BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35543)
(Xem: 33229)
(Xem: 32240)
(Xem: 24647)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Chùm thơ tình nho nhỏ & đáng yêu

18 Tháng Năm 201212:00 SA(Xem: 373)
Chùm thơ tình nho nhỏ & đáng yêu
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Đêm nay trời lại không mưa
Trời không mưa áo em đâu có ướt

Chỉ ướt lòng em: cô gái nhỏ của anh!

Em ngả vào anh mà hình như có khóc...

Tiếng con tim thật rõ bên mình.



Mùa thu đã qua ta nghe lá rụng

Buổi cuối cùng em đến để chia tay

Ngày mai em lấy chồng phải xa vĩnh viễn

Chẳng sao mà, trời có mưa đâu, em ơi?



Kìa không mưa mà áo anh lại ướt,

Mùa thu đi... sao nắm mãi bàn tay?

Ai nói tình gió mây sẽ quên trong chốc lát

Bao năm trời hồn anh vẫn mưa bay...



Tại đêm đó không mưa hay bởi vì anh nhớ

Phố vắng em buốt giá cả canh dài

Em dại lắm lấy chồng làm chi vội

Đưa em sang sông rồi lòng mới biết đã yêu ai!



Ta lại bước lang thang trên phố ấy

Đến mỗi gốc cây có vệt cũ em ngồi

Tiếng hát xưa đưa bờ hồ gió thổi

Bóng với mình đi mãi tới ban mai...



Cứ tưởng buổi cuối cùng em đến... đã chia tay?

 

Phạm Ngọc Thái


Hà Nội - Đêm 19/11/2010 

 

Đêm đó tôi rất thèm viết một bài thơ tình trong mưa, nhưng chờ mãi, chờ mãi... mà trời lại không mưa. Thôi viết thơ về một đêm không mưa vậy - thỉ thơ tình trong đêm không mưa cũng là thơ mưa mà?... và bài thơ "Đêm nay trời lại không mưa" của tôi đã được ra đời như thế!

 


 

 KÍ ỨC MÙA THU

Mùa thu khuấy lên bao kí ức
Xác thời gian trôi trên tóc em
Em đi trong trăng mùa thu thổi gió
Lá vàng rơi mênh mông.
 

Em đi qua mùa thu không gian
Trăng mặc đồi con gái
Nhớ đến lâu cái hương con gái
Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
Đêm chia tay em dúi cả vào anh
Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
Mây lãng phiêu mãi không về.

Giờ đây chắc trên đồi thông đó
Gió vu vi và trăng vu vơ
Em đi trong trăng mùa thu thổi gió
Mùa thu lang thang chẳng bến bờ...

 




   CÂY HOA BẰNG LĂNG TRONG MƯA
  Cứ cô đơn tắm sũng dưới mưa trời
Bằng lăng đứng một đời tím tái
Em hay là anh đấy?
Mà con tim
 rơi giữa mưa bay…


 

 

ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY

Tình để lại vết thương không lành được
Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan...
 Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt
Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
Nông nỗi đời người để đâu cho hết
Tình thơ ngây! Tình sao mãi thơ ngây!

 

Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
Đôi mắt từ xa đã nhận ra người...
Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm
Giờ ở đâu, người con gái xa xôi?

 

Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
Em có nghe gió hồ Tây đang thổi
Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi...

 

Đêm 2012

Phạm Ngọc Thái 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn