BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 27244)
(Xem: 24788)
(Xem: 24722)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Hội thảo thơ hay là thổi kèn đám ma nền thi ca Việt Nam

11 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 333)
Hội thảo thơ hay là thổi kèn đám ma nền thi ca Việt Nam
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Bàn về Hội thảo thơ Nguyễn Quang Thiều - Trần Mạnh Hảo thì phán: Thơ của Thiều là loại thơ cách tân kiểu “tân … con cóc” – Ông thí dụ:



Chẳng hạn, khi nhìn thấy con mèo đen leo lên lưng một con mèo trắng, ông Thiều sẽ viết y như lý luận thơ phi thơ ông vừa công bố với thế giới mà rằng:

Một con mèo đen bò lên mái nhà sau khi ôm bầu trời gào thét  

Nó thấy một con mèo trắng cũng gào như cha chết  

Ôi tình yêu khởi thủy từ những tiếng gào  

Chú linh miêu của thần linh bước qua mái nhà lợp bằng ngói nâu quê hương ta  

Dễ sợ chưa cả loài người ơi  

Hai con miu miu ngừng gào im lặng như chú kiến đang ngủ

Chúng leo lên lưng nhau như leo lên chiếc thang hạnh phúc

….

Viết thơ như thế này, trước Nguyễn Quang Thiều hàng mấy trăm năm, tác giả (hay tập thể tác giả) đã làm nên bài “thơ hay” là “Bài thơ con cóc”…

Và rồi Ông TMH kết luận:

Thi pháp Nguyễn Quang Thiều là thi



pháp phản truyền thống: truyền thống cho thơ phải đa nghĩa thì ông Thiều quyết làm thơ đơn nghĩa; truyền thống cho thơ phải kiệm lời thì thơ ông Thiều rất lắm lời; truyền thống cho thơ phải hàm súc thì ông Thiều làm loài thơ lạnh tanh, xóa mọi hàm ngôn ( tâm hồn lạnh tanh máu cá/ nhiệt tình xuống quá độ âm – Chế Lan Viên); truyền thống cho thơ phải êm tai, phải có nhạc tính thì thơ ông Thiều chủ trương phải gắt như mắm tôm; truyền thống cho thơ phải có âm dương điều hòa trong ngữ nghĩa thì ông Thiều chủ trương thơ phải độc âm hay độc dương, không có thể đưa chủ nghĩa hài hòa của đồng chí Hồ Cẩm Đào vào đây được à nghen (!)





Còn Phạm Ngọc Thái trong bài “Lời về Hội thảo thơ Nguyễn Quang Thiều”, nghe có vẻ tình cảm tri âm hơn lại bảo: Thơ của Thiều hay nhất là tập “sự mất ngủ của lửa” – Bài thơ hay nhất trong tâp “Sự mất ngủ của lửa” ấy, (nghĩa là bài thơ hay nhất trong đời thi ca của NQT) là bài “Những người đàn bà gánh nước sông”… – Tuy nhiên kể cả bài thơ hay nhất ấy thiếu một téo thôi thì sẽ vĩnh cửu, nhưng chỉ vì thiếu “cái téo” đó mà nó sẽ… cát bụi – nghĩa là vì thiếu cái téo đó nên bài thơ hay nhất của NQT cũng sẽ ra rác!

Ông Thái nói như thế chẳng phải cũng khẳng định là cả đời thơ NQT rồi cũng sẽ ra rác hay sao!? – Vì bài thơ hay nhất mà còn phải vứt đi, huống hồ các bài thơ khác?

Giá có được “cái téo” thì Thiều sẽ vĩ đại – Nhưng vì thiếu “cái téo “, tức là “thiếu một tý”… thôi, nên – Thiều bình thường! Đời thơ Thiều sẽ rơi xuống vực, không lên trời được đâu.

Thiển nghĩ: Hai ông nói tuy có khác nhau



song đều phán thơ NQT hỏng! Đời thơ ca của Thiều rồi cát bụi, sẽ ra rác.

Liệu có phải họ nói quá đáng không nhỉ?
Không có lẽ nào cả một Hội thảo thơ lớn như thế, lại do chính TS. PGS Nguyễn Đăng Điệp Viện trưởng Viên Văn học VN tổ chức, còn được ông Hữu Thỉnh phồng mang, trợn mắt lên ca ngợi…

Các vị mở Hội thảo thơ ca tụng Nguyễn Quang Thiều hay là thi nhau thổi kèn đám ma cho nền thi ca Việt Nam đây?

Nguyễn Đình Chúc
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn