(Xem: 673)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 764)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 435)
Trong các chuyến công tác của Nguyễn Tấn Dũng dù trong hay ngoài nước đều không thể thiếu được Trần Bắc Hà. Cộng với mối quan hệ gần gũi với Tô Lâm, nên Trần Bắc Hà rất có uy quyền. Chỉ là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của BIDV, tương đương với chức tổng cục trưởng, nhưng Trần Bắc Hà chỉ dưới một người mà trên muôn người. Thời kỳ Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hầu hết mọi nguồn vốn vay ODA đều được chuyển qua BIDV và sau đó được giải ngân thông qua BIDV. Bởi vậy Trần Bắc Hà không chỉ thể hiện uy quyền với các doanh nghiệp đang vay hay muốn vay tiền của BIDV mà còn cả với chính quyền của các địa phương.
(Xem: 938)
Hải sinh ra ở tỉnh Thái Bình, lớn lên theo học tại Đại học Bách khoa Hà Nội. Cha của Hải là thông dịch viên cho các cố vấn Trung Quốc tại Việt Nam trong những năm 1950. Hải gia nhập đảng CSVN năm 31 tuổi, khá trể so với các đảng viên cùng thời. Làm đảng viên được 10 năm thì Hải nhảy vào Ban chấp hành Trung ương đảng, Hải phóng lên nhanh hơn cả hỏa tiển S-400. Sự bất thường này làm cho nhiều người nghi ngờ là Hải được một thế lực ngoại bang đưa lên.
(Xem: 794)
Xin anh Thi bình tĩnh, tôi xin nói thẳng, anh Thi và chúng tôi ngồi đây, xét cho cùng đều là bồi bút của đảng. Thân phận chúng ta lầm than lắm, nhục nhã lắm. Anh viết bao tác phẩm nịnh đảng, có bao giờ anh dám mang gương mặt thật của anh ra viết đâu. Anh là kịch sĩ vĩ đại của đảng, đã đóng bao nhiêu vai kịch kẻ khác trừ bản thân mình. Anh không có gương mặt thật trong văn chương, anh là một tên hề cho kẻ cầm quyền mà thôi! Lập tức một chiến sĩ trung thành vô hạn với đảng ngồi sát bên cạnh tôi đứng lên bẻ tay và bẻ cổ tôi là ông Chu Lai, không cho tôi nói…
(Xem: 1507)
Nguyễn Tấn Dũng đã phạm một điều tối kỵ trong cuộc chơi của những người cộng sản cao cấp, đó là đánh người tình của đồng chí mình. Chuyện đánh sân sau còn có thể chấp nhận, nhưng chuyện đánh người tình là điều tối kị vì nó gây vết thương lòng rất đau đớn cho người đàn ông đầy quyền lực như Tư Sang. Không có gì đau đớn hơn khi nhìn người yêu bị đoạ đầy mà không cứu được. Nỗi đau ấy âm thầm, dai dẳng trong lòng người anh hào xứ Long An mãi bao nhiêu năm. Vì lẽ đó, khi tấn công Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang đã không nề hà lôi con cái, anh em nhà Nguyễn Tấn Dũng vào cuộc.
(Xem: 1234)
Ngay sau khi bị can Trần Bắc Hà tuyên bố và bắt đầu thực hiện tuyệt thực từ ngày 12/7/2019, Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục trưởng Cục C03 đã nhận được văn bản của Trại 771 thông báo về tình trạng tuyệt thực của bị can và yêu cầu đưa đi bị can này đi chữa bệnh hoặc chuyển trại; đồng thời cũng nhận được báo cáo bằng văn bản về việc bị can vẫn tiếp tục tuyệt thực của hai điều tra viên Cục C03 được cử đến trại 771 để nắm tình hình và động viên bị can. Tuy nhiên Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc đã không có ý kiến chỉ đạo gì để xử lý tình trạng tuyệt thực của bị can này.
(Xem: 1364)
Sau khi bị bắt tháng 11/2018 và tạm giam tại trại T16 Bộ Công an, ông Trần Bắc Hà hoàn toàn minh mẫn, tỉnh táo, sức khoẻ tốt, không có bệnh tật gì. Mỗi lần đi lấy cung, ông ấy đều yêu cầu có luật sư theo luật nhưng không được Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc, Cục trưởng C03 chỉ đạo đáp ứng, còn các lời khai của ông này chủ yếu là phản bác lại các cáo buộc phạm tội trong hầu hết các vụ việc, các câu trả đều lô gích, sắc sảo, kín kẽ, thông tuệ, không có tình tiết nào sơ hở để bị buộc tội, ông ấy chỉ đuối lý trong vụ án BIDV cho công ty Bình Hà vay vốn thực hiện dự án trại bò tại Hà Tĩnh.
(Xem: 2079)
Tư Sang nham hiểm định chơi trò gạo đã thành cơm, cho quân tung tin ông Trọng chết, có nghĩa muốn phế truất ông, đẩy ông Trọng vào thế khó, nếu đang đi không nổi vậy mà xuất hiện công chúng thì khác nào tự hại mình vì mạch máu chưa ổn. Còn xuất hiện trong tình cảnh như thế hay không xuất hiện đều bất lợi, có thể dẫn dến việc đòi hỏi thay thế ông vì bằng chứng sức khoẻ ông đã quá yếu. Người thay thế sẽ là đàn em của Tư Sang là Xuân Phúc và phó Xuân Phúc.
(Xem: 2966)
Trương Duy Nhất là đối tượng chống đối chính trị cực đoan, hoạt động rất mạnh từ khi ra tù đến nay. Thường xuyên liên kết, móc nối với các đối tượng chính trị trong và ngoài nước, các nhen nhóm nhận là "XHDS" để triển khai các hoạt động chống phá Đảng, Nhà Nước và chế độ.
(Xem: 4074)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 5416)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 5412)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 4507)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 3321)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 3750)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
bởi 
29 Tháng Chín 20203:32 SA
The poem translate very well, Anh Long ơi!
bởi 
13 Tháng Chín 20205:31 SA
Wow .. Xin chân thành cám ơn Anh Từ Thức .. HAHAHA .. I like it ..
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
28 Tháng Chín 2020
Những buổi chiều từ Lộc Ninh trở về, tôi bay qua đồi Gió, đồi 69, những ngọn đồi ở Đông Nam An Lộc. Cũng những buổi chiều tháng Năm và tháng Sáu như thế này của hai năm trước, 1972, nơi đây, những người bạn ở tiểu đoàn 6, tiểu đoàn 3 Pháo Binh, lữ đoàn I Nhảy Dù đào vội chiếc hố, khoét sâu rảnh giao thông hào dưới cơn mưa đại pháo của Bắc quân... Cũng những buổi chiều muộn khi ngày sắp hết, ánh mặt trời hồng đỏ đã bị mờ dần khi sương lam bốc lên từ dãy cao su ngút ngàn xanh ngắt. Nơi đây, trên dãy cao độ chập chùng trống trãi này những Phạm Tường Huấn, Phạm Kim Bằng, Lộc ‘lì’, Vinh ‘con’ của tiểu đoàn 6 Nhảy Dù bậm môi đến bậc máu, nhô chiếc nón sắt lên khỏi giao thông hào chờ đợi bóng đen của những T54 đang lố nhố, rì rầm dưới chân đồi sắp sửa tấn công... Hôm nay trên chiến địa điêu tàn đó chỉ còn vương vải vài chiếc nón sắt, túi đeo lưng và những mảnh xương trắng xám rơi rớt trên lớp đất đỏ màu máu. Dãy đồi nằm lặng dưới bóng chiều trông oan khiên như nấm mồ vĩ đại..
28 Tháng Chín 2020
Bùi Văn Cường là người cất nhắc Trần Quốc Bình ( con Trần Quốc Vượng ) lên như diều trong thời ký Cường làm tổng liên đoàn. Cường như tay chân thân tín tâm phúc của Trần Quốc Vượng. Còn Trần Quốc Vượng là tay chân thủ túc của Nguyễn Phú Trọng thì chẳng còn ai hoài nghi. Một kẻ gian trá, nịnh bợ, luồn lọt và tham vọng như Bùi Văn Cường đúng là hình mẫu của những đối tượng mà ông Trọng nhắc đến bấy lâu nay là cần phải kiên quyết loại bỏ không để lọt vào trung ương. Ông Trọng khuyến khích cán bộ, nhân dân phải tố cáo những đối tượng như thế. Và cái gọi là kiên quyết, kịp thời trong vụ Bùi Văn Cường bị tố cáo là bắt nhanh chóng người tố cáo.
23 Tháng Chín 2020
Ông Trọng tự phân công giữ vị trí trưởng tiểu ban Lý luận và Nhân sự, có chủ ý ghìm lái con tàu Việt theo con đường XHCN Mác-xít và loại bỏ những nhân tố có tư tưởng cải cách. Đó là tham vọng cố chấp của một bộ não ngoan cố, bảo thủ. Nhưng ông Trọng không biết rằng, cho dù cố gắng mức nào, thủ đoạn cỡ nào thì thực chất ông đã là một quá khứ, một thứ ngoáo ộp, một hoàng đế không còn tại vị. Tất cả đêu đã thấy rõ điều đó, thậm chí, chỉ sau khi ông «đứng trên vỉa hè» của chính trường, người ta sẽ nhắc tới ông như một cơn «giãy dụa» cuối cùng.
22 Tháng Chín 2020
Giành giựt niềm tin của cử tri để nắm quyền, đó là cái “job” của đảng Mỹ. Do đó, đảng tranh là chuyện thường ngày (ở huyện) trong sinh hoạt chính trị ở Hoa Kỳ. Nó trở thành yếu tính, thậm chí, là sức khỏe của chế độ dân chủ. Đó không phải là một cuộc đấu tranh sinh tử, trong đó người thắng sẽ làm vua vĩnh viễn và người thua sẽ …về chùa quét lá đa hay đi tù cải tạo (?) Đảng tranh, rốt cuộc, là một hình thức điều chỉnh các sinh hoạt xã hội. Thành thử, gọi đảng này cầm quyền sẽ là “cơn ác mộng” và đảng kia cầm quyền sẽ là mối “nguy hiểm cho nền an ninh quốc gia” là một cách nói phóng đại, chỉ nhằm tuyên truyền tranh cử, hoàn toàn không phản ảnh thực tế nước Mỹ! Ác mộng chỉ xảy ra khi một đảng mạnh quá, tiêu diệt đảng kia, và chấm dứt chế độ lưỡng đảng!

Lời Đầu (NIỀM TIN)

11 Tháng Sáu 201012:00 SA(Xem: 1104)
Lời Đầu (NIỀM TIN)
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
 "Bò gặm cỏ cháy thì không có sữa hoặc có sữa thì chỉ là sữa độc. Khi quê hương còn những người tuổi trẻ nổi loạn vô duyên cớ, còn những bàn tay không được xây dựng, ngứa ngáy đi phá hoại; khi đất nước còn thiếu một thế hệ xâm mình ngăn cản giặc xâm lăng thì trách nhiệm của chế độ đối với thiếu nhi còn được đặt ra. Và được đặt ra trước lương tâm mỗi người lớn"(1).

Thế nhưng, vô số người lớn đã tỏ ra vô trách nhiệm với thiếu nhi. Trước cũng như sau 1975. Họ thi đua làm giàu. Tranh giành quyền bính. Giáo dục con trẻ mau chóng trở thành bác sĩ, kỹ sư để nở nang mày mặt gia đình, nhằm tỏ ra có quyền uy với đồng loại. Vì thế, họ đã quên một điều rất hệ trọng: "Đất nước còn, dân tộc còn. Đất nước mất, mất tất cả". Đại nạn 30 tháng 4 đã làm họ ăn năn, hối hận da diết trong nhà tù, trại tập trung cộng sản. Nhiều người bị căng thẳng thần kinh vì lúc nào cũng phải đối phó với sự nguy hiểm, ngay cả trong khi ăn, khi ngủ... Rồi những lần vượt biển gian nan, kề cận nỗi chết khiến họ cắn dứt lương tâm vì đã không có hai chữ "Tổ Quốc" trong óc. Những ngày tháng lê thê trong các trại tị nạn, buồn phiền, chán nản, suy nghĩ về quá khứ mà tiếc nuối một dĩ vãng thật đẹp, thật dễ thương, thật hào hùng ở quê nhà, rồi hối hận vì không gìn giữ hai tiếng "Dân Tộc" trong tim.

Cuối cùng, họ, những người may mắn thoát được ngục tù Việt Nam. Tìm đến được quê hương thứ hai. Tư do. Một thiên đường rộng mở. Họ thành công xứ người. Họ vất bỏ những quá khứ đau thương, những kỷ niệm ứa máu, những nhục nhã đắng cay, những kinh nghiệm chết người, những sợ hãi triền miên, những đêm thiếu ngủ, những ngày thiếu ăn xuống đại dương. Buồn thay, họ quăng luôn Tổ Quốc và Dân Tộc vào biển cả. Từ đó, họ bắt đầu tụ họp "bàn chuyện" quê hương đất nước. Trong khi đó, linh hồn Tổ Quốc đang trôi giật giờ, vô hạn định giữa sóng nước mênh mông. Tôi không biết những Việt kiều vô trách nhiệm đó, trong những chuyến "qui cố hương", ngồi trên phi cơ có bao giờ ngóng cổ xuống biển xanh bao la để tìm kiếm linh hồn Tổ Quốc? Nhưng tôi biết chắc một điều rằng họ thừa trách nhiệm để "đàn áp" những tiếng nói gióng lên nhằm tìm lại Dân Tộc, Tổ Quốc. Một trong những tiếng nói vang dội nhất, uy lực nhất, sâu sắc nhất, tiếng nói của nhà văn Duyên Anh, bị hạng người chối bỏ Tổ Quốc bôi lọ tận tình nhất.

Nhiệm vụ của chúng ta, những người tuổi trẻ cần thiết phải tìm về sự thật. Phải biết tìm kiếm lẽ phải, chân lý để nhà văn Duyên Anh được hạnh phúc trên thiên đường. Để không uổng công hàng ngàn trang sách Duyên Anh viết về tuổi trẻ, cho tuổi trẻ. Với mục đích đó, quyển sách này ra đời. Nhằm vinh danh nhà văn Duyên Anh. Chưa đủ. Tôi ao ước các bạn trẻ, những người mà Duyên Anh thường nhắc nhở đến nhiều nhất trong suốt cuộc đời văn chương của ông ta, hãy kiên trì, nhẫn nại, dấn thân thực hiện cho bằng được những tư tưởng, những hoài bảo, những ước mơ của ông. Nhưng, thưa các bạn, nhà văn Duyên Anh mơ ước gì nhỉ?

Từ tác phẩm đầu tay Hoa Thiên Lý gồm những truyện ngắn làm rung động lòng người. Các truyện ngắn đó thật buồn, buồn muốn khóc. Buồn đến mức mà một độc giả sau khi đọc Hoa Thiên Lý xong phải thở dài, than rằng: "Ông Duyên Anh, tôi bắt đền ông đấy. Truyện của ông buồn quá". Với Hoa Thiên Lý buồn muốn khóc, Duyên Anh đã đi xa thật xa. Từ một nhà văn viết cho tuổi trẻ Việt Nam sáng giá nhất, nhiều độc giả nhất, Duyên Anh đã đến và tới vùng trời văn học Âu Châu để làm vẻ vang dân tộc Việt. Cũng bằng lối viết cũ nhưng nay thêm độc giả mới, Duyên Anh đã thật sự làm xúc động lòng người ngoại quốc. Ông khẳng định rõ rệt, minh bạch: "Thiếu tổ quốc, hình như không có lịch sử, và mọi chuyện đều vá víu tạm bợ. Vậy thì tham vọng văn chương của tôi, bây giờ, là ngày mai của tổ quốc tôi. Muốn có ngày mai của tổ quốc, tôi phải chiến đấu. Văn chương của tôi là văn chương chiến đấu, là tư tưởng dấy động, là chữ nghĩa lên đường, không thể là văn chương chết, là tư tưởng ngồi, là chữ nghĩa nằm. Văn chương ấy phải làm cho thế giới xúc động mà cảm thông nỗi khổ của dân tộc tôi".

Thưa các bạn, Duyên Anh đã thật sự làm thế giới Tây phương xúc động. Ông ta phơi bày bộ mặt trơ trẽn, bỉ ổi, giả nhân, giả nghĩa, độc tài, tàn bạo... của chính quyền Hà Nội trước công luận thế giới. Từ ngày Duyên Anh ra tù, 1982 cho đến ngày ông ta bị đại nạn, 1988, chỉ vỏn vẹn 6 năm "tự do" nhưng Duyên Anh đã làm được những điều mà vô số nhà văn được hoàn toàn tự do sau 30/4/1975 không thể làm nổi là: "Mang được tiếng nói đẹp đẽ vào mặt trận tư tưởng để tranh đấu giải phóng quê hương và dân tộc Việt Nam".(2)

Từ Hoa Thiên Lý đến Đồi Fanta, từ chập chững vào "nghề" đến "một nhà thơ lớn, một niềm hãnh diện và vẻ vang cho quốc gia" (3), Duyên Anh luôn luôn trung thành với tuổi trẻ và tổ quốc Việt Nam. Ông ta viết văn để giáo dục, xây dựng tuổi trẻ nhằm làm những việc ích lợi cho tổ quốc, cho đồng bào. Ông ta viết tiểu thuyết như ông ta đi chiến đấu cho tổ quốc Việt Nam vậy.

Với nhi đồng, Duyên Anh trìu mến:

Trang vỡ lòng thầy dạy
Đánh vần chữ Việt Nam
Con ơi, nước con đấy
Đẹp tự bốn nghìn năm


Với thiếu niên, Duyên Anh thiết tha: "Các con ơi, các con hãy yêu lịch sử nước ta. Trang sử nào của nước ta cũng đẹp cả. Tổ tiên ta đã dùng mồ hôi, nước mắt, xương trắng máu đào viết lên lịch sử của nòi Hồng Lạc. Các con yêu lịch sử là các con yêu tổ quốc quê hương. Và, mai sau, các con sẽ viết thêm sử sách những trang hào hùng hơn. Nếu các con yêu sử nước nhà, không bao giờ các con để mất quê hương, không bao giờ các con nỡ để tổ quốc điêu đứng..."

Với thanh niên, Duyên Anh nhắn nhủ: "Muốn tiếng nói của mình dõng dạc trên một thế đứng vững chãi, muốn bàn tay của mình khỏi bị trói buộc, muốn thế hệ mình làm nổi gió cho quê hương, người tuổi trẻ phải trường kỳ tranh đấu. Âm thầm và nhẫn nhục. Chấp nhận lép vế hôm nay cho kiêu hãnh ngày mai...", khẳng định: "Chẳng có bão tố nào thiếu tuổi trẻ nổi gió. Chẳng có dấy động nào thiếu tuổi trẻ tiên phong. Chẳng có cách mạng nào thiếu tuổi trẻ mở đường", thôi thúc: "Đã đến lúc tuổi trẻ đã tự đội nón đứng lên chưa?"

Với người cầm bút, Duyên Anh vạch rõ: "Bổn phận của nhà văn là lay động cái bóng tối u mê phủ kín những tham vọng đê tiện làm què quặt dân tộc, làm u ám quê hương", chua xót: "Người ta đã khước từ cái sứ mạng cầm bút đó. Rốt cuộc, mặt trận mà cộng sản sợ hãi nhất là Mặt Trận Văn Hóa thì hoàn toàn im lặng, thụ động. Thụ động buồn tênh trong cái thế tư tưởng quốc gia đối kháng tư tưởng mác xít, chủ nghĩa nhân bản đối kháng chủ nghĩa phi nhân".

Với thế giới bên ngoài, Duyên Anh thấu hiểu: "Nhân loại vẫn chưa vỡ lẽ cộng sản đâu. Chúng ta cần giáo dục nhân loại: dưới chế độ cộng sản, sống đã nhục nhã mà chết càng nhục nhằn. Muốn sống không được sống, muốn chết không được chết!"

Cứ thế mà thẳng tiến. Duyên Anh cô đơn, lầm lũi đi làm đẹp dân tộc, làm đẹp tổ quốc. Thiếu hậu thuẫn của đồng bào. Vắng trợ giúp của đồng nghiệp. Một chút ủng hộ của các hội đoàn, trung tâm văn bút cũng không có! Nhưng Duyên Anh vẫn chiến đấu, một mình: "Ở bất cứ một cảnh huống nào, con người bị hạ giá, con người bị bạo lực chế ngự, chữ nghĩa phải dấy động, tư tưởng phải lên đường. Người cầm bút phải có thái độ với bạo lực, bất kể bạo lực đến từ phía nào. Khi bạo lực còn đe dọa con người hàng ngày, thi ca và văn chương không thể là thứ trang trí cho hạnh phúc giả tạo, khiêu vũ trên thống khổ của đồng loại... Đi về phía trước, đó là tín hiệu dấn thân quyệt liệt của chữ nghĩa. Trong mọi hoàn cảnh, khi bạo lực diễn hành khiêu khích, khi chủ nghĩa quất xuống thân phận con người những ngọn roi nghiệt ngã, khi lưỡi lê độc tài đâm chẩy máu dân chủ, tự do, khi hứa hẹn biến thành phản phúc, những khi ấy sẵn sàng nổi giận. Là người, chúng ta ngẩng mặt chiến đấu"(4).

Thưa các bạn, tôi hoàn toàn không đủ chữ nghĩa để vinh danh nhà văn Duyên Anh. Trước 30/4/1975, đã có Nguyễn Mạnh Côn, Nguyên Sa, Mai Thảo, Nguyễn Xuân Hoàng, các trường đại học, các trường trung học v.v... ca ngợi, tán thưởng nhà văn "tuổi trẻ" này. Sau 30/4/1975, cộng sản Việt Nam "tặng" Duyên Anh cấp bậc "biệt kích văn nghệ miền Nam". Nhiều nhà văn ngoại quốc ví Duyên Anh như Soljenytsine Việt Nam, như Vercors. Nhiều nhà báo ngoại quốc, các đài truyền thanh, truyền hình phỏng vấn Duyên Anh. Việt Nam hải ngoại thì có "Duyên Anh và mặt trận quốc tế vận" của Phạm Kim Vinh, "Biệt kích văn nghệ Duyên Anh" của Vũ Trung Hiền v.v... Những dẫn chứng tôi vừa nêu trên, sẽ được đề cập trong quyển sách này, đủ để chứng nhận rằng: "Duyên Anh, nhà văn bất hủ của Việt Nam cuối thế kỷ 20".

Do đó, nội dung quyển sách này chỉ là đúc kết những tư tưởng, suy tư của nhà văn Duyên Anh rải rác trong các tiểu thuyết, tác phẩm dành cho tuổi trẻ, tuổi già trong suốt cuộc đời của ông ta. Qua đó, các bạn sẽ nhận thức được rằng: Duyên Anh, không chỉ là một nhà văn mà còn là một chiến sĩ chống độc tài cộng sản, chống gian xảo tư bản, chống bất công phi lý, chống quốc gia dơ bẩn vân vân và vân vân. Các bạn sẽ được nghe những tâm sự của Duyên Anh giành cho tuổi trẻ. Những ưu tư, tâm huyết của ông ta đối với thanh niên, tổ quốc. Các bạn sẽ được nhắc nhở lại những bài công dân giáo dục ngày xưa. Các bạn sẽ được nhắn nhủ về trách nhiệm và bổn phận của các bạn đối với quê hương, đất nước. Để làm gì? Để chúng ta không bị xa lìa tổ quốc mặc dầu chúng ta đang sống trên đất người. Để chúng ta đoàn kết một lòng tìm về non sông, dân tộc. Để chúng ta cùng nhau xây dựng một niềm tin mãnh liệt về một nước Việt Nam tự do, nhân bản đầu thế kỷ 21.
 


1 Bò sữa gặm cỏ cháy - Duyên Anh - 1967

2 Duyên Anh và mặt trận quốc tế vận - Phạm Kim Vinh - 1987

3 Giới thiệu nhà thơ Duyên Anh của Pierre Chaunu: nhà văn, sử gia, nhà xã hội học, tư tưởng gia nổi tiếng của Pháp

4 Sự dấn thân của văn chương - Đề tài này được Duyên Anh phát biểu khi được mời đại diện cho người Việt Nam để tham dự Đại Hội Các Nhà Văn Quốc Tế có mặt tại Pháp, do cơ quan văn hóa Pháp tổ chức tại Montreuil trong hai ngày 10 và 11 tháng 4 năm 1987
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ