BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35696)
(Xem: 33258)
(Xem: 32414)
(Xem: 24682)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Vỉa hè chiều mưa

30 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 538)
Vỉa hè chiều mưa
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Tháng tư giao mùa buồn nâu thẫm những chiều mưa sầu muộn. Mưa như tiếng đàn buồn não lòng của gã ăn mày mù trong quán nhậu bình dân với giai điệu boléro não nuột. Mưa cứ tì tách liên hồi rơi trên mái tôn, mưa làm rơi rụng những cánh hoa bọ cạp nước vàng góc sân. Mưa tháng tư mưa của mùa biến động. Mưa tháng tư làm rơi lệ nhọc nhằn những người nông dân không ruộng cày. Mua trôi tuột giọt mồ hôi của ngư dân. Mưa làm phai lạt những linh hồn sõi đá được dát tấm áo nhà sư giả nghĩa, giả vờ khù khờ. Mưa vang vang tiếng kinh chiều mùa phật đản, con chó vàng thôi ngẫn ngơ giữa đôi dòng của hai chuông chùa cùng đổ mời gọi. Mưa đẩy nó đi lang thang miên man trong cõi buồn, hồn nó hoang vắng vì mơ, nhìn dòng sông với phân người, rác rưởi nặng nề trôi. Con chó đói sục xạo bờ kênh, tấm da ghẻ trần trụi vết loang của thời gian và sự bạc đãi của con người. Ngắm nhìn thần chết rong chơi và lời mời gọi từ cõi địa ngục, bỗng thắp thoáng niềm hy vọng của tương lai vạc dầu?

Ừ còn gì mà tưởng chứ. Mọi thứ của cuộc đời cứ thế mà phơi ra đấy. Người đời trầm mặc và tham lam cuồng nộ trong cái đói của một thời nay bỗng dưng được ưu ái cái ăn ngập mặt. Còn gì vui hơn khi thỏa cái bản năng súc vật ấy nhỉ? Nghĩ quái gì khi miệng nhồm nhoàm ngập miếng thit chó mà nghe nói diêm vương cũng phát thèm ghanh tị vì cõi nhân gian có cái mà xới liên tục. Con chó nhà quê của một thời sống bằng phân người, được cải biến thành miếng thịt chó trong tay Cao Như Đảng mới đẳng cấp của cao thủ đầu bếp trong mắt lão bói già vắn số? Chẳng tiếc gì một bó hương tiễn lão về chốn không cùng!

Nghĩa trang đời chiều nay hoang vắng, ẫm ướt lạ lùng. Đôi tình nhân già, nghèo khó rỗ rá cạp lại. Người chồng yếu đuối khi chiều vàng buông, nhọc nhằn đẩy chiếc xe què quặt cùng vài trái xoài keo, quả ổi lúc buổi chợ tàn. Mấy con khô đuối nhào nhĩ, miếng khô đường quắt queo với cái bếp lò sứt mẻ.... Cô vợ tầm ngoại tứ tuần, đẩy cái xe đạp thường khi nàng chở lão chồng già khọm bát phố, hoặc vả khi tìm mua mồi nhậu rẻ tiền chuẩn bị cho quán cóc nhậu vỉa hè buổi đêm. Phụng sự cho các linh hồn nhọc nhằn kiếm ăn, có chổ sà vào đưa cay chén rượu nhạt. Ừ mà biết đâu khi say, sang hèn chẳng là cái khỉ gì nhỉ? Thằng có tiền say cùng với chân dài khách sạn. Thằng mạt hạng mơ cùng một em gầy gò khi lúc ho khù khụ vì sương và mưa rơi đẫm vai gầy, tìm một góc khuất nào đó giúp đẩy cho thân xác càng lúc nhẹ bay hơn vào cõi đi về.

Nương tựa vào nhau ngồi nhìn mưa chiều, nhìn dòng đời chầm chậm trôi không bến đỗ, không một gã nào ngó nghiêng tìm chổ đưa cay. Vài vạt khói từ bếp than chẳng tỏa hồng gợn nhẹ. Đôi mắt chị buồn dõi vào hư vô. Lão chồng già bó gối nhìn khói thuốc hòa vào cơn mưa. Họ nghĩ gì? Hóa ra cơn mưa giúp người nghèo mưu sinh có thời gian suy tưởng về thân phận, về những hòn than đang cháy vô nghĩa thay vì mọi khi nó đang ươm vàng con mực mốc, miếng khô đuối thơm lừng có vị đắng chết người?

Thân phận người đời cứ như tan chảy vào cơn mưa chiều tháng tư. Tháng động kinh những gã cuồng tín. Tháng u hoài một kỷ niệm bài thơ con cóc dỡ dang!

Đi qua vỉa hè chiều mưa chợt lòng đau nhói vì cái không tưởng đang lên ngôi, cùng giấc ngủ nặng nề cho biết bao con người sống bám vỉa hè ướt phải cơn mưa giao mùa. Nó chợt khóc vì khổ hạnh của niệm tưởng và nỗi buồn hèn hạ!

Sài Gòn ngày mới về buồn thiu!

Đào Hữu Nghĩa Nhân

29-04-2012

Theo NghiaNhan's Site
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn