BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35781)
(Xem: 33276)
(Xem: 32507)
(Xem: 24697)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Buổi Lễ Phong Thần

27 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 1164)
Buổi Lễ Phong Thần
54Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
54
Nhân ngày giỗ cố Trung Tá Phạm-Văn-Thặng. Xin thắp một nén nhang lòng cúi đầu tưởng-niệm người phi-công anh-hùng đã tuẫn-quốc bên bờ sông Dakbla, thuộc tỉnh Kontum vào mùa Hè năm 1972.

Trần Ngọc Nguyên Vũ

*****


 Cổ bề thanh động Tràng Thành nguyệt
 Phong hỏa ảnh chiếu Cam-Toàn vân 


 Đặng Trần Côn

Tháng Năm 1972! Tây-Nguyên đang còn ngút ngàn khói lửa. Sau lần thất-bại tại Charlie, Cộng quân điên cuồng đổ dồn lực-lượng còn lại vào Kontum. Hàng ngày những công-điện tối khẩn, từ biên-thùy tới-tấp gởi về phòng truyền-tin điện-tử của Quân-Đoàn 2. Trung-tâm hành-quân không-trợ 2 làm việc ngày đêm, phối-hợp các đơn-vị tác-chiến của Sư-đoàn 2 KQ để yểm-trợ các đơn-vị dưới đất. Những chiếc xe Jeep, xe GMC chạy sầm-sập trên quốc-lộ 14, cuốn theo những đám bụi đỏ bốc lên cùng với cơn gió lốc phủ mờ cả một bầu trời. Phi-Trường Cù-Hanh tấp nập với các phi-cơ vận tải đủ loại. Từ C47, C119, C123 đến C130, cùng các phi-cơ Khu-Truc A1, A37, Trực-Thăng, Quan-Sát lên xuống liên-tục, cộng thêm với đoàn người từ các nơi đổ vào căn-cứ Không-Quân Pleiku chờ được di-tản về Nha-Trang, Quy-Nhơn, tạo thành một khung-cảnh nhộn-nhịp bi-hùng của một thời chinh-chiến. Các quân-nhân thuộc Liên-đoàn phòng-thủ của Không-đoàn Yểm-Cứ Pleiku, và đoàn Quân-Cảnh của quân-trấn phải làm việc hầu như 24 trên 24 mới giữ-gìn được an-ninh trật-tự…

Không-đoàn 72 chiến-thuật dưới quyền chỉ huy của các sỹ quan tài ba lỗi lạc như Trung-Tá Nguyễn Văn bá, và Trung-Tá Lê Bá Định, dốc toàn lực vào cuộc chiến. Các phi-công đã phải bay một ngày hai, ba phi-xuất mà vẫn không đủ cung-cấp cho nhu-cầu đòi hỏi của chiến-trường. Những người lính kỹ-thuật thức suốt đêm để sửa chữa những phi-cơ bị trúng đạn, hư máy, để kịp thời cung ứng cho các phi-vụ hành quân. Trên gương mặt phong-trần của những người lính chiến Không-Quân của Không-Đoàn Biên-Trấn, cùng các biệt-đội từ các nơi biệt phái đến, đã thấy hằn lên những nét mệt mỏi. Nhưng trong câu chuyện trao đổi với nhau, họ vẫn không để mất đi những nét cương-nghị có pha trộn chút dí-dỏm và khinh-bạc vào cuộc đời. Bây giờ là 4 giờ chiều.



Tại phòng hành-quân của phi-đoàn khu-trục Thái-Dương 530, Thiếu Tá Vũ Công-Hiệp vừa nhận điện-thoại từ phòng hành-quân-chiến-cuộc của không-đoàn, yêu cầu cất cánh khẩn-cấp. Đây là phi-vụ thứ hai trong ngày của anh. Không thấy người phi-công số hai của phi-tuần tại phòng hành quân, anh quay qua hỏi Thiếu Uý Chỉnh, sỹ-quan trực:

- Ủa, ông Thiếu-Uý Thống giờ này chưa lên phi-đoàn à?

Chỉnh hơi bối rối, ngập ngừng nói:

- Dạ thưa Thiếu-Tá, Thiếu-Uý Thống vừa chạy ra trạm tiếp liên đón cô bạn từ Sài Gòn lên thăm. Anh nói là sẽ trở lại liền.

Hiệp nói vội:

- Vậy anh đôn thằng số hai của phi-tuần kế lên thay thế.

Chỉnh chưa kịp thi hành thì Thặng đứng ở gần đó đã lên tiếng:

- Thôi khỏi, để tao bay thế cho thằng Thống. Khi nào nó về, mày nói là chiều nay nó cứ việc lo cho cô bạn của nó. À mày dặn thằng Thống là hôm nay tao sẽ mời hai đứa đi ăn cơm tối ngoài phố.

Rồi anh quay qua Hiệp nói:

- Tao bay số hai, mày sẽ đỡ vất vả.

Hiệp nhìn Thặng cười:

- Mình lên gấp, làm việc với thằng Bắc-Đẩu trên tần-số FM… Vùng làm việc ở phía Tây Bắc KonTum 2 dậm.

Thặng vừa chấm toạ-độ trên bản-đồ hành-quân vừa nói:

- Mẹ kiếp! Lần này tao sẽ xin biệt phái làm Thần Dakbla coi tụi nó có vào nổi Kontum không.



Hai ông Thiếu-Tá phi-tuần trưởng khu-trục của phi-đoàn 530, có dáng người qúa khổ so với các đồng bạn khác. Một người to lớn như ông hộ-pháp, có nước da xạm nắng, với hai bàn tay sần sùi to như hai nải chuối già, được anh em ưu-ái tặng một hỗn danh là “Thặng Fulro”. Còn một ông cao lêu-nghêu như cây cà-kheo và gầy như một que củi, có nước da xanh lét như người vừa ốm dậy, cặp mắt sáng quắc như hai luồng điện, nhận một mỹ danh khác là “Hiệp Cò”. Một điểm đặc-biệt là cả hai đều là những cao-thủ thượng-thặng trong giới võ-lâm. Vừa sách nón bay ra bãi đậu, hai người vừa vung tay vẽ một cú “thả bom Napalm” thật thấp trong không khí. Hiệp nói:

- Lần đầu mình sẽ đánh cùng một lúc với hai hướng ngược chiều. Lần thứ nhì đổi hướng 90 độ. Chỉ có thế mới khóa mõm được bọn nó, để tụi nó không kịp sủa phòng-không.

Thặng cười vỗ vai người bạn đồng-hành rồi chia tay leo lên phi-cơ. Hai người cơ-trưởng trong tư-thế sẵn sàng, phụ các anh cột dây dù rồi tuột xuống để quay máy. Tiếng động-cơ nổ ròn. Hai chiếc khu-trục gầm gừ như hai con tê-giác khổng lồ di-chuyển ra đầu phi-đạo cất cánh trong tiếng reo hò, và cặp mắt ngưỡng phục của những người đang đứng đợi ngoài sân bay để lên phi-cơ di-tản. Sự hiện-diện của các anh giờ này như một đảm-bảo để nói với người dân rằng :” Đồng bào cứ an-tâm, chúng tôi đang vào trận để giết giặc và bảo vệ đồng-bào đây.” Hai chiếc phi-cơ trang bị đầy bom đạn, song song lăn mình trên mặt phi-đạo, rồi cùng bốc lên như hai con đại bàng xoải cánh, và mất hút qua làn mây mỏng của buổi trời chiều…

Từ cao-độ 5,000 bộ ở vòng chờ trên vùng, Hiệp lắc cánh ra hiệu cho số hai vào hợp-đoàn chiến đấu, rồi chuyển qua tần-số FM để liên-lạc với phi-cơ quan sát (FAC). Tiếng rè rè của vô-tuyến cho Thặng biết là FM của Hiệp không được tốt. Anh bấm máy liên-lạc với Hiệp qua tần-số VHF

- Thái Dương 31 đây 2 gọi. - 31 nghe năm (5/5).

- FM của mày hư rồi. Để tao bay lead.

- 31 hiểu! Mày bay Lead.

Bỗng một giọng nói trầm ấm nổi lên qua tần số UHF:

- Thái-Dương đây Thiên-Lôi, gọi bạn nghe rõ không trả lời.

Thặng bấm máy trả lời:

- Thiên-Lôi, Thái-Dương nghe bạn 5

. - Thiên-Lôi, 3 phi-cơ A37 từ NhaTrang lên. Hiện tại chúng tôi đang ở trên mục tiêu cao độ 10,000 bộ. Chúng tôi sẽ bao vùng cho bạn làm việc.

Thặng cười trên tần-số:

- Thiên-Lôi, bạn từ xa tới, để tôi nói với FAC xin nhuờng bạn đánh trước.

- Hà… hà… hà Thiên Lôi đâu dám thất lễ. “Tiên chủ hậu khách” mà. Chỉ vì

 “Mùa chinh chiến theo chân thù nghịch
 Ta về theo cho rậm chiến trường” (*)


thôi. Xin mời đại-hiệp vào vùng trước.

Tiếng Thặng rổn rảng vang lên:

- Hào sảng lắm! Phải Thiên-Lôi Vũ văn Cần, “Hiệp-Sỹ diệt trừ tham nhũng” cùng nhóm với bác-sỹ Phạm-văn-Lương, và Hà Thúc-Nhơn của vùng Thùy Dương cát trắng đó không. Cho tại hạ gởi lời thăm “Ngô Đại-Hiệp”.

- Đúng năm, Cần phòng 5 của Nha-Trang ngày xưa đây. Lâu lắm mới nghe tiếng “Thái-Dương Phạm Đại-Hiệp”, danh trấn vùng trời Tây-Nguyên. Không dám nhận mỹ danh của Đại-Hiệp. Tại hạ chỉ làm theo thiên chức của một người lính chiến thời ly-loạn. Tại hạ sẽ chuyển lời thăm của Đại-Hiệp tới Ngô Đức Cửu.

Thặng bấm máy cười rổn rảng:

- Nghe được lắm. Lát nữa trên đường về, ghé PleiKu đổ xăng, tao sẽ cho mày thưởng thức món “chả chìa” đặc biệt của miền phố núi.

Sau khi trao đổi vui đùa với Cần, Thặng cùng Hiệp đổi vị-thế, rồi liên-lạc với phi-cơ quan-sát:

- Bắc-Đẩu, đây Thái-Dương 31 gọi, bạn nghe rõ không trả lời

Tiếng người phi-công quan-sát dồn-dập vang lên:

- Bắc-Đẩu nghe Thái-Dương năm trên năm. Bạn cho biết trang bị.

- Thái-Dương 31 gồm hai phi-cơ A1, trang bị 12 trái Napalms 500 cân, và 1600 viên đại-bác 20ly.

- Bắc-Đẩu nghe rõ. Để tôi bóc cho bạn một trái cam ăn cho mát giọng.

Thặng cười qua tần-số:

- Đ.M. không cần bóc vỏ. Đưa nguyên trái cho tao.

- Ha... ha... ha... phải Đại-Bàng Fulro đó không?

- Đúng năm. Fulro và Hiệp Cò đây.

- Bảo-đảm! Cho các Đại-Bàng biết địch quân ở về phía Tây của trái khói 200 thước, có chiến xa tùng thiết. Phòng không được ghi nhận là có đại bác 12ly7 và 37ly, cùng hỏa tiễn tầm nhiệt SA7, Thái-Dương cẩn thận.

Thặng cám ơn người phi-công quan-sát vui tính rồi liên-lạc với Hiệp:

- Số 2 thấy trái khói không. Tao sẽ vào vùng theo hướng Bắc – Nam. Lấy cao-độ về tay trái. Bình-phi ở 4000 bộ. Mày vào theo hướng Nam - Bắc. Lấy cao-độ về phía trái. Bình-phi ở 3500 bộ. Mình sẽ nướng mấy con cua sắt trước.

- OK! Thái-Dương 32 nghe rõ.

Thặng kiểm-soát thật nhanh các đồng-hồ trên bảng phi-cụ, rồi lật ngược phi-cơ, lăn mình 360 độ lao xuống mục-tiêu. Tiếng người phi-công quan-sát vang lên, giọng thán-phục:

- Đẹp lắm Đại-Bàng.

Thặng chưa kịp trả lời. Anh bỗng nghe thấy những tiếng bụp bụp, rồi con tầu rung lên dữ dội. Khói đen bốc mù mịt trong phòng lái. Anh vội-vàng giựt tay dàn bom, kéo phi-cơ lên cao-độ rồi liên-lạc với Hiệp:

- Tao bị rồi. Số hai thả hết bom rồi lấy cao độ về hướng Đông. Đ. M. phòng không tụi nó nặng qúa. Hiệp đang vào mục-tiêu, nghe Thặng gọi vội vàng giựt hết bom trên mục tiêu, rồi kéo ngược phi-cơ lên để lấy cao-độ. Anh vòng lại tống hết tay ga để vào cận-phi với Thặng. Từ trong phòng lái của mình, Hiệp thấy bên cánh phải của Thặng khói đen phun ra một lằn dài theo thân tầu, rồi phực lửa. Hiệp bấm máy gọi tới-tấp:

- Số một nhẩy dù gấp. Phi-cơ mày đang cháy bên cánh phải

Tiếng Thặng bình-tĩnh trả lời:

- Mình đang ở trên đầu Kontum. Tao không thể nhẩy dù được.

- OK! Mày ráng giữ cao-độ để ra khỏi Kontum. Mày còn trái bom bên cánh trái đó.

- Tao sẽ giựt tay trước khi làm “crash” bên bờ sông Dakbla.

Bay sát bên Thặng Hiệp gọi:

- OK! Mày giữ hướng 180 độ. Phía 5 giờ có bãi đất trống.

Hai chiếc khu-trục cơ lao mình vùn vụt xuống, bay ngang thành phố để tới bãi đất trống bên bờ sông. Đạn phòng không từ chiếc tháp chứa nước của thành phố tưới như mưa đuổi theo chiếc phi-cơ bị nạn. Hiệp liếc mắt nhìn cao-độ-kế thấy phi-cơ đang ở cao-độ 600 bộ, anh bấm máy tới tấp gọi:

- Fulro! Nghe tao đi, Tụi nó đang từ tháp nươc bắn ra, mày còn đủ cao-độ để nhẩy dù. Nhẩy ngay đi. Phi-cơ mày có thể phát nổ...

Từ trên cao độ Cần thấy những tia lửa nháng lên từ tháp nước, anh ra hiệu cho phi-tuần vào vị thế chiến đấu rồi bấm máy liên lạc:

- Thái Dương cứ yên tâm, chúng tôi thấy tụi nó rồi. Thiên Lôi 2, 3 mình vào vòng bắn.

Ba chiếc A37 lạng mình như 3 con diều hâu săn mồi, chúi mũi lao xuống mục tiêu. Những ống hỏa tiễn công phá phóng vụt ra, chiếc tháp nước cháy bùng và nổ tung từng trăm ngàn mảnh vụn. Lẫn lộn theo với tiếng khen của phi-cơ quan-sát, có tiếng tắc nghẹn của Thặng trên tần-số:

- Đ. M. Trễ...

Hiệp thảng-thốt gào lên:

- Fulro, Fulro, mày OK?

Không có tiếng trả lời. Chiếc phi-cơ của Thặng đang lao xuống với tốc độ 140 knots một giờ. Tốc-độ qúa nhanh để làm crash. Hiệp vẫn bám sát bên cánh phải của Thặng một cách vô-vọng. Chiếc khu-truc-cơ bị nạn chạm đất nháng lửa, cầy lên mặt đất lởm-chởm, oằn mình đụng vào một mô đá cao bên bờ sông. Đất đá bắn tung mù mịt, rồi một khối lửa bùng lên, cuốn theo cột khói đen cuồn cuộn như ngọn hỏa-diệm-sơn trong cơn phẫn-nộ chuyển mình...

Mọi việc xẩy ra qúa nhanh, qúa đột-ngột, làm người phi-công trẻ dạn dầy chiến trận, không kịp chuẩn-bị tinh-thần để đón nhận nó. Mặt anh co rúm lại, ánh mắt lạc thần, bất- lực nhìn chiếc phi-cơ của người bạn đồng-hành chìm trong biển lửa mịt mùng. Hiệp như điên cuồng, bay vòng quanh đống lửa đang ngùn ngụt cháy. Chiếc khu-trục cơ gầm thét ở cao-độ thấp, rồi vụt bốc mình lên. Ngồi trong phòng lái, Hiệp ngoái cổ nhìn xuống. Không còn gì cả ngoài đống lửa bập-bùng. Lên đến cao độ của vòng chờ, sau khi liên-lạc với phi-cơ quan sát để lấy chi-tiết, Hiệp lắc cánh, lăn mình quay một vòng tròn 360 độ để chào vĩnh-biệt người bạn thân lần cuối, rồi lao mình mất hút sau những đám mây tang...

Buổi chiều ngày 26 tháng 5 năm 1972, bầu trời Kontum vần-vũ, nhỏ lệ khóc Anh-Hùng… Dòng Dakbla sủi bọt, nổi sóng gầm lên mộ-khúc bi-ai…Văng vẳng đâu đây, tiếng bom đạn ầm ỳ dội lên, nghe như tiếng chiêng trống từ nơi rừng sâu núi thẳm vọng về, để đưa người tráng-sỹ qua sông nhận sắc-chỉ phong thần.

(Mùa tưởng-niệm!)

Trần Ngọc Nguyên Vũ

Chú-Thích: (*) Thơ Phạm Ngọc Lư
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn