến.

Bé Tiên và Trầm Hương cùng sát cánh bên chúng tôi suốt cuộc giằng co và cả trên đồn công an, họ đã vô cùng can đảm khi phải đối phó với lực lượng an ninh lên đến cả trăm người. Gia đình chúng tôi đã quen đối phó với những khủng bố, đàn áp của công an CSVN từ hai mươi năm trước, khi ba tôi bị bắt và tuyên án tù vì viết văn. Tuy nhiên, đối với những người con gái tuổi mới đôi mươi như Tiên và Trầm Hương thì đây quả là một áp lực vô cùng to lớn. Xin được nghiêng mình trước sự dũng cảm mà Trầm Hương và Tiên đã thể hiện.

Đây là những gương mặt hoàn toàn mới trong cuộc biểu tình yêu nước ngày 1/7 tại Sài Gòn. Họ đã cùng chúng tôi thể hiện lòng yêu nước, đấu tranh cho sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam nhưng công luận không biết họ là ai. Họ có thể sẽ gặp nguy hiểm trước khi được mọi người biết đến và bảo vệ.

Các cơ quan truyền thông cần có sự lên tiếng kịp thời để bảo vệ những gương mặt yêu nước mới tham gia này. Đây là cách hiệu quả nhất để nói với nhiều người chưa tham gia hoặc những người còn đang phân vân, dè dặt rằng: họ không đơn độc, họ sẽ được an toàn và truyền thông luôn đứng bên cạnh họ khi tham gia biểu tình.

Nếu chúng ta không có sự truyền thông rộng rãi, công bằng và không quá chú trọng đến việc đánh bóng tên tuổi cá nhân, chúng ta sẽ khó có thể có được những phong trào xã hội rộng lớn trong tương lai. Điều này sẽ là một cản trở vô cùng lớn đối nỗ lực bảo vệ toàn vẹn lãnh thỗ và dân chủ hóa đất nước.

Huỳnh Trọng Hiếu xin viết bài này kính tặng những người con yêu nước vô danh của dân tộc Việt- những người đã đang và sẽ tiếp tục xuống đường vì lòng yêu nước tha thiết không cần danh tiếng, những em sinh viên vì đi biểu tình mà bị đuổi học trong thầm lặng, không ai đứng ra lên tiếng bảo vệ và can thiệp. Đất nước Việt Nammấy ngàn năm được kiến tạo phần lớn là nhờ vào những con người vô danh như thế. Xin đa tạ!

Tam Kỳ ngày 10 tháng 7 năm 2012

Huỳnh Trọng Hiếu

Theo Đàn Chim Việt
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn