(Xem: 1543)
Trong băng ghi âm, ông Vũ Kỳ cũng cho biết hai vấn đề chính: Một là cả ba đảng cộng sản VN, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cùng tìm vợ cho ông Hồ. Hai là tiêu chí chọn vợ của ông Hồ là gái trẻ, đẹp, có học vấn, đạo đức tốt và ông muốn gặp trực tiếp, chứ không đồng ý xem qua ảnh. Vì vậy mới có ít nhất hai cô gái tuổi đôi mươi trong số nhiều cô gái được “tiến cung” đã để lại… dấu vết, trong đó có một cô “dính bầu” và sinh ra một đứa bé vô thừa nhận, về sau trở thành con nuôi của ông Vũ Kỳ. Vậy cô gái đó là ai?
(Xem: 1286)
Lê Duẩn người lãnh đạo cuộc chiến miền Nam từ đầu thập niên 60 tới đầu tập niên 70 đã chấp nhận hy sinh 10 hoặc 20 bộ đội để giết một tên lính Mỹ ngõ hầu đẩy mạnh phong trào phản chiến. Những người thanh niên lên đường vào Nam cầm chắc cái chết trong tay nhưng họ không còn con đường nào khác. Mười người bộ đội vào Nam chỉ có một người trở về, toàn là con cái xuất thân gia đình Tam đại bần cố. Chính CSBV đã nhìn nhận năm 1995 khi tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm ngày 30/4: Đã có hàng triệu người hy sinh cho công cuộc giải phóng miền Nam. BV thắng là nhờ phong trào Phản chiến từ phía Mỹ, nếu không có phong trào này dù Lê Duẩn có hy sinh thêm một triệu quân cũng chỉ làm mồi cho B-52 một cách vô ích.
(Xem: 1220)
Ngày 30-10-1956 tại một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội, LS Nguyễn Mạnh Tường, với tư cách thành viên của Mặt trận Tổ quốc, đã đọc một bài diễn văn phân tích sâu sắc những sai lầm trong cải cách ruộng đất và đề ra phương hướng để tránh mắc lại sai lầm. Vì phát biểu này, LS Nguyễn Mạnh Tường đã bị tước hết mọi chức vụ và danh vị nghề nghiệp và phải sống khó khăn thiếu thốn như một “kẻ bị khai trừ” (tên cuốn sách tự thuật của ông xuất bản năm 1992 tại Pháp). Ông mất năm 1997 tại Hà Nội, hưởng thọ 87 tuổi.
(Xem: 2247)
Năm 1967, đêm 18-10, lúc 21 giờ, chồng tôi là Đặng Kim Giang, hoạt động cách mạng từ năm 1928, cấp thiếu tướng, thứ trưởng Bộ Nông trường, bí thư đảng đoàn bộ, lúc đó đang nghỉ ốm tại xã Việt Đoàn, huyện Tiên Sơn, Hà Bắc, đã bị công an vũ trang cùng ba chiếc xe jeep ập vào còng tay đưa đi giữa khi nằm ôm đứa con gái út 5 tuổi ngủ. Sau đó họ khám nhà tôi 3 tiếng đồng hồ, đem đi các tài liệu về Điện Biên Phủ, các ảnh chụp với các lãnh tụ, 1 đài bán dẫn do chuyên gia Liên Xô tặng và 1 súng lục (không có đạn) do tướng Makonovski tặng khi chồng tôi đi với phái đoàn quân sự Việt Nam sang thăm Liên Xô năm 1960
(Xem: 2092)
Trong trận nhẩy dù xuống Bắc Kạn, Pháp đã bắt hụt Hồ Chí Minh (7). Theo Bernard Fall, tờ mờ sáng 7-10-1947, Liên đoàn không vận “S” gồm 1,137 người lính bất ngờ nhẩy dù xuống bộ chỉ huy Việt Minh tại Bắc Kạn, Chợ Mới và Chợ Đồn. Họ lấy được bức thư của Hồ Chí Minh mới viết xong chưa kịp ký, bắt được một ông bộ trưởng và các cố vấn Nhật, Đức quốc xã (những người Đức này hợp tác với Nhật trước đây nay trốn theo VM sợ đồng minh bắt xử tội). Hồ Chí Minh và các lãnh đạo đã trốn thoát. Các kho hàng rơi vào tay Pháp cùng với 200 con tin Pháp-Việt mà VM mang theo khi họ rút khỏi Hà Nội cuối năm 1946.
(Xem: 2791)
Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được. Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai? Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…
(Xem: 2571)
Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.
(Xem: 2957)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 5006)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 3365)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 6485)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 7986)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 8739)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 6784)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 5236)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 5797)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
bởi 
13 Tháng Năm 20226:00 SA
https://newfasttadalafil.com/ - Cialis Lbqsuh Antiinflammatory medications may also be useful. generic cialis soft gel <a href=https://newfasttadalafil.com/>Cialis</a> Cialis E Effetti Vnpfhh https://newfasttadalafil.com/ - order cialis online Priligy Et Cialis Together
bởi 
26 Tháng Tư 20227:24 SA
Bác Bằng Phong là người cương trực ngay thẳng, không màu mè trân trọng sự thiện hảo. Một người cha gương mẫu như thế các con bác hãnh diện và sẻ có phần đời lành lặn nhờ nghiệp lành của cha ông.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
27 Tháng Tư 2022
Sáng 30 tháng tư cả nhà leo lên xe chạy vòng vòng để tránh đạn pháo kích. Trên đường thấy lính cởi bỏ đồ trận, vứt giày súng ra giữa đường, họ chạy từ hướng Bà Quẹo, Ngả Tư Bảy Hiền về. Thỉnh thoảng nghe vài tràng súng nổ cùng tiếng đạn pháo kích. Ở góc Phan Thanh Giản – Phan Tôn có một chiếc M 113 nằm bất động, một số thanh niên leo lên múc xăng cho vào những bình nhựa 20 lít, kế đó vài thanh niên nhặt được súng M16 đâu đó chỉa họng lên trời mà bắn cho đến khi hết đạn.
26 Tháng Tư 2022
30 tháng Tư. Đã đến lúc đặt câu hỏi nhức nhối: tại sao, 47 năm sau, vẫn chưa có thay đổi tại Việt Nam ? Tại sao thế giới đã biến đổi không ngừng, với một vận tốc chóng mặt, nhưng VN vẫn ù lì dẫm chân một chỗ, vẫn còn là một trong những nước hiếm hoi bám chặt, như đười ươi giữ ống, một chủ nghĩa đã bị nhân loại chối bỏ ?
20 Tháng Tư 2022
Người già, trẻ em đi dạo nghỉ mệt, ngồi xuống hóng mát sẽ bị gánh nước đuổi thẳng thừng, với lý do ghế đó đã được mua rồi. “Đã được mua” nó là cụm từ chỉ đám phường quản lý tại đây bán cho hàng nước một tháng bao nhiêu tiền đó, thường là đôi ba triệu, dưới sự bảo kê của phường, người ta mới dám đuổi người tản bộ nghỉ mệt một cách trắng trợn như thế.
14 Tháng Tư 2022
Năm nào cứ vào tháng 4, tôi lại nhớ về tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã nằm xuống vì đất nước, đặc biệt nhớ đến hai anh em Khôi-Hòa, hai người anh hùng thầm lặng sống cùng xóm, đã sống lặng lẽ, chết âm thầm. Tôi xin kính cẩn đốt nén hương tưởng nhớ tất cả hương hồn các vị anh hùng liệt sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Một ngày không xa, đất Mẹ sẽ hồi sinh với xương máu của các con Mẹ đã và đang ghi vào sử xanh trong lòng dân tộc Việt.

Lời Đầu (NIỀM TIN)

11 Tháng Sáu 201012:00 SA(Xem: 1611)
Lời Đầu (NIỀM TIN)
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
 "Bò gặm cỏ cháy thì không có sữa hoặc có sữa thì chỉ là sữa độc. Khi quê hương còn những người tuổi trẻ nổi loạn vô duyên cớ, còn những bàn tay không được xây dựng, ngứa ngáy đi phá hoại; khi đất nước còn thiếu một thế hệ xâm mình ngăn cản giặc xâm lăng thì trách nhiệm của chế độ đối với thiếu nhi còn được đặt ra. Và được đặt ra trước lương tâm mỗi người lớn"(1).

Thế nhưng, vô số người lớn đã tỏ ra vô trách nhiệm với thiếu nhi. Trước cũng như sau 1975. Họ thi đua làm giàu. Tranh giành quyền bính. Giáo dục con trẻ mau chóng trở thành bác sĩ, kỹ sư để nở nang mày mặt gia đình, nhằm tỏ ra có quyền uy với đồng loại. Vì thế, họ đã quên một điều rất hệ trọng: "Đất nước còn, dân tộc còn. Đất nước mất, mất tất cả". Đại nạn 30 tháng 4 đã làm họ ăn năn, hối hận da diết trong nhà tù, trại tập trung cộng sản. Nhiều người bị căng thẳng thần kinh vì lúc nào cũng phải đối phó với sự nguy hiểm, ngay cả trong khi ăn, khi ngủ... Rồi những lần vượt biển gian nan, kề cận nỗi chết khiến họ cắn dứt lương tâm vì đã không có hai chữ "Tổ Quốc" trong óc. Những ngày tháng lê thê trong các trại tị nạn, buồn phiền, chán nản, suy nghĩ về quá khứ mà tiếc nuối một dĩ vãng thật đẹp, thật dễ thương, thật hào hùng ở quê nhà, rồi hối hận vì không gìn giữ hai tiếng "Dân Tộc" trong tim.

Cuối cùng, họ, những người may mắn thoát được ngục tù Việt Nam. Tìm đến được quê hương thứ hai. Tư do. Một thiên đường rộng mở. Họ thành công xứ người. Họ vất bỏ những quá khứ đau thương, những kỷ niệm ứa máu, những nhục nhã đắng cay, những kinh nghiệm chết người, những sợ hãi triền miên, những đêm thiếu ngủ, những ngày thiếu ăn xuống đại dương. Buồn thay, họ quăng luôn Tổ Quốc và Dân Tộc vào biển cả. Từ đó, họ bắt đầu tụ họp "bàn chuyện" quê hương đất nước. Trong khi đó, linh hồn Tổ Quốc đang trôi giật giờ, vô hạn định giữa sóng nước mênh mông. Tôi không biết những Việt kiều vô trách nhiệm đó, trong những chuyến "qui cố hương", ngồi trên phi cơ có bao giờ ngóng cổ xuống biển xanh bao la để tìm kiếm linh hồn Tổ Quốc? Nhưng tôi biết chắc một điều rằng họ thừa trách nhiệm để "đàn áp" những tiếng nói gióng lên nhằm tìm lại Dân Tộc, Tổ Quốc. Một trong những tiếng nói vang dội nhất, uy lực nhất, sâu sắc nhất, tiếng nói của nhà văn Duyên Anh, bị hạng người chối bỏ Tổ Quốc bôi lọ tận tình nhất.

Nhiệm vụ của chúng ta, những người tuổi trẻ cần thiết phải tìm về sự thật. Phải biết tìm kiếm lẽ phải, chân lý để nhà văn Duyên Anh được hạnh phúc trên thiên đường. Để không uổng công hàng ngàn trang sách Duyên Anh viết về tuổi trẻ, cho tuổi trẻ. Với mục đích đó, quyển sách này ra đời. Nhằm vinh danh nhà văn Duyên Anh. Chưa đủ. Tôi ao ước các bạn trẻ, những người mà Duyên Anh thường nhắc nhở đến nhiều nhất trong suốt cuộc đời văn chương của ông ta, hãy kiên trì, nhẫn nại, dấn thân thực hiện cho bằng được những tư tưởng, những hoài bảo, những ước mơ của ông. Nhưng, thưa các bạn, nhà văn Duyên Anh mơ ước gì nhỉ?

Từ tác phẩm đầu tay Hoa Thiên Lý gồm những truyện ngắn làm rung động lòng người. Các truyện ngắn đó thật buồn, buồn muốn khóc. Buồn đến mức mà một độc giả sau khi đọc Hoa Thiên Lý xong phải thở dài, than rằng: "Ông Duyên Anh, tôi bắt đền ông đấy. Truyện của ông buồn quá". Với Hoa Thiên Lý buồn muốn khóc, Duyên Anh đã đi xa thật xa. Từ một nhà văn viết cho tuổi trẻ Việt Nam sáng giá nhất, nhiều độc giả nhất, Duyên Anh đã đến và tới vùng trời văn học Âu Châu để làm vẻ vang dân tộc Việt. Cũng bằng lối viết cũ nhưng nay thêm độc giả mới, Duyên Anh đã thật sự làm xúc động lòng người ngoại quốc. Ông khẳng định rõ rệt, minh bạch: "Thiếu tổ quốc, hình như không có lịch sử, và mọi chuyện đều vá víu tạm bợ. Vậy thì tham vọng văn chương của tôi, bây giờ, là ngày mai của tổ quốc tôi. Muốn có ngày mai của tổ quốc, tôi phải chiến đấu. Văn chương của tôi là văn chương chiến đấu, là tư tưởng dấy động, là chữ nghĩa lên đường, không thể là văn chương chết, là tư tưởng ngồi, là chữ nghĩa nằm. Văn chương ấy phải làm cho thế giới xúc động mà cảm thông nỗi khổ của dân tộc tôi".

Thưa các bạn, Duyên Anh đã thật sự làm thế giới Tây phương xúc động. Ông ta phơi bày bộ mặt trơ trẽn, bỉ ổi, giả nhân, giả nghĩa, độc tài, tàn bạo... của chính quyền Hà Nội trước công luận thế giới. Từ ngày Duyên Anh ra tù, 1982 cho đến ngày ông ta bị đại nạn, 1988, chỉ vỏn vẹn 6 năm "tự do" nhưng Duyên Anh đã làm được những điều mà vô số nhà văn được hoàn toàn tự do sau 30/4/1975 không thể làm nổi là: "Mang được tiếng nói đẹp đẽ vào mặt trận tư tưởng để tranh đấu giải phóng quê hương và dân tộc Việt Nam".(2)

Từ Hoa Thiên Lý đến Đồi Fanta, từ chập chững vào "nghề" đến "một nhà thơ lớn, một niềm hãnh diện và vẻ vang cho quốc gia" (3), Duyên Anh luôn luôn trung thành với tuổi trẻ và tổ quốc Việt Nam. Ông ta viết văn để giáo dục, xây dựng tuổi trẻ nhằm làm những việc ích lợi cho tổ quốc, cho đồng bào. Ông ta viết tiểu thuyết như ông ta đi chiến đấu cho tổ quốc Việt Nam vậy.

Với nhi đồng, Duyên Anh trìu mến:

Trang vỡ lòng thầy dạy
Đánh vần chữ Việt Nam
Con ơi, nước con đấy
Đẹp tự bốn nghìn năm


Với thiếu niên, Duyên Anh thiết tha: "Các con ơi, các con hãy yêu lịch sử nước ta. Trang sử nào của nước ta cũng đẹp cả. Tổ tiên ta đã dùng mồ hôi, nước mắt, xương trắng máu đào viết lên lịch sử của nòi Hồng Lạc. Các con yêu lịch sử là các con yêu tổ quốc quê hương. Và, mai sau, các con sẽ viết thêm sử sách những trang hào hùng hơn. Nếu các con yêu sử nước nhà, không bao giờ các con để mất quê hương, không bao giờ các con nỡ để tổ quốc điêu đứng..."

Với thanh niên, Duyên Anh nhắn nhủ: "Muốn tiếng nói của mình dõng dạc trên một thế đứng vững chãi, muốn bàn tay của mình khỏi bị trói buộc, muốn thế hệ mình làm nổi gió cho quê hương, người tuổi trẻ phải trường kỳ tranh đấu. Âm thầm và nhẫn nhục. Chấp nhận lép vế hôm nay cho kiêu hãnh ngày mai...", khẳng định: "Chẳng có bão tố nào thiếu tuổi trẻ nổi gió. Chẳng có dấy động nào thiếu tuổi trẻ tiên phong. Chẳng có cách mạng nào thiếu tuổi trẻ mở đường", thôi thúc: "Đã đến lúc tuổi trẻ đã tự đội nón đứng lên chưa?"

Với người cầm bút, Duyên Anh vạch rõ: "Bổn phận của nhà văn là lay động cái bóng tối u mê phủ kín những tham vọng đê tiện làm què quặt dân tộc, làm u ám quê hương", chua xót: "Người ta đã khước từ cái sứ mạng cầm bút đó. Rốt cuộc, mặt trận mà cộng sản sợ hãi nhất là Mặt Trận Văn Hóa thì hoàn toàn im lặng, thụ động. Thụ động buồn tênh trong cái thế tư tưởng quốc gia đối kháng tư tưởng mác xít, chủ nghĩa nhân bản đối kháng chủ nghĩa phi nhân".

Với thế giới bên ngoài, Duyên Anh thấu hiểu: "Nhân loại vẫn chưa vỡ lẽ cộng sản đâu. Chúng ta cần giáo dục nhân loại: dưới chế độ cộng sản, sống đã nhục nhã mà chết càng nhục nhằn. Muốn sống không được sống, muốn chết không được chết!"

Cứ thế mà thẳng tiến. Duyên Anh cô đơn, lầm lũi đi làm đẹp dân tộc, làm đẹp tổ quốc. Thiếu hậu thuẫn của đồng bào. Vắng trợ giúp của đồng nghiệp. Một chút ủng hộ của các hội đoàn, trung tâm văn bút cũng không có! Nhưng Duyên Anh vẫn chiến đấu, một mình: "Ở bất cứ một cảnh huống nào, con người bị hạ giá, con người bị bạo lực chế ngự, chữ nghĩa phải dấy động, tư tưởng phải lên đường. Người cầm bút phải có thái độ với bạo lực, bất kể bạo lực đến từ phía nào. Khi bạo lực còn đe dọa con người hàng ngày, thi ca và văn chương không thể là thứ trang trí cho hạnh phúc giả tạo, khiêu vũ trên thống khổ của đồng loại... Đi về phía trước, đó là tín hiệu dấn thân quyệt liệt của chữ nghĩa. Trong mọi hoàn cảnh, khi bạo lực diễn hành khiêu khích, khi chủ nghĩa quất xuống thân phận con người những ngọn roi nghiệt ngã, khi lưỡi lê độc tài đâm chẩy máu dân chủ, tự do, khi hứa hẹn biến thành phản phúc, những khi ấy sẵn sàng nổi giận. Là người, chúng ta ngẩng mặt chiến đấu"(4).

Thưa các bạn, tôi hoàn toàn không đủ chữ nghĩa để vinh danh nhà văn Duyên Anh. Trước 30/4/1975, đã có Nguyễn Mạnh Côn, Nguyên Sa, Mai Thảo, Nguyễn Xuân Hoàng, các trường đại học, các trường trung học v.v... ca ngợi, tán thưởng nhà văn "tuổi trẻ" này. Sau 30/4/1975, cộng sản Việt Nam "tặng" Duyên Anh cấp bậc "biệt kích văn nghệ miền Nam". Nhiều nhà văn ngoại quốc ví Duyên Anh như Soljenytsine Việt Nam, như Vercors. Nhiều nhà báo ngoại quốc, các đài truyền thanh, truyền hình phỏng vấn Duyên Anh. Việt Nam hải ngoại thì có "Duyên Anh và mặt trận quốc tế vận" của Phạm Kim Vinh, "Biệt kích văn nghệ Duyên Anh" của Vũ Trung Hiền v.v... Những dẫn chứng tôi vừa nêu trên, sẽ được đề cập trong quyển sách này, đủ để chứng nhận rằng: "Duyên Anh, nhà văn bất hủ của Việt Nam cuối thế kỷ 20".

Do đó, nội dung quyển sách này chỉ là đúc kết những tư tưởng, suy tư của nhà văn Duyên Anh rải rác trong các tiểu thuyết, tác phẩm dành cho tuổi trẻ, tuổi già trong suốt cuộc đời của ông ta. Qua đó, các bạn sẽ nhận thức được rằng: Duyên Anh, không chỉ là một nhà văn mà còn là một chiến sĩ chống độc tài cộng sản, chống gian xảo tư bản, chống bất công phi lý, chống quốc gia dơ bẩn vân vân và vân vân. Các bạn sẽ được nghe những tâm sự của Duyên Anh giành cho tuổi trẻ. Những ưu tư, tâm huyết của ông ta đối với thanh niên, tổ quốc. Các bạn sẽ được nhắc nhở lại những bài công dân giáo dục ngày xưa. Các bạn sẽ được nhắn nhủ về trách nhiệm và bổn phận của các bạn đối với quê hương, đất nước. Để làm gì? Để chúng ta không bị xa lìa tổ quốc mặc dầu chúng ta đang sống trên đất người. Để chúng ta đoàn kết một lòng tìm về non sông, dân tộc. Để chúng ta cùng nhau xây dựng một niềm tin mãnh liệt về một nước Việt Nam tự do, nhân bản đầu thế kỷ 21.
 


1 Bò sữa gặm cỏ cháy - Duyên Anh - 1967

2 Duyên Anh và mặt trận quốc tế vận - Phạm Kim Vinh - 1987

3 Giới thiệu nhà thơ Duyên Anh của Pierre Chaunu: nhà văn, sử gia, nhà xã hội học, tư tưởng gia nổi tiếng của Pháp

4 Sự dấn thân của văn chương - Đề tài này được Duyên Anh phát biểu khi được mời đại diện cho người Việt Nam để tham dự Đại Hội Các Nhà Văn Quốc Tế có mặt tại Pháp, do cơ quan văn hóa Pháp tổ chức tại Montreuil trong hai ngày 10 và 11 tháng 4 năm 1987
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ